Buổi tối khi Trần Hoa Vinh về, phát hiện trên tầng ba bình thường không mấy ai lui tới giờ này đang sáng đèn, có có tiếng lạch cạch phát ra. Anh tò mò đi lên lầu, căn phòng chứa đồ cuối hành lang đang được hé cửa. Trần Hoa Vinh mở cửa ra, phát hiện Lý Tử Thất đang khệ nệ đặt một thùng đồ lên trên cái giá cao ở trong góc tường. Thùng đồ có vẻ khá nặng, ngay khi nó đang nghiêng ngả chuẩn bị rớt xuống thì anh đã nhanh chóng lại gần đỡ được.
“Cảm ơn. Ơ, anh về rồi hả!!!”
Nhìn Lý Tử Thất tóc tai rối bù, lại nhìn cái giẻ đang được đặt một bên, nhất thời anh liền cảm thấy vô cùng đau đầu.
“Cô đang làm gì??” - Lý Tử Thất vừa nói vừa phủi phủi tay.
“Dọn dẹp đó, sắp xong rồi. Tôi dọn xong thì anh phải giữ lời hứa bỏ qua chuyện cái sô pha hôm qua đấy nhé!!!”. ngôn tình tổng tài
Trần Hoa Vinh thực sự đã quên mất chuyện cái sô pha, cũng quên luôn hôm qua mình đã nói gì, bây giờ nghe thấy cô nói vậy thì nhất thời sửng sốt.
“Cô dọn cả biệt thự??”
“Chứ sao?? Tôi cũng không phải là người nói mà không giữ lời”
Trần Hoa Vinh nhìn thấy băng gạc trên tay trái của cô lại đang rơm rớm đỏ, liền cảm thấy tức muốn xì khói.
“Cô bị ngốc hả?? Cô có nhìn tay cô không?? Tay đã đến cái nông nỗi này rồi còn dọn dọn cái gì hả??”
Lúc chiều, cánh tay của cô quả thực có hơi nhức, nhưng một lúc sau liền hết nên cô cũng không để ý đến nó nữa. Bây giờ Trần Hoa Vinh nói cô mới để ý cánh tay mình đã bắt đầu tê rần, dường như nó không phải không đau mà là đã mất cảm giác luôn rồi.
“Không phải anh bảo tôi dọn dẹp hả?? Tôi cũng chỉ là nói lời giữ lời thôi”
“Tôi nói gì thì cô liền làm cái đó hả?? Ít nhất cũng phải nhìn tay mình chứ. Tôi còn cho là cô thông minh lắm, không ngờ còn ngốc như vậy”
Lý Tử Thất cảm thấy bực mình vô cùng. Người bảo cô dọn dẹp là anh ta, nói cô không được dọn cũng là anh ta, dựa vào cái gì mà vô lý ngang ngược chỉ biết ra lệnh cho cô vậy chứ!!!
Mặc kệ Trần Hoa Vinh đang giận tím mặt, Lý Tử Thất bỏ về phòng. Không dọn nữa càng tốt, đỡ mệt thân cô.
Vì quá mệt, vừa về đến phòng cô liền ngã vật ra tấm thảm lông trắng, đầu còn gối lên chiếc đệm lười đặt cạnh cửa sổ sát đất. Vốn dĩ chỉ định nghỉ ngơi một lát, ai ngờ ngủ thiếp đi luôn.
Nửa đêm, Lý Tử Thất cảm thấy cả người nóng bức, khó chịu vô cùng, liền đứng dậy định đi vào nhà tắm. Nhưng vừa mới đi được vài bước liền thấy cả người quay cuồng, sau đó ngã xuống sàn nhà.
Trần Hoa Vinh sau khi tức giận với Lý Tử Thất, thấy cô chẳng nói gì bỏ về phòng thì cũng mặc kệ. Vốn dĩ không muốn quan tâm đến cô nhóc cứng đầu này, nhưng từ thư phòng đi ra nhìn thấy cánh cửa đối diện, lại nghĩ đến tay cô còn đang bị thương liền muốn đi xem một chút. Anh tự nhủ mình cũng chỉ là áy náy vì vết thương kia là do mình mà ra thôi. Nhưng vừa mở cửa liền thấy Lý Tử Thất ngã xuống sàn, Trần Hoa Vinh liền giật mình, sau đó vội vàng tiến lại gần. Anh phát hiện mặt cô đỏ đến lợi hại, trong phòng bật máy lạnh mà lại chảy rất nhiều mồ hôi, băng gạc thấm đỏ còn chưa được thay. Trần Hoa Vinh vội vàng cho người gọi bác sĩ.
Sau khi khám xong, kết luận là cảm lạnh cộng với vết thương bị nhiễm trùng. Trần Hoa Vinh cạn lời. Lý Tử Thất mệt mỏi cả ngày, vào phòng liền nằm ra sàn, vết thương trên cánh tay vì vận động mạnh mà lại bị hở dẫn đến nhiễm trùng. Quản gia Trần đứng một bên cũng vô cùng lo lắng. Để cô bị như vậy cũng một phần do ông tắc trách, nếu khuyên cô nhiều hơn thì có thể cô đã nghe lời mà đi nghỉ ngơi rồi. Bây giờ ông còn sợ tất cả người làm trong biệt thự đều sẽ bị Trần Hoa Vinh rống giận đây.
Nhưng thực tế thì Trần Hoa Vinh vẫn còn đang tự tức giận chính mình. Anh biết cô rất cứng đầu còn trêu chọc cô, nếu không phải hôm qua anh nổi hứng muốn trêu cô thì hôm nay cô cũng không thực sự đi dọn cả cái biệt thự này. Thế là sau khi khám cho Lý Tử Thất xong, cả bác sĩ và quản gia Trần đều được mời đi, chỉ có mình Trần Hoa Vinh ở lại chăm sóc cô.
Sáng hôm sau, Lý Tử Thất tỉnh lại phát hiện bên ngoài đã nắng chói chang rồi. Cô không khỏi giật mình bật dậy tung chăn xuống đất. Đúng lúc này cửa mở ra, bác gái làm bếp đi vào, trên tay còn bưng theo một tô cháo thơm nức mũi.
“Tiểu thư dậy rồi?? Cô đã đói bụng chưa?? Đây có cháo, cô lại ăn một chút”
“Tôi… Trần Hoa Vinh đâu??”
“Cậu chủ đã đi làm rồi”
“Rất muộn rồi sao??” - Bình thường Trần Hoa Vinh cũng rời đi vào buổi sáng nhưng anh không bao giờ ra khỏi nhà sớm cả. Bây giờ nghe thấy người nọ nói vậy thì nhất thời ngây ngẩn.
“Đã mười một giờ trưa