Sau khi Lăng Nhân uống thuốc giảm đau Lục Thiệu Đông đưa tới, đau bụng kinh giảm bớt không ít, đến buổi trưa gần như không còn đau nữa.
Sau khi tan học, cô cùng Vương Gia Lâm đi dạo hiệu sách văn phòng phẩm bên cạnh trường học, định mua mấy cái bút viết.
"A Nhân, tớ phát hiện Lục Thiệu Đông gần đây đối với cậu không tệ, chẳng lẽ cậu ấy... Có ý với cậu sao?" Vương Gia Lâm vừa đi dạo vừa nói, mấy chữ cuối cùng nói đặc biệt nhỏ, sợ bị người ngoài nghe được.
Trái tim Lăng Nhân hoảng hốt, cúi đầu nhàn nhạt nói: "Cậu đừng có đoán mò." Sau đó giống như vô tình mà nghiêng người sang, làm bộ như đang chọn đồ.
Chẳng biết tại sao, trong lòng có chút rối loạn.
Tầm mắt nhìn loạn trên kệ hàng, bỗng nhiên thoáng qua một móc khóa gỗ, hình một người da đen mặc cầu phục làm động tác ném rổ.
Ánh mắt dừng ở con số trước ngực người da đen mấy giây.
"Số 23 này có ý nghĩa đặc biệt sao?" Cô chỉ vào tượng gỗ, nghĩ đến trên áo của người nào đó cũng in số này.
Vương Gia Lâm nhìn nghiêng qua: "Đây là Jordan, 23 là số trên áo bóng rổ của người ấy. Rất nhiều nam sinh thích hắn, lúc chơi bóng cũng sẽ chọn số như hắn vậy..."
Nói được một nửa, Vương Gia Lâm bỗng nhiên nhìn thấy một cái băng đô màu đen nạm đầy kim cương giả, kinh hô: "Cái băng đô này thật là đẹp!"
Tâm tư Lăng Nhân vẫn còn đặt lên móc khóa gỗ, có chút thất thần mà nói: "Cậu mang thử xem."
"Không được, mặt tớ quá tròn, không thích hợp. Chẳng qua... "Vương Gia Lâm bỗng nhiên cong môi cười, "Cậu mang không chừng còn rất hợp đấy."
"Tớ không... " Lăng Nhân đang muốn cự tuyệt, băng đô đã được đeo vào trên đầu cô, băng đô đeo ngay ngắn trên mái tóc đen mà dày, lộ ra một khuôn mặt trứng ngỗng xinh đẹp.
"Oa! Cậu đeo cái này vào thật là đẹp. Sau này không cần thả tóc mái nữa đâu."
Lăng Nhân lấy băng đô xuống: "Tớ quen thả tóc mái rồi."
...
Khu thư viện.
" Tìm được rồi, kỳ mới nhất... "Phó Kiêu Phong hết sức phấn khởi cầm một cuốn tạp chí võ hiệp, quay người lại, phát hiện sự chú ý của Lục Thiệu Đông căn bản không ở trên cuốn tạp chí, mà nhìn cách đó không xa.
"Đó không phải bốn mắt cùng tiểu mập mạp sao?" Phó Kiêu Phong men theo tầm mắt nhìn.
Lục Thiệu Đông không tiếp lời, đợi sau khi hai cô gái rời đi, mới chậm rãi đi đến nơi các cô vừa đứng.
Quả thật rất đẹp.
Anh cầm băng đô màu đen đó, nhìn chung quanh.
"Nghe nói nữ sinh thích nhất là nhận được món quà nhỏ như thế này." Phó Kiêu Phong có ý ám chỉ nói.
Có cách nói này sao?
Lục Thiệu Đông nhíu mày, trầm ngâm chốc lát, thả băng đô lại kệ hàng, giọng khinh thường: "Cũng không phải là tình thánh."
Phó Kiêu Phong: "..."
.
Ngày hôm sau, không phải tình thánh Lục Thiệu Đông ngồi ở trước bàn học , rối rắm nửa ngày với hộp quà màu xanh lục, cuối cùng nhét vào trong ngăn kéo, phiền não đá cái ghế một cái.
Lúc này, Vương Liên bỗng nhiên chạy tới: "Lão đại, bốn mắt bảo em gửi lời cho anh, sau khi kết thúc tiết học cuối của buổi sáng thì ở phòng học chờ cậu ấy, cậu ấy có việc tìm anh."
Một giây trước người còn bực bội không thôi lập tức tâm tình thật tốt: "Cậu ấy có nói tìm tôi có chuyện gì không?"
"Hình như có thứ gì đó muốn tặng cho anh. Cậu ấy vốn dĩ muốn nhờ em đưa giùm, không biết tại sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý." Vương Liên đáp.
Tặng anh đồ?
Lục Thiệu Đông chợt nhớ tới ngày hôm qua sau khi tan học vô tình gặp được ở cửa hàng văn phòng phẩm.
Chẳng lẽ... Cô ngày hôm qua cố ý đi mua lễ vật cho anh?
Mắt đào hoa nhiễm vui sướng.
Cô gái nhỏ cũng không tính hoàn toàn tâm địa sắt đá mà.
.
Sau khi kết thúc tiết thứ tư, các bạn học lục tục đi nhà ăn, Lăng Nhân chờ đến khi tất cả mọi người rời đi, mới từ trong cặp sách lấy ra một phong thư, đứng dậy đi tới lớp bên cạnh.
Lục Thiệu Đông đúng hẹn chờ ở phòng học. Anh cúi đầu nâng một quyến sách, xem rất chuyên chú.
Người này thì ra cũng có lúc nghiêm túc đọc sách như vậy.
Lăng Nhân mím môi, trực tiếp bước vào cửa.
...
Khóe mắt Lục Thiệu Đông nhìn cô gái nhỏ từng bước đến gần, khóe miệng nhẹ cong, trong lòng chờ mong không thôi.
Không biết cô chuẩn bị lễ vật gì cho anh?
Ánh mắt anh mặc dù nhìn chằm chằm sách, trái tim lại dừng ở trên bước chân của cô.
" Lục Thiệu Đông."
Thanh âm mềm mại của cô gái nhỏ vang lên, nghe vào trong tai đặc biệt thoải mái.
Anh vui thích mà cong cong khóe miệng, giương mắt hỏi: "Vương Liên nói cậu có chuyện tìm tôi?"
"Ừ." Cô gật gật đầu, đưa một phong thư qua.
Anh nhướng nhướng mày, nhận lấy, không chút để ý vừa mở ra vừa nói: "Không phải là thư cảm ơn... "
Chữ ' thư cảm ơn ' còn chưa nói ra hoàn toàn, đột nhiên ngừng lại.
Ánh mắt ngẩn ra mấy giây.
Lục Thiệu Đông nhìn trong phong thư có đồng 50 nhân dân tệ, cảm thấy như đang bị Mao gia gia cười nhạo.
" ... "
Cô lại còn trả anh tiền.
Cô sợ thiếu ân tình của anh?
Trong lòng mây đen giăng đầy.
Cách mấy giây, anh áp xuống cảm xúc trong ngực, hết sức cố gắng giữ giọng hỏi: "Cậu tìm tôi, chỉ