Thang Tư Niên nghĩ mình nhất định đã yêu được một người tốt.
Tai nhọn đã nổi lên màu hồng nhạt, đầu ngón tay Thang Tư Niên vô ý thức đánh tay lái rồi nhẹ nhàng nói rằng: "Chị Vọng Thư, cũng là một người rất tốt."
"Cũng sẽ không người nào so với chị tốt hơn."
Tống Hướng Nhan uống say vẫn còn đang cãi nhau, làm ầm ĩ đến Khương Vọng Thư suýt nữa không nghe thấy Thang Tư Niên trả lời cái gì. Khương Vọng Thư đưa tay đem Tống Hướng Nhan kéo lại chỗ ngồi, ở trong bóng tối nhìn về ghế phía trước, cười nói: "Em làm sao sẽ biết không có ai so với chị sẽ tốt hơn đây? Vạn nhất sau này, em sẽ gặp phải một người so với chị tốt hơn nhiều, mà người đó cũng rất yêu em thì làm sao đây"
Thang Tư Niên nói tới chắc chắc: "Sẽ không, sẽ không có thêm."
Thang Tư Niên nghĩ một đời người dài lâu như vậy, tổng sẽ gặp phải quá vô số ngôi sao lấp lánh. Nhưng Thang Tư Niên không cần ngôi sao đó chăm sóc, bởi vì cô đã ôm ấp Nguyệt Lượng (ánh trăng sáng).
Ngữ khí của cô kiên định như vậy nên Khương Vọng Thư liền không nói mấy lời phá hư không khí nữa. Nàng khẽ hừ một tiếng, nói rằng: "Nếu em nói nghiêm túc như vậy, vậy sau này chị đối với em lại càng tốt hơn một chút đi."
Nàng sẽ càng chăm chú đối với Thang Tư Niên, sẽ không phụ lòng tình yêu chân thành này.
Này tựa hồ là một lời hứa hẹn rất ngọt ngào, Thang Tư Niên lập tức liền lộ ra nụ cười rồi nói với Khương Vọng Thư một chữ tốt.
Xe rất nhanh sẽ lái đến lầu dưới nhà, Thang Tư Niên cùng Khương Vọng Thư đỡ Tống Hướng Nhan xuống xe. Thang Tư Niên đã quen cõng ma men sống, ngay lúc thang máy mở ra liền đem Tống Hướng Nhan trên lưng đi.
Khương Vọng Thư cùng ở một bên nhìn Tống Hướng Nhan nặng trình trịch đặt ở trên lưng Thang Tư Niên. Sống lưng người trẻ tuổi bị ép tới rất thấp, giống cây thanh tùng bị tuyết ép cong, có vẻ suy nhược đến không thể tả.
Khương Vọng Thư nhìn chằm chằm mặt nghiêng của Thang Tư Niên, biểu hiện sốt sắng mà hỏi cô: "Tư Niên, có nặng hay không a?"
Thang Tư Niên miễn cưỡng nói câu cũng còn tốt, liền cõng lấy Tống Hướng Nhan ra thang máy. Khương Vọng Thư thấy bước chân cô bước đến mức rất nặng, nàng cũng ở một bên đỡ lấy Tống Hướng Nhan, nhẹ nhàng cùng Thang Tư Niên nói sau này chính mình cũng sẽ không ở bên ngoài uống say.
Thang Tư Niên có chút kinh hỉ, hỏi nàng tại sao.
Khương Vọng Thư trả lời là không muốn để cho Thang Tư Niên bị liên lụy như thế. Thang Tư Niên ngay lập tức nói mình vẫn ổn, cô cũng nguyện ý cõng Khương Vọng Thư, nhưng Khương Vọng Thư lại nói bản thân sẽ đau lòng.
Đau lòng Thang Tư Niên rõ ràng cũng là một thân thể gầy yếu như vậy, nhưng phải cõng lên một trọng lượng nặng như vậy.
Thang Tư Niên chỉ cảm thấy tâm vô cùng ấm, sau đó đem Tống Hướng Nhan cõng về phòng cho khách, vội vã giang hai cánh tay đem Khương Vọng Thư ôm vào trong ngực.
Khương Vọng Thư ôm cô, hai tay còn ở trên cánh tay cô sờ tới sờ lui mà xoa xoa bóp bóp cho cô. Một bên xoa mà một bên cũng hỏi cô có còn đau không.
Thang Tư Niên ôm nàng rồi cúi người cùng nàng kề tai nói nhỏ, "Chị cũng không phải không biết là cánh tay em rất có sức mạnh, rất có khả năng làm việc a."
Cô hết sức đem hai chữ có khả năng nói đến rất nặng, Khương Vọng Thư nghe hiểu nghĩa bóng của cô nên trên mặt cấp tốc nhuộm màu đỏ.
Khương Vọng Thư giơ tay nhẹ nhàng vỗ bờ vai của cô sẵng giọng: "Biết em có khả năng rồi tiểu sắc lang! Được rồi, rất muộn rồi, cứ để một mình đứa nhỏ này làm ầm ĩ đi, mau đi tắm."
Nàng nói xong đã đẩy Thang Tư Niên đi ra cửa phòng. Cửa phòng bị chạm tới mà Thang Tư Niên quay đầu lại lại nhìn Khương Vọng Thư mắt ba ba hỏi: "Thời gian cũng không còn sớm, chị cùng em tắm rửa không? Như vậy sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian."
Khương Vọng Thư đưa tay đánh cô, "Lần nào cùng em tắm mà tiết tiết kiệm thời gian, rõ ràng sẽ càng dài."
Thang Tư Niên nắm lấy tay nàng rồi cúi đầu hôn nhẹ bờ môi nàng, cùng nàng làm nũng, "Vậy chị rốt cuộc không muốn tắm với em sao?"
Khương Vọng Thư mím môi môi cười, ngửa đầu nhìn cô dùng hai mắt sáng lấp lánh trả lời: "Muốn!"
Thang Tư Niên liền nắm tay nàng cùng đi vào phòng chuẩn bị áo ngủ, lại đem hết tiến vào phòng tắm.
Sau khi rửa mặt, Thang Tư Niên được voi đòi tiên, liền ôm Khương Vọng Thư gặm bờ vai của nàng hỏi, "Chị đêm nay có muốn làm hay không?"
Khương Vọng Thư khước từ nói cũng sắ hai giờ sáng nếu như sẽ làm tiếp thì phỏng chừng ngày mai Thang Tư Niên cũng không dậy nổi để đi phòng thí nghiệm.
Nhưng Thang Tư Niên ỷ vào bản thân mình trẻ nhất định phải tìm đường chết mà thức đêm, còn lấy ra chuyện lúc trước ở trong trường học vào ban đêm phiên dịch luận văn ban ngày vẫn làm thí nghiệm để thuyết phục Khương Vọng Thư.
Khương Vọng Thư đặc biệt bất đắc dĩ chống đẩy thân cô ra, cắn môi ngửa đầu nhìn cô, "Mỗi ngày em làm sao sắc đến giống Teddy như thế!"
Thang Tư Niên vò ra một tay chất lỏng, vô liêm sỉ nói rằng: "Em cũng không biết, em thấy chị thì đầy đầu đều là nhất định phải làm mờ caro."
"Muốn thấy chị thở, xem chị khóc, muốn toàn thân trần trụi của chị dính lên em, rối loạn đến rối tinh rối mù."
Khương Vọng Thư nghe được mặt đều đỏ.
Nàng co rút vai mau tiến vào trong chăn biến mất, đèn ở trong phòng bụp một tiếng liền tắt đi.
Thế giới liề thànhn một mảnh tối tăm, phảng phất có gió thổi qua ở bờ biển sinh ra tiếng nước nho nhỏ. Cùng tiếng nước hỗn cùng một chỗ còn có tiếng ca của người cá tươi đẹp êm tai . Tiếng ca triền miên làm mặt trăng gày gò kia ở chân trời nghe được cũng mắc cỡ trốn vào trong tầng mây.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Thang Tư Niên nằm lỳ ở trên giường ngồi thẳng eo dậy, từ trên cao chăm chú nhìn xuống Khương Vọng Thư bên dưới.
Khương Vọng Thư cuộn thân thể run rẩy tóm lấy gối, suy nhược đến sức mạnh để ôm chặt cô cũng không có.
Thang Tư Niên tới gần nàng nghe nàng xin tha nói không muốn.
Rõ ràng là chị lại ở trên giường nhưng hoàn toàn không có uy nghiêm người lớn tuổi. Thang Tư Niên lại rất yêu dáng vẻ này của cô, cúi người đưa nàng ôm vào trong lòng, thấp giọng hống nàng, "Được rồi được rồi, không muốn liền không muốn."
Khương Vọng Thư thở lại ra ngẩng đầu kiều nhuyễn mà nhìn cô, đôi mắt che lại bởi hơi nước còn cười tươi rói, đẹp đến chết rồi.
Thang Tư Niên không nhịn được hôn một mắt của nàng một cái lại khẽ thở dài: "Chị, chào chị yếu ớt a." Cô thật sự, rất ham muốn yêu Khương Vọng Thư như vậy a.
Khương Vọng Thư phản ứng một hồi lâu, mới hỏi ngược lại: "Em nói. . . Em nói ai yếu ớt."
Nàng nói như vậy, còn cau