Ngày Hôm Qua... Đã Từng - My Life

My Life


trước sau

Chưa nói xong nhỏ đã bị mấy người bạn kéo đi...Nó chỉ còn cách ngồi im nhìn xung quanh...Một tiệc sinh nhật của thế giới giàu sang lần đầu tiên nó biết đến, quá khác xa với những gì nó đã từng dự rất nhiều tiệc sinh nhật của bạn bè trước đó. Phù...lạ lẫm..và áp lực quá.
Khách khứa có vẻ đông đủ nên anh chàng chủ nhân của buổi tiệc cũng bước vào trong trò chuyện với mọi người...Ngồi một mình cũng chán...nó dứng dậy cầm theo ly rượu đi vòng vòng ra phía góc sân để tìm một chút yên lặng..Chợt nó nhận ra trên cái xích đu hình như nhỏ Hân và nhỏ Thy đang ngồi đung đưa nói chuyện...định lại gần thì nó nghe dc tiếng thầm thì của 2 nhỏ trong đó có tên nó thì phải. Một chút tò mò..nó đứng im lại khuất phía sau chậu cây kiểng im lặng.
- Mày đưa ông M tới làm gì
- Có sao đâu...
- Mày...thiệt tình...ko sợ M buồn hả...mày hổng thấy M đâu có quen với không khí chỗ này
- Con quỷ...thì tau tập cho ảnh quen nè
- Bộ mày...nghiêm túc thật hả
- Ừ
- Rồi ông Thành mày tính sao
- Ông Thành ảnh hưởng gì đâu
- Ổng với mày thân thiết mấy năm nay sao hổng ảnh hưởng
- Ai biết..cái đó đâu liên quan tới tau yêu ai đâu
- Ngang dzậy bà...Mày cảm thấy M sao
- M hả...hihi là một tên ngốc, lạnh lùng, bất cần, hổng có miếng lãng mạn nào hết trơn
- Vì ông M là sinh viên mà...nghèo nửa...hix hix
- Ừ....So với anh Thành...khác xa lắm lun...anh Thành năm nay tốt nghiệp thạc sĩ nè...
- Ủa mới đây ổng học xong rùi hả...chắc về VN làm lun quá
- Ừ..ảnh nói về làm cho cty ba ảnh
- Giỏi ghê..mới đây học sắp xong rùi

- Uhm...ảnh giỏi lại tốt nửa...ai nghe cũng khen
- Đúng rồi...tới tau còn muốn cưa ổng mà..haha xui cái bị ổng bị mày hút hồn rồi
- Uhm...vụ này tau cũng biết...hi ảnh giỏi, điều kiện tốt vậy...ai mà hổng thích...nói thiệt so với M...ảnh như phượng hoàng còn tên M đáng ghét kia...hổng khác con gà hoang...khó trị lắm lun
- Trời..mày so sánh gì kỳ vậy...ông M nghe ổng ko buồn mới lạ
- Hihi thì tau chỉ tâm sự với mày chứ bộ
- Mày coi chừng đó...lo giải quyết nhanh đi con
- Xì...mày chia tay rùi...làm như sắp thành bà cụ rồi đó con kia...
- Ờ...nhắc chi...chán muốn chết..ước gì...
- Thui con quỷ buồn hoài nha...hok giống mày chút nào
- Kệ tau..mày cẩn thận đó...nghe nói ổng tính tỏ tình với mày bữa nay đó
- Tau biết
- Dzậy sao mày còn dắt ông M theo
- Hì...để xem...
Nó lặng người bước đi vào trong...Nó ko còn can đảm để lắng nghe hết câu chuyện nửa. Lần đầu tiên trong đời nó làm một thằng tò mò như vậy chỉ để nghe những lời nhỏ Thy nói về nó....Giờ nó cũng đã hiểu một phần nào về mối quan hệ của nhỏ Thy và anh chủ nhân của buổi tiệc ngày hôm nay...Lòng nó nặng trĩu...nó cảm thấy khó thở, bức bổi giữa những con người sang trọng và xa lạ này...Nó thầm quan sát anh Thành...đúng rồi...nhỏ nói đúng...anh ấy tốt như vậy...hoàn toàn trái ngược với nó...Sự so sánh này cứ như vết dao cứa vào lòng...đau nhói. Đưa ly rượu lên môi nó trút sạch vào cổ họng...đắng nghét....Có lẽ...nó chỉ là một quãng ngắn giữa cuộc đời của nhỏ...chỉ là khoảnh khắc...(Mọi thứ lúc đó chưa diễn ra...nhưng cảm giác lúc đó của nó cũng giống như cảm giác của một tác giả khác trong câu chuyện nó từng đọc tại diễn đàn này cách đây ko lâu, cùng hoàn cảnh...và có lẽ cũng cùng tâm trạng như vậy...)Nhưng cách nó đón nhận hoàn toàn khác...lúc đó nó chẳng bỏ đi...chẳng buồn bực hay tỏ ra giận dỗi...mà nó chỉ mĩm cười ngồi đó. Nó nghĩ nó đủ sự kiên nhẫn và lạnh lùng để đón nhận những chuyện sắp diễn ra....Cuối cùng buổi lễ cũng bắt đầu. Nhỏ Thy vẫn ngồi cạnh nó chăm chú theo dõi anh Thành trò chuyện...Anh ấy nói khá nhiều, nó chẳng quan tâm, chỉ ngồi im lặng, thi thoảng mĩm cười. Chuyện gì đến cũng sẽ đến..cứ như kịch bản có sẵn...anh Thành mời nhỏ Thy lên trong tiếng vỗ tay của mọi người...bạn nó cũng từng tỏ tình với người yêu nó như vậy....anh Thành nói gì...nó cũng chẳng quan tâm, chẳng nhớ rõ...chỉ biết rằng đại loại như
- Anh mong em sẽ cho anh cơ hội để làm người chăm sóc em...Thy nhé
Tiếng vỗ tay, tiếng cổ vũ xung quanh vang lên, chỉ có 4 người im lặng...nó im lặng cười nhạt, anh Thành im lặng chờ câu trả lời, nhỏ Hân thì lo lắng nhìn nó còn nhỏ Thy của nó cũng chẳng nói gì..gương mặt nhỏ lạnh lùng như hằng ngày....tiếng vỗ tay từ từ dịu đi một chút...không cần đợi lâu Thy của nó nói 1 tiếng duy nhất
- Không!
Nhỏ Thy đi về phía nó nói nhỏ...
- Anh về trước nhé...xong tiệc em sẽ gặp anh
Nó im lặng gật đầu. Có lẽ cũng đến lúc nó phải rút lui khỏi chỗ này rồi...chính nó cũng cần im lặng để suy nghĩ...Đứng dậy mĩm cười chào mọi người nó bước ra, nhỏ Hân bước theo vẻ mặt lo lắng....
- Nè nè...ko sao chứ...từ từ con Thy nó giải thích cho
- Cảm ơn...Hân vào trong đi
Đưa chìa khóa xe cho Hân....Nó chẳng chờ nhỏ Hân nói gì...vẫy một chiếc taxi lao đi nhanh trong đêm...., ghé quán mua một ly café ko đường, nó tính tiền taxi rồi đi bộ trở về phòng trong im lặng. Điều nó đang suy nghĩ bây giờ rất đơn giản...nó chỉ là gà hoang...còn anh Thành...lại là phượng hoàng trong mắt nhỏ Thy....Có lẽ tất cả chỉ là một cuộc chơi của nhỏ...có lẽ...nó đã dc đem ra để làm một thử thách nào đó...mang tên..trò chơi tình yêu...nếu đúng như vậy...thì nhỏ Thy đã thành công rồi đó...vì...cảm giác của nó bây giờ đã trả lời dc rằng....nó yêu Thy...Câu trả lời Không lúc nảy của nhỏ có lẽ đơn giản chỉ là một lời để tránh làm nó tổn thương nặng nề hơn nửa mà thôi...Dù lòng nó giờ nhói đau...dù lòng nó giờ cứ như ai đang cứa nào....cảm thấy buồn lắm...nhưng nó ko tức giận, tất cả chỉ là một lẽ tự nhiên...người tốt hơn thì phải xứng đáng với người tốt hơn vậy thôi. Nó ko vội vàng suy sụp như lần trước, cũng ko trách nhỏ gì cả..đơn giản là một cảm giác rất nhạt....như chính nụ cười nó lúc này vậy.
Một tiếng rưỡi trôi qua...trời SG khuya lạnh lắm...phòng nó tối om...chỉ có tiếng nhạc vang lên...chỉ có bóng người ngồi ở cửa nhà và chỉ có ly cafe đắng...Mọi thứ giống như một đoạn phim ngắn...cảnh thất tình...có lẽ là vậy.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Nó mĩm cười lừa lưỡi vào miệng em...ngọt ngào say đắm....mọi thứ giờ đã ko còn khoảng cách, nó hoàn toàn đã bị em bắt mất rồi....Tay nó ôm lấy thân hình nóng bỏng của em...một thân hình đã bao người mơ ước dc ôm trong tay mà bấy lâu nay nó vẫn ngu ngốc thờ ơ ko chạm đến...Nhưng giờ đây nó chỉ muốn dc gần em, muốn em là của nó mãi mãi, bất chấp khoảng cách, bất chấp cuộc sống có tàn nhẫn đến đâu...nếu có con phượng hoàng nào ở trước mặt nó cũng chẳng quan tâm, chỉ có em..chỉ có em trong mắt nó lúc này thôi.
- Anh...
- Sao em
- Cảm ơn anh
- Cảm ơn gì
- Đã giữ lời hứa...lúc nảy...em biết anh đau lắm...vậy mà...anh đã ko quay lưng đi.
- Ừ...
Kéo váy em xuống khỏi ngực...nó khẽ hôn lên bầu ngực căn tròn mà chưa bao giờ nó dám mơ tới...đẹp đến say người...em khẽ gọi tên nó...hay tay em ôm siết đầu nó kéo vào lồng ngực....Kéo váy em ra khỏi chân...kéo luôn tất cả những gì còn lại...nó suýt ngừng thở vì cả thân hình em đang hiện ra trước mắt...đẹp đến say lòng dưới ánh đèn...Nó cởi áo...cuối người xuống hôn như mưa lên tất cả những nơi nó nhìn thấy, chà sát, ôm lấy em...từng cm trên người em...đều có dấu ấn của đôi môi nó...Đôi mắt em nhắm nghiền....người em run lên mỗi khi nó chạm vào nơi nhảy cảm nhất của người con gái... Nó mĩm cười nhìn sâu vào đôi mắt em...
- Sợ ko
- Sợ
- Sợ mà cười
- Ừ...kệ em
Rúc đầu vào ngực nó...đôi má ửng hồng...lần đầu tiên nhưng em đã chủ động hôn nó như mưa, ngọt ngào và mãnh liệt....
Vừa hôn em nó vừa đẩy mạnh, tình yêu đủ xé toang tất cả để cả hai thực sự dc bên nhau...Siết người chặt lấy nó vì đau, vài giọi nước mắt rơi ra từ khóe mắt...em bật khóc....
Hôn em trong đam mê... mọi thứ đã ở đúng nơi nó sẽ đến...tiếng em khe khẽ ngọt ngào, bờ môi em ngọt ngào, từng tiếng em gọi tên nó cũng ngọt ngào như vậy...Sài Gòn đêm nay có bình yên ko nhỉ...
.
Em và nó cuốn lấy nhau trong đam mê và khao khát tình yêu...cho đến khi căn phòng lại chìm vào yên lặng...môi nó vẫn hôn lên những nơi mà nó thích trên người em, vòng tay ôm chặt em trong lòng...Em nhẹ nhàng nghịch khắp ngực nó...
- Đồ đáng ghét
- Ừ
- Lại ừ...đến giờ mới chịu...
- Chịu gì...
- Hok nói...đáng ghét
Nó mĩm cười..mắt nhìn lên trần nhà...
- Sao...em lại chọn anh
- Em có chọn đâu....
- Chứ sao
- Em yêu anh...em ko có chọn anh
- Ừ..đơn giản thiệt
Nó nhìn lại cả người em...một cơ thể em đối với nó gần như hoàn mỹ...hoàn mỹ đến như mơ....Bịt mắt nó lại em khẽ cười
- Ai cho nhìn...tắt đèn đi...tính nhìn tới sáng hả
Sax...tới giờ mới biết mắc cỡ...bó tay em của nó luôn...Mĩm cười đứng dậy tắt đèn...Nó lại nằm xuống cạnh em...
- Anh....anh...xin lỗi...vì...toàn làm em khóc...anh...
Chưa nói hết câu em đã kéo nó xuống đưa bờ môi vào miệng nó, hai đôi môi lại cuốn lấy nhau đam mê bất tận....
- Em ko cần anh nói gì đâu...cứ là anh..nhưng...đừng bao giờ lạnh lùng với em nửa...nha anh
- Ừ...
Nó và em cứ nằm như vậy, ôm chặt lấy nhau cứ như rời ra đôi phương sẽ lấp tức biến mất vậy.
- Lạnh hok
- Hok..
- Hok mặc đồ vào thiệt hả
- Hok...
- Nhưng anh lạnh
- Thì kệ..có em nè
Em kéo cái mền phủ lên người 2 đứa rồi rúc vào ngực nó nằm im, tay nó vẫn ko buông tha ngực và lưng em cho đến khi tiếng em thở đều đều...nó cũng chìm vào giấc ngủ.Nửa đêm...lại có đụng chạm..lan da mát lạnh của em khiến nó khó có thể ngủ dc nhiều như mọi ngày...đành thức dậy nằm ngắm em.Nó cứ ngắm như vậy mãi, chẳng bao giờ chán..người em thơm thoang thoảng...mùi con gái có khác...luôn luôn quyến rũ.
- Sao anh hổng ngủ...nhìn hoài dzạ
- Ừ...anh thích nhìn
- Hihi ngta ngủ cũng nhìn..làm em thức rùi nè
- Ừ...sao thức theo chi
- Chứ cứ đụng đụng...ai ngủ dc
- Sorry mà...tại em đẹp
- Hả...có nghe lầm hok...trùi tên ngốc của em bửa nay bày đặt nịnh nửa kìa
- Thiệt
- Ko tin
- Thề
- Ko tin
- ...
- Em yêu anh
Nhỏ lại kéo nó vào....hôn nó nhẹ nhàng...đã là của nhau..chẳng việc gì vội vã...nhưng càng hôn...hai cơ thể lại càng nóng lên, hơi thở gấp gáp...Nó và em lại cuốn lấy nhau trong đam mê, ngọt ngào..say đắm....Nó say sưa khắm phá từng cm cơ thể của em...như để bù đắp lại những chuỗi ngày lạnh lùng với em vậy....cứ tranh thủ những lúc tai nó ở gần bờ môi là em lại thì thầm trong hơi thở gấp gáp”em yêu anh”...3 từ đó..suốt từ lúc bên nhau đến giờ..em nói hàng trăm lần rồi...vậy mà..cũng vẫn cứ nói...
Sài Gòn buổi sáng...mưa rả rích, trời khá lạnh...người hơi mệt vì quần nhau cả đêm với cô model nằm kế bên...Một đêm tuyệt vời

nhất trong cuộc đời của nó có lẽ tính đến tận ngày hôm nay...đó vẫn là đêm nó và em vui nhất...vì đêm ấy...em đã bắt dc trái tim nó...chính nó..cũng bắt dc em...người lạnh lùng kiêu sa.
“...đến phút cuối anh chợt nhận ra em...em là người anh yêu...
...trong suốt cuộc đời này..
...người yêu ơi anh muốn nói bao điều...nhưng sao môi này cứ thẹn thùng giấu giếm..
...nhìn sâu trong ánh mắt dịu dàng chẳng cần lời nào hơn...khi ta đã thấy được yêu thương...
...trọn vẹn cho nhau...nhé em...”
Thứ Hai, ngày 09 tháng 4 năm 2012
Ngày hôm qua...đã từng - Chap 67 *
Tiếng xe quen thuộc dừng trước mặt nó...Nhỏ chạy xe thẳng vào nhà rồi bước xuống...gương mặt nhỏ lạnh lùng như bình thường...ko vội vàng...ko thổn thức để giữ nó như lần trước...Nhỏ ngồi xuống cạnh nó.
- Sao anh ko đi xe em về
- ....
- Sao anh ko tức giận bỏ đi như lần trước
- ....
- Sao anh lạnh lùng như vậy
- ....
- Sao anh cứ cười nhạt như vậy hoài
- ....
- Sao anh ngốc một cách đáng ghét như vậy hả M
- ....
Năm câu hỏi nhỏ đưa ra...rành mạch và rõ ràng...đổi lại...nó chỉ im lặng..Ly cafe vẫn đắng, có điều đã nhạt đi nhiều vì nước đá tan ra...
- Vì...anh chỉ là gà hoang!
Nó buông câu nói ra một cách nhẹ nhàng rồi đưa ly cafe lên uống cạn....Sững người một tý...tự nhiên nhỏ mĩm cười...
- Đúng rồi...anh chỉ là một tên gà hoang ngốc đáng ghét, ko giàu, ko đẹp, ko cao, bờ vai cũng ko lớn, anh còn nhỏ tuổi...anh chỉ là gà hoang so với phượng hoàng...anh Thành hoàn toàn ngược lại với anh...anh ấy như phượng hoàng vậy đó...ai cũng thích, ai cũng ao ước dc làm một nửa của người đàn ông như vậy đó
Nó lặng người đi...nhỏ nói từng lời...từng câu....và bấy nhiêu lời của nhỏ cứ như những mũi kim đâm vào nó..đau nhói.
- Em dẫn anh theo...là để anh biết rằng những người đang theo đuổi em toàn là phượng hoàng, toàn là những người như vậy đó....Đối thủ của anh là phượng hoàng đó....
- Vậy à...
Nó bật cười nhẹ quăng ly cafe rỗng ra ngoài đường rồi đứng dậy bước vào trong...Nhỏ đứng dậy chạy đến chắn trước mặt nó mĩm cười...nụ cười đẹp nhất mà nó từng thấy kể từ khi nhìn thấy nhỏ đến giờ....
- Nhưng...anh biết ko...có....có những người...chỉ yêu gà hoang thôi...ngốc à...Em yêu anh!
Thy bật khóc kéo nó lại gần đặt lên môi nó nụ hôn trong nước mắt...một nụ hôn ngọt ngào, mãnh liệt như chính con người của nhỏ vậy...Mọi thứ cứ như vỡ òa trong hạnh phúc...một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt nó, mĩm cười...nó đưa tay siết chặt lấy người Thy, miệng vẫn ko rời môi em....Nó và Thy cuốn môi nhau trong tiếng nhạc êm đềm...Không gian như ngừng lại, còn đòi hỏi gì hơn ở một tình yêu...còn đòi hỏi gì hơn sau những chuỗi dài những ngày im lặng để tìm thấy nhau...Nụ hôn kéo dài...tưởng chừng ko dứt nếu ko có tiếng xe cấp cứu hú lên trong đêm...Nó rời Thy ra, khép cửa lại, bật đèn lên để nhìn rõ “em”...Gương mặt em ửng hồng, chiếc váy trắng làm em như công nương của hoàng gia đang ghé thăm căn nhà tồi tàn của anh chàng nghèo khó vậy.Em kéo nó lại gần...nhìn vào mắt nó
- Anh là tên ngốc lạnh lùng một cách đáng ghét!
Nó đưa tay lau nước mắt cho em mĩm cười
- Em mới ngốc...đi yêu gà hoang chứ ko chọn phượng hoàng
- Tại anh đó
- Ừ
- Giờ biết xung quanh em toàn phượng hoàng...sợ ko
- Ko. Anh chỉ sợ em ko yêu anh.
- Đồ ngốc...yêu từ lâu rùi :P
Nó hôn em...một nụ hôn từ từ, mơn trớn nhẹ nhàng...người em run lên khẽ kéo nó nằm xuống...em nhìn nó âu yếm
- Lần đầu của em đó...đừng...lạnh lùng với em nửa...nha anh...
- Ừ
Nó mĩm cười lừa lưỡi vào miệng em...ngọt ngào say đắm....mọi thứ giờ đã ko còn khoảng cách, nó hoàn toàn đã bị em bắt mất rồi....Tay nó ôm lấy thân hình nóng bỏng của em...một thân hình đã bao người mơ ước dc ôm trong tay mà bấy lâu nay nó vẫn ngu ngốc thờ ơ ko chạm đến...Nhưng giờ đây nó chỉ muốn dc gần em, muốn em là của nó mãi mãi, bất chấp khoảng cách, bất chấp cuộc sống có tàn nhẫn đến đâu...nếu có con phượng hoàng nào ở trước mặt nó cũng chẳng quan tâm, chỉ có em..chỉ có em trong mắt nó lúc này thôi.
- Anh...
- Sao em
- Cảm ơn anh
- Cảm ơn gì
- Đã giữ lời hứa...lúc nảy...em biết anh đau lắm...vậy mà...anh đã ko quay lưng đi.
- Ừ...
Kéo váy em xuống khỏi ngực...nó khẽ hôn lên bầu ngực căn tròn mà chưa bao giờ nó dám mơ tới...đẹp đến say người...em khẽ gọi tên nó...hay tay em ôm siết đầu nó kéo vào lồng ngực....Kéo váy em ra khỏi chân...kéo luôn tất cả những gì còn lại...nó suýt ngừng thở vì cả thân hình em đang hiện ra trước mắt...đẹp đến say lòng dưới ánh đèn...Nó cởi áo...cuối người xuống hôn như mưa lên tất cả những nơi nó nhìn thấy, chà sát, ôm lấy em...từng cm trên người em...đều có dấu ấn của đôi môi nó...Đôi mắt em nhắm nghiền....người em run lên mỗi khi nó chạm vào nơi nhảy cảm nhất của người con gái... Nó mĩm cười nhìn sâu vào đôi mắt em...
- Sợ ko
- Sợ
- Sợ mà cười
- Ừ...kệ em
Rúc đầu vào ngực nó...đôi má ửng hồng...lần đầu tiên nhưng em đã chủ động hôn nó như mưa, ngọt ngào và mãnh liệt....
Vừa hôn em nó vừa đẩy mạnh, tình yêu đủ xé toang tất cả để cả hai thực sự dc bên nhau...Siết người chặt lấy nó vì đau, vài giọi nước mắt rơi ra từ khóe mắt...em bật khóc....
Hôn em trong đam mê... mọi thứ đã ở đúng nơi nó sẽ đến...tiếng em khe khẽ ngọt ngào, bờ môi em ngọt ngào, từng tiếng em gọi tên nó cũng ngọt ngào như vậy...Sài Gòn đêm nay có bình yên ko nhỉ...
.
Em và nó cuốn lấy nhau trong đam mê và khao khát tình yêu...cho đến khi căn phòng lại chìm vào yên lặng...môi nó vẫn hôn lên những nơi mà nó thích trên người em, vòng tay ôm chặt em trong lòng...Em nhẹ nhàng nghịch khắp ngực nó...
- Đồ đáng ghét
- Ừ
- Lại ừ...đến giờ mới chịu...
- Chịu gì...
- Hok nói...đáng ghét
Nó mĩm cười..mắt nhìn lên trần nhà...
- Sao...em lại chọn anh
- Em có chọn đâu....
- Chứ sao
- Em yêu anh...em ko có chọn anh
- Ừ..đơn giản thiệt
Nó nhìn lại cả người em...một cơ thể em đối với nó gần như hoàn mỹ...hoàn mỹ đến như mơ....Bịt mắt nó lại em khẽ cười
- Ai cho nhìn...tắt đèn đi...tính nhìn tới sáng hả
Sax...tới giờ mới biết mắc cỡ...bó tay em của nó luôn...Mĩm cười đứng dậy tắt đèn...Nó lại nằm xuống cạnh em...
- Anh....anh...xin lỗi...vì...toàn làm em khóc...anh...
Chưa nói hết câu em đã kéo nó xuống đưa bờ môi vào miệng nó, hai đôi môi lại cuốn lấy nhau đam mê bất tận....
- Em ko cần anh nói gì đâu...cứ là anh..nhưng...đừng bao giờ lạnh lùng với em nửa...nha anh
- Ừ...
Nó và em cứ nằm như vậy, ôm chặt lấy nhau cứ như rời ra đôi phương sẽ lấp tức biến mất vậy.
- Lạnh hok
- Hok..
- Hok mặc đồ vào thiệt hả
- Hok...
- Nhưng anh lạnh
- Thì kệ..có em nè
Em kéo cái mền phủ lên người 2 đứa rồi rúc vào ngực nó nằm im, tay nó vẫn ko buông tha ngực và lưng em cho đến khi tiếng em thở đều đều...nó cũng chìm vào giấc ngủ.Nửa đêm...lại có đụng chạm..lan da mát lạnh của em khiến nó khó có thể ngủ dc nhiều như mọi ngày...đành thức dậy nằm ngắm em.Nó cứ ngắm như vậy mãi, chẳng bao giờ chán..người em thơm thoang thoảng...mùi con gái có khác...luôn luôn quyến rũ.
- Sao anh hổng ngủ...nhìn hoài dzạ
- Ừ...anh thích nhìn
- Hihi ngta ngủ cũng nhìn..làm em thức rùi nè
- Ừ...sao thức theo chi
- Chứ cứ đụng đụng...ai ngủ dc
- Sorry mà...tại em đẹp
- Hả...có nghe lầm hok...trùi tên ngốc của em bửa nay bày đặt nịnh nửa kìa
- Thiệt
- Ko tin
- Thề
- Ko tin
- ...
- Em yêu anh
Nhỏ lại kéo nó vào....hôn nó nhẹ nhàng...đã là của nhau..chẳng việc gì vội vã...nhưng càng hôn...hai cơ thể lại càng nóng lên, hơi thở gấp gáp...Nó và em lại cuốn lấy nhau trong đam mê, ngọt ngào..say đắm....Nó say sưa khắm phá từng cm cơ thể của em...như để bù đắp lại những chuỗi ngày lạnh lùng với em vậy....cứ tranh thủ những lúc tai nó ở gần bờ môi là em lại thì thầm trong hơi thở gấp gáp”em yêu anh”...3 từ đó..suốt từ lúc bên nhau đến giờ..em nói hàng trăm lần rồi...vậy mà..cũng vẫn cứ nói...
Sài Gòn buổi sáng...mưa rả rích, trời khá lạnh...người hơi mệt vì quần nhau cả đêm với cô model nằm kế bên...Một đêm tuyệt vời nhất trong cuộc đời của nó có lẽ tính đến tận ngày hôm nay...đó vẫn là đêm nó và em vui nhất...vì đêm ấy...em đã bắt dc trái tim nó...chính nó..cũng bắt dc em...người lạnh lùng kiêu sa.
“...đến phút cuối anh chợt nhận ra em...em là người anh yêu...
...trong suốt cuộc đời này..
...người yêu ơi anh muốn nói bao điều...nhưng sao môi này cứ thẹn thùng giấu giếm..
...nhìn sâu trong ánh mắt dịu dàng chẳng cần lời nào hơn...khi ta đã thấy được yêu thương...
...trọn vẹn cho nhau...nhé em...”
- Lại nhìn trộm ngta kìa..
- Anh làm em thức hả
- Hok...tự em thức..tại mưa đó
- Ừ...mưa sáng giờ
- Vậy giờ sao
- Tự nhiên lười đi học
- Vậy ngủ chút hết mưa mình đi ăn hen
- Ừ...người hơi mõi
- Hihi...ai bĩu...quậy cả đêm chi
- Quậy gì..em cũng tham gia mừ
- Ghét...tại anh quậy em bộ...nè lăn qua đây...em massa cho
- Bít làm hok đó
- Kệ làm đại
Nó nằm up xuống để em massa lưng..người em vẫn chẳng mặc gì...dùng hai tay xoa đều lên lưng nó, bóp bóp, đấm đấm rồi lại xoa...Nó chẳng biết đi massa ngta có làm gì khác ko như với nó như vậy là thoải mái lắm rồi...nhất là lại được nằm ngắm đôi chân dài ko một chút tì vết của em...nó đưa tay...xoa nhẹ nhẹ lên đùi em...Dc một lúc nó quay người lại nằm hẳn lên đùi ngắm em...cuối xuống nhìn nó dịu dàng, tay em xoa lên ngực nó, tay còn lại luồn vào tóc nó..em mĩm cười
- Đồ hư hỏng...quậy nửa nha
- Ừ...tại em đẹp chi
- Ghét anh lắm. Ngày nào cũng lạnh lùng làm em bực lắm lun.
- Ừ...tính anh vậy
- Em...chưa biết gì về anh hết...Kể em nghe về anh đi
- Kể gì giờ
- Gia đình..bạn bè...
- ...anh chẳng biết bắt đầu từ đâu nửa...gia đình anh ko hạnh phúc...người thân ko thích cái tính bất cần của anh...anh xa gia đình từ khi còn nhỏ xíu...thành ra...chẳng có gì để kể về gia đình anh hết...nhiều lúc cũng muốn có chút ký ức nào đó về gia đình...nhưng...toàn là những trận đòn, toàn là nước mắt của 2 mẹ con....nên...anh chẳng muốn nhớ nửa...anh....
Em đưa môi em gắn chặt vào môi để ngăn nó nói tiếp...Rời nó ra em mĩm cười
- Anh bôn ba một mình...chắc anh cô đơn lắm...Giờ em hiểu...điều gì làm nên cái tính lạnh lùng của anh rồi...đừng nói nửa...từ nay...anh có em rùi...anh ko cô đơn nửa đâu...đồ ngốc
- Ừ
Nó mĩm cười kéo em xuống..ôm chặt lấy em....Những nụ hôn tưởng chừng bất tận, nhưng vòng tay siết chặc...Cả hai lại lao vào nhau...quên hết mọi thứ xung quanh...chỉ cần biết nó và em..đang có nhau tại căn phòng nhỏ giữa đất SG đông người này...đâu phải ai...cũng tìm dc tình yêu thực sự của mình một cách dễ dàng đâu....Anh yêu em...người lạnh lùng à!...

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({ google_ad_client: "ca-pub-1597032678447901", enable_page_level_ads: true });


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện