DỊCH: MIN
Mãi cho đến khi Thịnh Tiện đứng lên, Lục Kinh Yến mới thảng thốt co rụt chân về phía sau.
Cô nhìn chằm chằm vào dây giày được buộc gọn gàng hơi há miệng ra, một luồng cảm xúc nói không thành lời bỗng chốc ngập tràn nơi đáy lòng cô.
Hai giây sau, cô ngẩng đầu nhìn Thịnh Tiện.
Chẳng biết có phải là chịu ảnh hưởng của luồng cảm xúc không tên kia không, mà khủng hoảng nơi đáy lòng cô đã tan đi nhiều rồi, đại não cũng dần tỉnh táo.
Thịnh Tiện thấy cô mãi không nói gì, hỏi: “Em vẫn ổn chứ?”
Lục Kinh Yến “hả” một tiếng, nhớ tới vẻ thất thố vừa rồi của mình, cô nhếch miệng cười: “Ổn chứ, đương nhiên là em ổn rồi.
”
Cô không dừng lại ở chủ đề này quá lâu, không đợi Thịnh Tiện nói chuyện, cô đã tùy ý đổi sang chủ đề khác: “Đúng rồi, chẳng phải wechat vừa gửi, em nói là muốn hỏi anh một chuyện hay sao?”
Thịnh Tiện: “Ừ.
”
“Chính là! ” Lục Kinh Yến khựng lại, kiếm bừa lấy một chuyện: “Nộp tiền điện qua mạng thế nào vậy? Trong nhà em mất điện rồi.
”
Thịnh Tiện nhìn biệt thự phía sau lưng cô một cái, không bật đèn tối thui, không biết mất điện thật hay giả.
Anh nhìn vào đôi mắt cô, im lặng chốc lát, hỏi: “Em chạy ra ngoài là vì hỏi chuyện này à?”
“Hả, đúng.
” Lục Kinh Yến gật đầu: “Chính là vì hỏi anh chuyện này.
”
Vì để bản thân mình trông chân thật hơn, Lục Kinh Yến suy nghĩ một lát, rồi nói tiếp: “Em không thích việc không có chút ánh sáng nào, không có điện em sẽ không ngủ được.
”
Bỗng nhiên Thịnh Tiện thấy cô không nói gì nữa.
Lục Kinh Yến khó hiểu đón lấy ánh mắt của anh đứng đó một lát, thấy ánh mắt anh nhìn mình có chút vấn đề, giống như đang muốn nhìn xuyên qua vẻ cố tỏ ra mình ổn để tiến sâu vào nội tâm cô.
Lục Kinh Yến cảm thấy mình nên tỏ ra bình tĩnh hơn một chút, dù sao thì Thịnh Tiện cũng đâu có thuật đọc tâm.
Thế nhưng anh và cô giằng cô một lúc, cuối cùng vẫn bại trận.
Cô chớp mắt, quyết định ném vấn đề này lên người anh: “Anh…Chẳng lẽ cũng không biết nộp tiền điện à?”
Thịnh Tiện: “! ”
“Vậy có biết thông bồn cầu không?”
Lục Kinh Yến thấy Thịnh Tiện chẳng có ý tứ muốn tiếp lời mình, cô chỉ đành “chậc” một tiếng, trông có vẻ khá là thất vọng nói: “Thì ra giáo sư Thịnh cũng không phải cái gì cũng biết tuốt! ”
“! ”
Nếu đổi lại là bình thường, Thịnh Tiện nghe thấy những lời điên rồ này của cô, hoặc là không thèm chấp học sinh tiểu học như cô mà quay người đi thẳng, hoặc là vừa đau đầu bất lực giải thích