Dịch: Dã Lam
Trong căn phòng trống trải, tiếng đám con trai chơi bóng dần vang vọng.
Có gió thổi qua.
Mái tóc đen mướt mồ hôi của Hứa Linh rũ xuống, che khuất thái dương trắng nõn, vướng lên mặt, đôi mắt như có ánh nước.
Y như đang thẹn thùng vậy đó.
Đột nhiên không kịp chuẩn bị gì cả, bàn tay nắm lấy tay cậu mà như phải bỏng, hai người đi khỏi đó.
Mồ hôi thấm ra, gió phả vào mát lạnh.
Khóe mắt Tạ Trạch Duyệt hơi nhếch lên, ngón tay trỏ và ngón tay giữa chà vào vạt áo, lau mồ hôi, phản ứng nhanh y như bị bỏng, giọng điệu lại thờ ơ, nói: "Tôi chỉ, chỉ gọi cậu tới giờ vào lớp rồi."
"..."
"Hơn nữa, bị tôi nắm một lúc thì sao chứ?" Mắt hắn đen nhánh, nhìn Hứa Linh, "Cậu không vui hả?"
Cửa mở ra một nửa.
Gió đột nhiên thổi vào rất lạnh, càng thêm yên tĩnh.
Trong ký ức của Hứa Linh, bàn tay hắn nắm tay cậu mảnh khảnh, xương khớp hiện rõ, xúc cảm ấm áp khiến da nóng lên.
"Sao lại thế được chứ?" Hứa Linh đi tới, ngón tay trắng mịn hơi cử động, chọc vào tay hắn một cách công khai hợp lý, ghé tới bên tai hắn khẽ cười: "Tôi chỉ thấy tiếc, muốn nắm một lúc nữa cơ."
Hứa Linh sán tới, năm ngón tay ấm nóng luồn vào tay hắn, trong nháy ấy mắt cảm giác ấm áp rất sinh động, rất lạ lẫm.
Tạ Trạch Duyệt hơi cúi đầu, đầu lưỡi liếm chân răng.
Ngón tay Hứa Linh nhẹ nhàng cọ mu bàn tay Tạ Trạch Duyệt, không yên phận gì cho cam, khiến người ta rất muốn dùng sức siết chặt lấy.
Vừa mới nắm tay nhau không được bao lâu, bỗng như có tia chớp lóe lên.
Bị ai đó chụp ảnh.
Mấy bạn cùng lớp bọn họ đang ngồi ở hàng thứ hai trên khán đài, con trai kề vai sát cánh, người ở giữa giơ điện thoại lên là Tưởng Diên, cậu ta ra hiệu với Tạ Trạch Duyệt: "Bạn Tạ ơi, đỉnh quá đê..."
"Vãi chưởng, nắm thật luôn!"
"Hai anh chàng đẹp trai lớp mình giấu mọi người làm gay kìa!"
Tạ Trạch Duyệt vội buông tay cậu ra.
Y như phải bỏng.
Hắn lườm đám người kia một lượt, qua mấy giây, đập quả bóng rổ sang, tức giận mắng một câu.
Bóng đập xuống trước mặt bọn họ, nảy lên mấy lần.
Hắn đi tới, khoát tay lên lan can, khom người xuống.
"Ông chụp rồi?"
"À thì..."
"Có xóa không?" Hắn cụp mắt, lạnh nhạt hỏi.
Tưởng Diên né qua bên cạnh, ra dấu tay như thỏa hiệp: "Anh Tạ, em sai rồi, em biết sai rồi.
Xóa liền."
Nhưng khi Tưởng Diên cúi đầu xuống, nhìn hai người trong ảnh, bỗng bật cười.
Cậu ta không xóa mà chuyển tiếp tới khung chat, gửi bức ảnh chụp trộm cho Hứa Linh.
Black:
[Nắm tay luôn rồi ha?]
[Ảnh.]
[Ảnh.]
[Trai đẹp ra tay nhau đúng là khác bọt.]
[Cứ lấy, không cần cảm ơn J]
Hứa Linh cúi đầu xem tin nhắn.
Trong ảnh, hai người nắm tay nhau, sến sẩm kỳ cục.
Lưu xuống.
Một giây sau, điện thoại Tạ Trạch Duyệt rung lên mấy lần.
Hứa Linh gửi ảnh tới cho hắn, kèm theo một icon mỉm cười.
Xl:
[Tôi thấy cậu ấy chụp khá đẹp đấy.]
[Rất hợp để đặt làm màn hình chờ.]
Ảnh chụp màn hình là màn hình chính điện thoại của cậu, bên dưới vô số biểu tượng nhỏ là tấm ảnh chụp chung nắm tay nhau.
Hắn nhỏ giọng mắng chết tiệt, quay người lại, đôi mắt đen láy tìm kiếm bóng dáng Hứa Linh.
Hứa Linh đứng cách đó không xa, bóng người cao gầy, tóc đen ướt đẫm, mắt sáng vô cùng.
Thấy hắn đang nhìn mình, ngón tay trắng ngần của cậu hơi dịch ra, bắn tim với hắn.
Đôi môi mềm mại mỉm cười.
Tạ Trạch Duyệt: "..."
Mẹ nó chứ.
Có cảm giác như bị bắn trúng vậy.
Quỷ kế đa đoan.
...
Bốn giờ chiều, việc học hành trong một ngày kết thúc.
Khoa quốc tế học khá là nhàn, hầu hết đều do học sinh tự sắp xếp thời gian học tập.
Đường Hứa Linh về nhà phải xuyên qua một chợ thức ăn huyên náo, tối tăm.
Nơi này như ranh giới kỳ quái tách biệt với thành phố có trật tự.
Bên này người ta làm nhân viên tri thức, làm sếp quần là áo lượt, người bên kia chỉ có cuộc sống sinh hoạt tạp nham, vì mấy đồng tiền chẳng thấm vào đâu mà nhọc lòng.
Cậu nhìn bên ngoài qua cửa sổ xe.
Hoàng hôn, mấy học sinh mặc đồng phục giống cậu đang đi xuyên qua con hẻm.
Ánh chiều tà le lói, dãy nhà cũ lụp xụp y như cụ già tám mươi bước nửa chân xuống đất, người bên chính quyền thành phố đang dùng sơn đỏ phun chữ "Dỡ" lên tường.
Trong con ngõ là có mấy bác gái đi lại nói chuyện phiếm, cò kè mặc cả bán thức ăn.
Một thiếu niên mặc đồng phục học sinh phát tờ rơi trong lúc kẹt xe, nhét một tờ vào cần gạt nước.
Cậu ta phát từng tờ rơi một, đến chỗ Hứa Linh thì đột nhiên dừng lại.
Hứa Linh trong xe nhìn mặt cậu ta.
Dừng lại thoáng chốc.
...!Là bạn cùng bàn của Tưởng Diên, cậu học sinh nam cận thị nặng, Lộ Thuận.
Từ lúc chuyển trường tới nay, bọn họ không nói được mấy câu nhưng Hứa Linh khẽ mỉm cười với cậu ta theo bản năng.
Trên mặt cậu thiếu niên thoáng qua vè ngạc nhiên, rất nhanh sau đó, ngượng ngừng vẫy tay với cậu, đi vòng qua xe Hứa Linh, cúi đầu, vội vã đi về phía sau.
"Cậu ấy cũng là học sinh trường em hả?"
Anh họ vừa lái xe vừa nghĩ mãi không ra, khó hiểu: "Học phí một năm ở trường bọn em là ba, bốn mươi vạn ấy nhỉ, cậu ấy bỏ ra được số tiền ấy sao?"
"Thì sao chứ?" Hứa Linh dựa vào ghế, ngón tay gõ nhịp: "Hơn nữa, anh lại biết chuyện nhà người khác rồi à?"
"Anh chỉ không hiểu thôi." Anh họ nói thầm, "Năng lực thế nào thì có lối suy nghĩ thế đó, không có năng lực kinh tế thì chớ nên mơ tưởng xa vời."
"..."
Anh họ nói tiếp: "Nếu để anh nói thì những người không có tiền vẫn phá sản như thế, đầu óc không bình thường cỡ nào cơ chứ?"
"Anh, thành kiến của anh hơi bị lớn rồi đấy."
Hứa Linh cau mày, giọng điệu hiếm khi không được tốt cho lắm.
"Sao nào?" Anh họ nhìn cậu qua gương chiếu hậu.
"Lúc anh đánh giá người khác có từng nghĩ người đó đã xảy ra chuyện gì không?"
"..."
Gương chiếu hậu phản chiếu đôi mắt Hứa Linh.
Lạnh lùng nhưng nghiêm túc.
Phong cảnh ngoài cửa sổ nhanh chóng xẹt qua, ngày đầu thu, nhà cửa thấp bé san sát toát ra vẻ cũ kỹ trong ánh hoàng hôn.
Cậu nhớ lại lần đầu tiên gặp Tạ Trạch Duyệt cũng ở con ngõ như thế này.
Hứa Linh bị người ta đuổi theo...!Cậu cũng không nhớ sao lại gặp phải chuyện đó.
Khi đó cậu mới học năm nhất đại học, chưa xa thời cấp ba được bao lâu, lúc nghỉ hè, cậu ra ngoài mua sách thì bị một đám cướp đuổi theo.
Ban đầu đám người tiến tới chào hỏi với cậu, Hứa Linh gặp bọn họ còn thấy lạ, dù gì cậu cũng chẳng quen biết đám người đó.
...!Mãi đến