Nghe Lời Anh Nhất

Chương 18


trước sau

Chương 18: Phần thưởng

Edit: Mộc Tử Đằng

Trình Tư Miên cũng không biết mình ngủ từ lúc nào, nói tóm lại lúc tỉnh dậy thì ngoài trời đã sáng choang, mà tay cô cũng đã được xử lý tốt, bó thạch cao, không thể động đậy.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, Trình Tư Miên thấy Tô Hiển Ngôn xách một túi đồ đi vào.

“Tỉnh?” Anh đặt đồ xuống rồi ngồi xuống ghế.

Trình Tư Miên vâng một tiếng, ngọ ngoạy muốn ngồi dậy. Tô Hiển Ngôn đề bả vai cô lại tỏ ý bảo cô không nên lộn xộn, sau đó nâng giường bệnh lên, “Đói bụng không, ăn cơm trước đi.”

Trình Tư Miên nhìn quần áo của anh đang mặc, trong ấn tượng của cô, ngày hôm qua anh cũng mặc đồ này, chẳng lẽ cả đêm anh luôn ở bệnh viện à?

“Có phải cả đêm anh không ngủ không?”

Tô Hiển Ngôn mở nắp hộp đựng đồ ăn ra: “Có ngủ một chút trên sofa.”

“Sofa?” Trình Tư Miên nhìn sang bên cạnh, ghế sofa trong phòng bệnh chỉ có thể ngồi không thể nằm, “Ở đây?”

“Ừ.” Tô Hiển Ngôn đặt cái muỗng vào tay cô, “Cô và Tra Dịch Quang đều nằm viện, dù sao cũng phải có người trông nom.”

Trình Tư Miên từ từ nắm chặt cái muỗng, trong lòng vô cùng cảm động và vui sướng: “Ngủ như vậy nhất định rất khó chịu, đợi lát nữa anh nhớ phải đi về nghỉ ngơi.”

Tô Hiển Ngôn ngước mặt nhìn cô, gõ nhẹ vào trán cô: “Đừng có nghĩ cho người khác, tự lo cho mình trước đi. Trình Tư Miên, tại sao một mình cô có thể đi đến nơi như vậy.”

Trình Tư Miên: “Không phải tôi có gọi cho anh à…” Hơn nữa, từ xưa nay cô cảm thấy đi đến quán bar hay câu lạc bộ không hề có vấn đề gì, mặc dù cô là trẻ vị thành niên nhưng ngày trước cũng đi không ít lần.

“Gọi cho tôi rồi nên chờ tôi chứ không phải một mình xông vào.” Tô Hiển Ngôn không đồng ý nói: “Loại tình huống đó cô còn dám giúp Tra Dịch Quang đánh nhau, cái thân nhỏ bé của cô có thể động thủ với mấy người đó hả?”

“Vậy nếu không thì phải làm sao bây giờ.” Trình Tư Miên lầm bầm: “Cũng không thể nhìn Tra Dịch Quang bị đánh chết được.”

Tô Hiển Ngôn nhìn cô chăm chú, hiển nhiên là không vừa lòng.

Trình Tư Miên ho khan vài cái, rất thức thời đổi đề tài: “Này đúng rồi, Tra Dịch Quang nằm ở đâu?”

“Sát bên.”

“Vết thương có nặng không?”

“Da thô thịt dày, không có chuyện gì.” Tô Hiển Ngôn: “Ngược lại là cô, gãy xương.”

“..Ồ.”

Tô Hiển Ngôn: “Đã nói chuyện này với chú cô.”

“A?” Trình Tư Miên trợn mắt, “Sao lại nói với chú! Chú ấy nhất định sẽ mắng chết tôi mới thôi!”

“Còn sợ bị mắng?” Tô Hiển Ngôn không biết làm sao nói: “Nhìn bộ dạng này của cô, tôi cũng không thực hiện được lời nhờ vả của chú cô.”

Trình Tư Miên bĩu môi, lầm bầm: “Cũng không cần thiết nói với chú ấy…”

“Được rồi, ăn cơm trước đi.”

“Uhm…”

Trình Tư Miên bị thương ở tay phải, bây giờ chỉ có thể dùng tay trái, cho nên lúc múc thức ăn có chút run run. Khi ba lần không múc được miếng thịt, Trình Tư Miên tức giận bỏ cái muỗng xuống, “Chậc, đáng ghét.”

Tô Hiển Ngôn đang nhìn điện thoại, không chú ý tới sự chật vật của cô, anh nghi ngờ nhìn sang: “Sao vậy, không hợp khẩu vị?”

“Sao ăn bằng tay trái được.” Trình Tư Miên vốn đang tức giận, nhưng khi ánh mắt nhìn thấy Tô Hiển Ngôn thì đột nhiên sáng lên, một ý nghĩ xoẹt qua đầu cô.

Trong mắt cô lóe lên một tia giảo hoạt, nhất thời lộ ra biểu cảm đáng thương: “Tô Hiển Ngôn, tôi đói lắm, thật sự rất muốn ăn cơm..”

“Sau đó?”

“Nhưng tôi không thuận tay trái.” Trình Tư Miên chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn anh: “Cho nên anh giúp tôi một tay đi.”

Ánh mắt trong trẻo đáng thương, mang theo sự tươi mát đặc biệt của thiếu nữ. Tô Hiển Ngôn hơi dừng lại, tỉnh rụi dời mắt sang chỗ khác, “Ăn không được?”

“Đúng vậy đúng vậy, anh nhìn tay phải của tôi không nhúc nhích được..Hay là anh đút tôi ăn đi có được không?”

Tô Hiển Ngôn nhìn về phía cô, trong mắt cô tràn đầy sự chờ mong, Tô Hiển Ngôn thấy vậy thì bật cười lắc đầu, “Cô nhóc này…”

Tuy là nói như vậy nhưng anh lại cầm đôi đũa lên, “Tự múc cơm ăn, tôi gắp thức ăn cho cô.”

Trình Tư Miên gật đầu như giã tỏi, vội vàng cầm muỗng lên múc cơm.

Có lẽ do Tô Hiển Ngôn gắp thức ăn cho cô, nên Trình Tư Miên cảm thấy bữa ăn hôm nay vô cùng ngon miệng.

“Muốn ăn thêm cái này.”

“Thịt, không muốn ăn thịt mỡ.”

Tô Hiển Ngôn: “Cái này?”

“Vâng, vâng”

“Gắp thêm miếng thịt nữa đi.”

Tô Hiển Ngôn nhìn hơn phân nữa phần thịt kho được tiêu diệt, không nghe cô nói mà gắp một món khác: “Ăn cái này.”

Trình Tư Miên nhìn rau cải xanh biếc liền không có khẩu vị: “Tôi muốn ăn thịt.”

“Ăn chút rau xanh.” Tô Hiển Ngôn cưỡng chế đưa rau đến bên miệng cô, “Nghe lời.”

Trình Tư Miên muốn chừa lại mặt mũi cho Tô Hiển Ngôn nên bất đắc dĩ há miệng ăn.

Tô Hiển Ngôn nhíu mày: “Khó ăn vậy à.”

“Tôi không thích món này…”

Tô Hiển Ngôn cười nói: “Ăn nhiều thịt cũng không thấy cô mập ra chút nào, vẫn còn gầy như vậy.”

Trình Tư Miên bị nghẹn một hơi, yên lặng nhai đồ ăn, ai nói tôi không mập, thịt ở chỗ kia luôn phát triển rất tốt đó!

Về sau, Tô Hiển Ngôn cũng không nghe theo lời của Trình Tư Miên nữa, một đũa rau một đũa thịt cứ thay phiên nhau như vậy. Tra Dịch Quang khập khiễng từ phòng bên cạnh đi vào, vừa vào trong liền thấy khung cảnh hài hòa này.

Tô lão đại của chúng ta giống như bảo mẫu chăm sóc người khác!! Ôi…Sao đột nhiên anh ta còn cảm thấy hình ảnh này rất đáng yêu?

“Này? Tra Dịch Quang?” Trình Tư Miên phát hiện ra anh ta trước.

Tra Dịch Quang nhích từng bước đến cạnh ghế sofa ngồi xuống, “Ôi, đau quá…”

“Anh không sao chứ?” Trình Tư Miên hỏi.

“Còn, còn tạm được.” Tra Dịch Quang có chút lúng túng gãi gãi đầu, “Tiểu Miên Miên, cô không sao chứ?”

Chuyện xảy ra tối ngày hôm qua anh ta đã nghe Tô Hiển Ngôn nói, biết bản thân say rượu làm chuyện đần độn còn liên lụy đến cô nhóc, anh ta hận không thể trực tiếp chôn sống mình.

Trình Tư Miên nhìn sơ qua tay mình, “Nhìn giống như không có chuyện gì à.”

Tra Dịch Quang vô cùng xấu hổ: “Nữ hiệp là ân nhân cứu mạng, tại hạ vô cùng cảm kích, nữ hiệp, sau này cái mạng nhỏ của tôi cũng là của cô.!”

Trình Tư Miên cười giễu với anh ta: “Tôi mới không thèm.”

Tô Hiển Ngôn cũng nhìn anh ta một cái: “Không có gì thì về nằm đi, đi tới đi lui làm gì.”

Tra Dịch Quang thở dài, “Đầu tiên là muốn nhìn xem Tiểu Miên Miên có sao không, quan trọng hơn là tôi sắp chết đói rồi. Hiển Ngôn, bữa trưa của tôi đâu?”

Tô Hiển Ngôn gắp một miếng trứng cho Trình Tư Miên: “Không có.”

“Không có?!” Tra Dịch Quang tủi thân: “Cậu đừng quá thiên vị…”

Một người thì không những có cơm ăn mà còn được đút ăn! Còn anh ta ngay cả một hột cơm cũng không thấy!

Trình Tư Miên dương dương tự đắc tựa vào gối: “Bạn gái anh nhiều như vậy, nằm viện thì gọi họ đến chăm sóc.”

“Cảm ơn cô đã nhắc nhở!” Tra Dịch Quang trừng mắt với Tô Hiển Ngôn một cái: “Tôi còn không sợ không tìm được người chăm sóc đâu!”

Nói xong anh ta lại khập khiễng đi ra ngoài.

Trình Tư Miên chờ người đi khỏi mới nói: “Thật sự không mua cơm cho anh ta à?”

“Ừ.” Tô Hiển Ngôn mặt không đổi sắc gật đầu một cái, không có chút áy náy nào. Thường ngày Tra Dịch Quang muốn làm gì

thì làm anh đều sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua, nhưng lần này….

Anh liếc nhìn Trình Tư Miên đang ăn vui vẻ, thật sự là liên lụy đến người không nên liên lụy.

Trình Tư Miên không hề biết Tô Hiển Ngôn đang nghĩ gì, chẳng qua là cô rất “đồng tình” với Tra Dịch Quang: “Haiz, anh ta thật là thảm.”

Tô Hiển Ngôn cười nhạt, dặn dò: “Uống canh đi.”

“Được.”

Tra Dịch Quang phần nhiều là bị thương ngoài da, còn Trình Tư Miên thì bó thạch cao cánh tay, hai người cũng không cần nằm viện, vì vậy ngày hôm sau liền lên xe về nhà.

Đêm đó về đến nhà, Trình Tần từ nơi khác chạy về.

Trình Tần vừa vào cửa liền đánh Tra Dịch Quang vài cái: “Tên nhóc nhà cậu! Muốn tự tìm cái chết phải không, còn dám làm bậy! Nhìn tôi đánh chết cậu này!”

“Ôi! Đau! Tôi cũng là người bị thương đó!”

“Ai quan tâm cậu bị thương cái gì!”

“Ai da mẹ ơi! Hiển Ngôn, nhìn cậu ta bị điên rồi kìa! A!” Tra Dịch Quang lảo đảo chạy đến cạnh Tô Hiển Ngôn, Tô Hiển Ngôn nhướng mày nhìn anh ta một cái, cười thâm trầm nói: “Bị điên? Cậu ta?”

Tra Dịch Quang trừng mắt: “Các cậu, các cậu dám bắt nạt tôi!”

Trình Tần kéo anh ta về: “Bắt nạt cậu đó thì sao!”

“A! Ôi ôi!”

Trình Tư Miên đang nghỉ ngơi trong phòng, nghe phía bên ngoài ồn ào một trận liền mở cửa đi ra. Cô đứng trên cầu thàng nhìn hai người đàn ông đang đánh nhau trong phòng khách, còn có một người bình tĩnh ngồi uống trà bên cạnh, dường như Tô Hiển Ngôn không hề nhìn thấy hình ảnnh ầm ĩ đó.

Mặt Trình Tư Miên đầy dấu chấm hỏi: “Chú?”

Dưới lầu nhất thời yên tĩnh lại.

Trình Tần buông Tra Dịch Quang ra, nghiêng đầu nhìn lên cầu thang.

Thật sự là Trình Tần, Trình Tư Miên bất ngờ: “Chú, chú sao lại về sớm thế này?”

Trình Tần bước ba bước lên cầu thang, anh ta nhìn chằm chằm cánh tay của cô: “Cái này, không sao chứ?”

“Không sao ạ, qua một thời gian ngắn đi cắt thạch cao là được.”

Trình Tần ồ một tiếng, rõ ràng đang thở phào nhẹ nhõm.

Trình Tư Miên híp mắt nhìn, cong môi cười vui vẻ: “Chú, có phải chú lo lắng cho cháu nên mới đặc biệt chạy về không?”

Trình Tần khựng lại, trừng mắt với cô: “Cháu nói bậy gì đó, chú hoàn thành sớm công việc mới về, cháu chỉ là một con nhóc, chú lo lắng gì chứ…”

Trình Tần lảm nhảm vài câu rồi đi xuống lầu, Tra Dịch Quang bị đánh một trận đang tức giận nhưng không dám nói gì, còn không lo lắng, không lo lắng mà về nhà liền đánh tôi ngay!

Trình Tư Miên nhướng nhướng mày, hừ, nghĩ một đằng nói một nẻo.

Buổi tối.

Trình Tư Miên do dự mãi mới gõ cửa phòng Tô Hiển Ngôn .

“Vào đi.”

Cô xoay nắm cửa, mở ra một khe hở. Tô Hiển Ngôn đang ngồi trước máy vi tính, thấy Trình Tư Miên ló đầu vào nhìn dáo dác thì nói: “Đến đây.”

Trình Tư Miên gật đầu một cái, đóng chặt cửa lại, sau đó đi tới cạnh anh.

Ba máy vi tính đều mở, trên màn hình chằng chịt những con số, giống như đang làm đặc công vậy.

“Anh đang làm việc sao?”

“Không, có chuyện gì, cô nói đi.”

Trình Tư Miên mấp máy môi: “Tôi muốn hỏi anh một chút, ngày mai anh còn đi không, ý tôi là, anh còn đi về nhà bên kia không?”

Tô Hiển Ngôn: “Chắc có.”

“Có thể đừng đi được không.” Trình Tư Miên vội nói.

Tô Hiển Ngôn sững sốt một chút, ánh mắt thâm thúy: “Sao vậy?”

“Thì, thì tôi ở nhà một mình rất chán.” Trình Tư Miên suy nghĩ một chút lại cảm thấy lý do này rất sâu xa, vì vậy lại nói thêm: “Hơn nữa, tôi bị thương, chú tôi và Tra Dịch Quang không đáng tin cậy!”

Tô Hiển Ngôn lẳng lặng nhìn cô, ánh sáng từ màn hình hắt lên khiến khuôn mặt tinh xảo của anh càng trở nên lấp lánh rực rỡ: “Trình Tư Miên, tôi sẽ dặn dò bọn họ…”

“Cho nên nhất định phải đi? Vậy, vậy tôi dùng phần thưởng đổi lấy mấy ngày của anh được không?”

Tô Hiển Ngôn khựng người một chút.

Đôi mắt Trình Tư Miên rất sáng: “Không phải anh nói tôi thi tốt sẽ có thưởng sao, anh đã nói rồi, không được phép đổi ý, bây giờ tôi muốn phần thưởng, tôi muốn anh ở lại đây, một tháng, à…mười ngày, mười ngày thôi!”



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện