Editor: Alice
“Mình muốn ngủ với anh ấy."
Tư Phi kinh ngạc: “Cậu nói cái gì?”
“Mình muốn ngủ với anh ấy.” Hàn Thiên Âm lặp lại lần nữa, chậm rãi bổ sung một cách chắc chắn: “Đỗ Kiêu.”
Tư Phi ngẩn người, mặc dù bạn thân cô sẽ thỉnh thoảng thiếu đứng đắn một chút, nhưng có thể quang minh chính đại nói muốn ngủ với người đàn ông nào đó, là lần đầu tiên.
Vài giây sau, cô theo ánh mắt của Hàn Thiên Âm, nhìn thấy bóng hình cao to đứng bên cạnh bàn bida đối diện.
Dường như Đỗ Kiêu chẳng hề hay biết chút phong ba bão táp nhỏ bên này, anh đang cầm cây cơ tập trung nghiên cứu góc độ đẩy cơ chuẩn xác.
Cô cười rộ lên, vỗ vai Hàn Thiên Âm: “Vậy cứ dũng cảm mà ngủ đi.”
Lúc này Hắc Tử đứng ngay phía trước quay đầu lại nhìn hai người, ngọn đèn sáng choang phủ bóng lên gương mặt anh ta, đột nhiên trên mặt Hắc Tử lộ ra nụ cười xảo quyệt.
Một giây sau, trong gian phòng vang lên tiếng nói vô cùng hưng phấn.
“Đỗ Kiêu, đoán xem tôi vừa nghe thấy gì nào?”
Nhân vật nam chính nghe vậy thì liếc mắt nhìn qua.
Giọng nói thô kệch của Hắc Tử lúc này trở nên thật vang dội: “Vừa rồi tôi nghe thấy Hàn Thiên Âm nói muốn ngủ với cậu.”
Đối với tình huống bất ngờ này, Hàn Thiên Âm hoàn toàn không có sự chuẩn bị, đến khi cô hồi thần lại mới phát hiện ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn vào mình.
Kể cả Đỗ Kiêu.
Đôi mắt sâu không đáy đó chất chứa cảm xúc mà cô không thể thấu, là bất ngờ, nghi vấn, hay là...khinh thường?
Cô há to miệng nhưng không thể phát ra âm thanh nào, trong cổ họng như thể có cây đuốc chặn qua, khiến người ta khó chịu.
Thời gian dần trôi, mặt mũi nóng bừng như thiêu đốt.
Sau nửa ngày yên lặng, Hàn Thiên Âm mới lên tiếng phá vỡ cục diện bế tắc: “Tôi vào toilet một chút.”
Cô nói xong liền cầm điện thoại và ví tiền rời khỏi.
Sau khi vào toilet tưới nước lạnh lên mặt, lý trí cô mới quay về một chút.
Nhớ lại tình cảnh vừa rồi, trong lòng đột nhiên xấu hổ tới cực điểm.
Cô bật cười, lẽ nào đây chính là “t*ng trùng lên não” trong truyền thuyết?
Sau một lúc ngây ngẩn, cô lấy máy nhắn tin cho Tư Phi: “Các cậu cứ chơi tiếp đi, mình về trước.”
“Ừ, cậu về nhà cũng tốt, tình cảnh chỗ này sắp khống chế không nổi rồi.
Chú ý an toàn, rảnh sẽ tâm sự với cậu.”
Hàn Thiên Âm nhìn tin nhắn, thở hắt ra một hơi.
Trong phòng đã xôn xao một hồi, vừa trải qua việc vừa rồi, Đỗ Kiêu đã không còn tâm tình chơi bida nữa.
Đến khi mọi người phân tán sự chú ý anh mới được một lúc yên bình, anh tìm một chỗ vắng vẻ ngồi xuống.
Không lâu sau, Hắc Tử và Triệu Nam đi tới.
“Đỗ Kiêu, xin cho biết cảm nghĩ sau khi được tỏ tình.”
“Không cảm nghĩ.” Đỗ Kiêu lạnh nhạt nói.
Huống chi vừa rồi đâu có gọi là tỏ tình.
Hắc Tử đặt tay lên vai Triệu Nam: “Hai anh em chúng tôi tới đây là muốn an ủi cậu.”
“Cảm ơn, tôi không cần.”
“Aiza, xem ra cậu không biết tính nghiêm trọng của sự việc này rồi.” Hắc Tử ra vẻ nuối tiếc: “Anh đây đang định nói cho cưng một chuyện, nếu bị Hàn Thiên Âm nhìn trúng, là xong đời.”
Đỗ Kiêu không đáp.
“Cậu không thấy bọn họ đều gọi cô ấy là đại tiểu thư Hàn Thiên Âm à?” Hắc Tử nói: “Biết tại sao không? Bởi vì cô ấy là đại tiểu thư chính hiệu…”
Anh ta còn cường điệu nhấn mạnh ba chữ “đại tiểu thư”.
Đỗ Kiêu im lặng một hồi, sau đó nhàn nhạt đáp lại: “Liên quan gì đến tôi.”
Triệu Nam cười: “Đó là do cậu còn chưa nếm trải sự lợi hại của Hàn Thiên Âm thôi.”
Lợi hại?
Trong đầu Đỗ Kiêu đột nhiên hiện lên mấy hình ảnh không liên quan, nếu nói đến sự “lợi hại” của cô, có lẽ anh đã lĩnh giáo rồi.
“Như thế nào?”
“Nói ra thì dài dòng lắm.” Triệu Nam nói: “Đừng thấy cô ấy xinh đẹp nóng bỏng mà nhầm, cậu xem mấy đứa bạn thân chúng tôi có ai dám động vào cô ấy không? Tóm lại, ai dây vào người đó xui.”
Triệu Nam vỗ vai Đỗ Kiêu, nói đầy thấm thía: “Dù sao cũng là bạn bè, nói gì cũng không thể quá mức.
Tóm lại tôi khuyên cậu một câu chân thành, muốn bảo toàn tính mạng, tránh xa Hàn Thiên Âm.
Muốn bảo toàn tính mạng, tránh xa Hàn Thiên Âm.
Mãi đến khi về nhà, tắm rửa rồi lên giường ngủ, bên tai Đỗ Kiêu vẫn còn văng vẳng những lời này.
Anh mở TV lên, nằm trên giường, nhưng trong đầu không hề để tâm đến tin tức mà lại hiện lên hình ảnh một đôi mắt đáng yêu dịu dàng.
Đôi mắt gợn sóng nhìn thẳng vào anh như khiêu khích, quả thực muốn câu hồn đoạt phách.
Anh đã ngủ từ lúc nào không biết.
Trong mơ hồ, dường như anh lại quay trở về khách sạn Bốn Mùa hôm đó.
Đó là một buổi chiều, ánh mặt trời chói lọi chiếu vào từ khung cửa sổ, đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu tỏa ra ánh sáng sặc sỡ, khiến người ta có chút hoảng hốt.
Anh nằm trên sàn nhà, toàn thân vô lực, trong thân thể tràn ngập cảm giác kì lạ.
Trong thế giới im lặng này, từ xa xăm truyền đến tiếng thở dốc của phụ nữ.
Âm thanh đó càng lúc càng lớn dần, vừa mềm mại vừa yêu kiều.
Anh nhìn theo hướng phát ra âm thanh, lại phát hiện Hàn Thiên Âm ở ngay trước mắt.
Cô đang ngồi trên người anh, thân thể hơi nghiêng về phía trước, hai tay ấn xuống ngực anh, thân hình nhấp nhô nhịp nhàng.
Lúc này, cô đang mặc âu phục màu xám, cúc áo sơ mi đã bung ra vì hoạt động kịch liệt, vì cô cúi người nên Đỗ Kiêu có thể dễ dàng nhìn thấy hai khối tròn no đủ lắc lư theo nhịp.
Khuôn mặt cô mệt mỏi rã rời, ánh mắt mê ly, khuôn miệng khẽ mở, đôi môi hồng phấn như giống như cánh hoa được gột rửa sau trận mưa xuân.
Đỗ Kiêu đột nhiên cảm nhận được lửa nóng rực trong thân thể.
Anh nhìn xuống phía dưới mới nhận ra cả hai người đều trần chuồng, bộ phận phía dưới cũng dán chặt vào nhau.
Đương nhiên bọn họ đang giao hoan.
Cảnh tượng này đã đánh thức Đỗ Kiêu khỏi giấc mộng.
Năm giờ sáng, bốn bề đều im ắng, anh rót một cốc nước lạnh, sau khi uống xong mới cảm thấy tỉnh táo hơn đôi chút.
Thời gian này Hàn Thiên Âm có chút bề bộn, sau khi hết bận bịu với dự án, một cảm xúc phức tạp khác lại thế chỗ.
Trong đầu cô luôn vô thức hiện lên hình ảnh đêm đó.
Tại phòng snooker, Đỗ Kiêu dựa vào bàn bida, đôi mắt sâu không đáy nhìn về phía mình, trong mắt vẫn chẳng có chút cảm xúc dư thừa nào.
Tinh ra cô đã “mạo phạm” với anh hai lần.
Lần đầu tiên là “lột sạch quần áo”, lần thứ hai là “muốn ngủ cùng”, liệu cô có phải...quá kiêu ngạo chăng?
Bởi vậy cục diện bây giờ có chút giằng xé.
Sau ba tuần Hàn Thiên Âm và Đỗ Kiêu không có chút liên lạc, đột nhiên vào một buổi tối, Tư Phi hỏi tiến triển của hai người.
“Không phải cậu nói muốn ngủ với Đỗ Kiêu sao? Ngủ đến đâu rồi?”
“Nếu như...mình nói hiện giờ không có cách nào đối mặt với anh ấy, có phải mất mặt quá không?”
“Không giống cậu chút nào.” Tư Phi gật gù: “Xem ra đêm đó hẳn là cậu rất kích thích.”
Haha, Hàn Thiên Âm bây giờ thật sự đang hận chết cái kích thích đó của mình.
Tuy nhiên sự tình lại có chút biến chuyển vào tuần thứ tư.
Hôm đó Hàn Thiên Âm đang nằm trên ghế sô pha đắp mặt nạ thì nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn.
Mở ra là Đỗ Kiêu nhắn đến, chỉ có ba chữ ngắn ngủi.
“Có rảnh không?”
Hàn Thiên Âm nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại ngây ngốc một lúc lâu mới nhắn lại: “Có,