“Phải đó phải đó!” Bùi Tố Phân còn đỏ mắt bổ sung, “Có thể nhìn thấy hai đứa con tốt đẹp như lúc đầu chính là chuyện vui nhất của bố mẹ, ngày nào đó hai ông bà già này có nhắm mắt rời đi cũng không còn gì bận lòng nữa rồi!”“Mẹ…” Nguyễn Lưu Tranh sợ nhất nghe thấy bố mẹ nói mấy lời này, trong lòng chua xót, không nhịn được cũng đỏ viền mắt.
“Bố mẹ, mọi người nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi! Sau này có con và Lưu Tranh cùng nhau báo hiếu bố mẹ!” Ninh Chí Khiêm vẫn đang quỳ một gối.
“Đứng lên trước đã, đứng lên đi, đừng quỳ nữa, đứa nhỏ ngốc này.
” Bùi Tố Phân vui mừng không thôi, trong mắt tràn đầy nước mắt kích động.
Ninh Chí Khiêm lại nhìn Nguyễn Lưu Tranh, mỉm cười, “Lãnh đạo còn chưa cho đứng ạ!”Một tiếng lãnh đạo làm cho người lớn bật cười thành tiếng, ngay cả những đường nét căng thẳng trên mặt Ninh Thủ Chính cũng nhu hòa hơn.
Nguyễn Lưu Tranh bị cười đến nỗi ngượng ngùng không thôi, ở trước mặt bố mẹ chồng tương lai lại gọi cô là lãnh đạo? Điều này không thích hợp biết bao? Cũng may Ninh Thủ Chính và Ôn Nghi đều dễ sống chung, gặp phải bà mẹ chồng khó tính, không chừng lại cho rằng cô đàn áp con trai bảo bối đấy chứ!“Anh đứng dậy đi! Đừng nói lung tung!” Cô đỏ mặt khẽ nói.
“Vậy…” Anh lấy nhẫn ra, cầm tay cô, mỉm dười đợi chỉ thị của cô.
Nguyễn Lưu Tranh bị bốn người lớn nhìn chằm chằm, cảm giác da mặt sắp bị đốt cháy rồi! Sao anh có thể cầu hôn trước mặt người lớn như vậy?Anh chờ tới chờ lui, không chờ được một chữ “được”, nhưng lại đọc hiểu tất cả từ trong ánh mắt xấu hổ của cô, cuối cùng đeo nhẫn lên trên ngón áp út cho cô, đứng dậy, nhân tiện hôn một cái lên gò má cô, “Cảm ơn bà xã.
”Tiếng vỗ tay vang lên.
Tiếng vỗ tay của bốn người, không nhiệt liệt như lúc họp ở bệnh viện, nhưng cô lại ngượng ngùng hơn so với lúc ở phòng hội nghị, anh thực sự càng ngày càng không kiêng dè gì, ngay trước mặt người lớn cũng muốn hôn thì hôn, đủ tùy hứng…Tiếp đến cũng không còn chuyện gì của hai người họ nữa, cơ bản đều là chuyện của Ôn Nghi và Bùi Tố Phân, thương lượng ngày kết hôn, đúng vậy, lúc Ôn Nghi nhắc tới toàn là dùng hai chữ kết hôn chứ không phải là phục hôn, thận trọng giống như lần đầu tiên, thậm chí nhắc đến đủ loại chi tiết sính lễ.
Bản thân Nguyễn Lưu Tranh cũng hơi không kiềm nén được, đâu có lý nào lại nhận hai lần sính lễ của nhà anh?Bùi Tố Phân và Nguyễn Kiến Chung cũng cảm thấy vô cùng không thích hợp, “Chị thông gia, tôi nói ý kiến của tôi một chút đã.
Chí Khiêm là một đứa con ngoan, hiếu thảo, có trách nhiệm, bất luận là đối với Lưu Tranh hay đối với chúng tôi đều không có gì để bới móc, giao Lưu Tranh cho Chí Khiêm thực sự chúng tôi hoàn toàn yên tâm.
Hôm qua Chí Khiêm cũng đã nhắc chuyện này với tôi, cho nên hôm nay chị mời, tôi và ông nhà lập tức đồng ý đến đây, chúng tôi thật lòng muốn giao phó con gái cho Chí Khiêm, nếu như chị muốn nhắc đến chuyện sính lễ gì gì đó, thì trong lòng tôi đây cũng có vướng mắc, chúng tôi không thích những thứ này, hai đứa con cử hành nghi thức đơn giản, mời bạn bè thân thiết ăn bữa cơm, coi như là phục hôn, chị xem có được không?”Ôn Nghi chăm chú lắng nghe, cuối cùng cười nói, “Chị à, em thấy cái này sợ là không được đâu, cho dù em bằng lòng, thì con trai em nó cũng không đồng ý!”Hai người nhàn rỗi hồi lâu cuối cùng cũng bị hỏi tới.
Nguyễn Lưu Tranh muốn phát biểu ý kiến của mình lại bị ánh mắt Ninh Chí Khiêm ngăn lại.
“Bố, mẹ.
” Hai tiếng này vẫn là để gọi Bùi Tố Phân và Nguyễn Kiến Chung, “Con biết hiếu thuận đầu tiên chính là thuận, nhưng chỉ riêng chuyện này nghe con được không ạ? Không phải con không thuận theo bố mẹ, mà là chuyện kết hôn này nhất định phải tổ chức lớn, chuyện này đối với con và Lưu Tranh mà nói là vô cùng quan trọng, có ý nghĩa rất lớn.
Cho nên không những phải làm mà còn phải làm long trọng hơn lần trước!”Nói xong liền cúi đầu nhìn Nguyễn Lưu Tranh, “Em hiểu mà, tổ chức một hôn lễ chân chính thuộc về chúng ta, toàn tâm toàn ý tràn tâm tràn ý, được không em?”Phút chốc Nguyễn Lưu Tranh đã hiểu được ý nghĩa mà anh nói, nhanh chóng ướt viền mắt.
Anh muốn cho, nhà chồng cũng nuông chiều, cô có thể hưởng thụ phần cưng chiều này thật tốt, không cần lo lắng nhiều.
“Không nói gì thì coi như đồng ý rồi nhé?” Anh cười cười, xoa xoa tóc cô.
“Chị à.
” Ôn Nghi cười nói, “Chị xem xem, thanh niên chúng nó thích lãng mạn, chị hà tất phải tiêu diệt hứng thú của bọn chúng chứ?”Bùi Tố Phân nhìn thấy cảnh này, cũng cảm thấy nếu như tiếp tục kiên trì thì quả thực mất hứng, có điều vẫn kiên trì với nguyên tắc của mình, “Hôn lễ muốn làm lớn tôi cũng không có ý kiến gì, nhưng sính lễ nhất định không thể nhận, bằng không tôi phản đối hôn sự này!”Đây coi như là đã ném ra lời nói nặng nhất rồi, Ôn Nghi liếc nhìn con trai, Ninh Chí Khiêm khẽ gật đầu.
Ôn Nghi liền cười nói, “Được được được, vậy nghe theo chị vậy, chỉ là trong lòng em có hổ thẹn, sau này xin anh chị đừng chê cười nhà em không có lễ nghĩa.
”“Thông gia, lễ nghĩa nhà chị đã đủ chu toàn rồi!” Bùi Tố Phân vội nói, “Tranh nhi có thể gặp được gia đình như anh chị, có mẹ chồng tốt như vậy, cũng là phúc kiếp trước nó tích được.
”Ôn Nghi cười, “Là duyên phận đó ạ, đứa trẻ Lưu Tranh này em nhìn thấy lần đầu tiên đã thích rồi, hiểu chuyện ngoan ngoãn lại thông minh, đối xử với em cũng vô cùng thân mật, ở