"Cái gì? Không có khả năng!" Tô Nhiễm Dao kinh ngạc nói, "Làm sao có thể trở lại quá khứ được?"
Vân Mặc Tuyên nói: "Nếu ta nói ta là người trọng sinh mà đến?"
Tô Nhiễm Dao lắc đầu, mặc kệ như thế nào, đây đều là chuyện không nên phát sinh.
Cho dù có thể, ít nhất là hiện tại Vân Mặc Tuyên không nên trở lại quá khứ, ngay từ đầu, biến số quá lớn, kết cục của mọi chuyện có khả năng sẽ trở nên nghiêm trọng hơn.
"Liền cho là như thế, đối với Linh Đồng cũng chỉ là tiên đoán, căn bản không có năng lực mà ngươi nói, ngươi trọng sinh được một lần chẳng lẽ là vì Linh Đồng sao?"
"Nếu Linh Đồng của ngươi không làm được, ta đây sẽ tự mình nghĩ biện pháp." Vân Mặc Tuyên nhớ lại lần trọng sinh đó là lúc đang trong trận chiến với Phệ Tâm Ma.
Có lẽ mình nên đến Vô Tận chi cảnh một chuyến.
Bất luận là thật hay giả cũng phải ngăn cản Vân Mặc Tuyên.
Tô Nhiễm Dao nhìn về phía Vân Mặc Tuyên, bởi vì cái chết của Bạch Nghiên khiến Vân Mặc Tuyên thoạt nhìn bình tĩnh nhưng nội tâm lại đang rất tiêu cực, phải nên khuyên hắn như thế nào đây......
Mắt thấy Vân Mặc Tuyên sắp rời đi, Tô Nhiễm Dao vội vàng không màng nguy hiểm mà tiến lên chặn hắn lại: "Ngươi chờ một chút."
"Linh Đồng của ngươi có cách?"
"Vân Mặc Tuyên, ngươi bình tĩnh trước có được không?"
"Ta rất bình tĩnh." Thấy Tô Nhiễm Dao vẫn không có biện pháp nào, Vân Mặc Tuyên liền vòng qua người nàng ta ý muốn rời đi.
Trong lòng Tô Nhiễm Dao sốt ruột, tay kéo lấy Vân Mặc Tuyên nói: "Ngươi không thể đi."
Bị kéo lại khiến Vân Mặc Tuyên nhăn mi, trong mắt hiện lên tia sát khí, quay đầu bóp chặt lấy cổ Tô Nhiễm Dao, sự bình tĩnh vốn có đã không thể duy trì, cố chấp cùng điên cuồng ẩn ẩn hiện lên.
Cố Hiểu Hiểu nghe thấy động tĩnh trong lòng liền sốt ruột, không dám vọng động, sợ Tô Nhiễm Dao lo lắng thêm cho mình, chỉ tổ thêm phiền toái.
"Không cho ngươi đi, là vì ngươi ổn, đại lục An Lạc mới có thể yên ổn." Tô Nhiễm Dao bắt lấy cánh tay đang siết cổ mình, trong lòng nàng rất rõ "trở lại quá khứ" nghe có vẻ hoang đường nhưng cũng không phải không được, nhưng bất đắc dĩ đối phương lại là Vân Mặc Tuyên, thế nên nàng mới lo lắng, nàng cần phải ngăn chặn hết thảy mọi biến số.
"Không cần chắn đường ta, muốn ngăn cản ta thì trước tiên khiến Bạch Nghiên sống lại đi.
Tô Nhiễm Dao, ngày ấy ngươi cùng Bạch Nghiên đã nói những gì? Có phải ngươi cũng nói như thế này, để hắn hy sinh bản thân vì đại lục An Lạc?"
"Không phải." Tô Nhiễm Dao phủ nhận, nhưng lời Vân Mặc Tuyên đã nhắc nhở nàng.
Ngày ấy Bạch Nghiên có chuyện muốn nói, kỳ thực là dò hỏi một số vấn đề muốn biết đáp án.
Ngày ấy ở Phiêu Miểu Thành, Tô Nhiễm Dao và Cố Hiểu Hiểu sắp rời đi, Bạch Nghiên cố tình tránh mặt Vân Mặc Tuyên, có chuyện muốn hỏi Tô Nhiễm Dao.
"Chuyện gì?" Tô Nhiễm Dao nhìn Bạch Nghiên, nhìn biểu tình của hắn hình như đang có điều gì đó rối rắm.
"Ta muốn biết nếu ta cũng một người nữa dùng chung vòng sinh tử, như vậy khi ta chết có phải hay không người còn lại cũng....."
"Vòng sinh tử? Ngươi dùng cùng ai?" Thấy Bạch Nghiên không trả lời, Tô Nhiễm Dao lại nói, "Theo lý thuyết, dùng chung vòng sinh tử có ý nghĩa đem hai tính mạng cột vào nhau, đồng sinh cộng tử, người còn lại không thể sống một mình được."
"Có cách nào cởi bỏ không?"
"Không có, vòng sinh tử một khi đã đeo lên thì vô pháp cởi ra, bất quá...." Tô Nhiễm Dao vừa nói vừa nhìn Bạch Nghiên, "Nhưng ngươi lại khác, vòng sinh tử này dùng để trói định linh hồn, thân thể mà ngươi đang tá túc vốn đã không còn linh hồn nữa, tự nhiên vòng sinh tử cũng sẽ không thể phát huy."
"Thật sư?" Biết được công dụng của vòng sinh tử không có tác dụng, Bạch Nghiên vui mừng, nhưng rất nhanh lại lo lắng hỏi: "Vậy linh hồn của ta thì sao? Không phải linh hồn của ta vẫn ở trong khối thân thế này hay sao?"
"Ngươi đã quên rồi sao, ngươi không phải là người của thế giới này, linh hồn của ngươi chỉ là một biến số quyết định sự tồn tại của Ma Động, hoặc nói là, đối với thế giới này mà nói thì ngươi không tồn tại dưới dạng một cá thể."
Tô Nhiễm Dao nói vòng vo nhưng Bạch Nghiên có thể hiểu lời nàng nói, Bạch Nghiên nghĩ tới Tàn ảnh đã nói, bọn họ chỉ là virus của thế giới này.
Nếu đều là virus thì vòng sinh tử kia không phải là vấn đề.
"Đa tạ ngươi." Bạch Nghiên nói.
"Không có gì." Tô Nhiễm Dao đối diện cùng Bạch Nghiên, nàng vẫn giật mình mà hỏi, "Người cùng ngươi sử dụng vòng sinh tử là Vân Mặc Tuyên, có đúng không?"
Bạch Nghiên sửng sốt, cười không trả lời.
Tô Nhiễm Dao nhìn biểu tình của hắn liền biết được đáp án, nàng nói tiếp: "Nếu vòng sinh tử có tác dụng đối với linh hồn của ngươi, kết cục của ngươi sẽ chính là kết cục của hắn, vậy ngươi còn đáp ứng ta sao?"
"Nếu kết cục là như vậy, có khả năng ta......."
"Được rồi." Tô Nhiễm Dao đánh gãy lời Bạch Nghiên, "Là ta lắm miệng, ta hà tất phải hỏi một câu phiền não như vậy, rõ ràng hiện tại đối với kết cục của đại lục An Lạc, ta nên cảm ơn ngươi mới phải, câu hỏi vừa rồi ngươi coi như chưa nghe đi."
Bạch Nghiên gật đầu nói: "Cảm ơn, vì ngừa phiền toái, chuyện này xin ngươi đừng nói cho Vân Mặc Tuyên biết."
"Ta biết."
Vòng sinh tử, vòng sinh tử, Vân Mặc Tuyên hiện tại còn sống.....Tô Nhiễm Dao đang hoảng loạn bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, vội vàng nói: "Vân Mặc Tuyên, có phải ngươi và Bạch Nghiên đã dùng vòng sinh tử?"
Vân Mặc Tuyên một tay bóp cổ, nghe những lời Tô Nhiễm Dao vừa hỏi, hắn cũng đã nghĩ tới, hắn và Bạch Nghiên cùng nhau dùng vòng sinh tử, có nghĩa là hai người sẽ đồng sinh cộng tử mới đúng, nếu Bạch Nghiên thực sự đã chết, kia chính hắn cũng sẽ không còn tồn tại, nhưng hiện tại..............
"Ngươi xem, hiện tại ngươi còn sống, đó có nghĩa là Bạch Nghiên cũng chưa chết?" Tô Nhiễm Dao mặc kệ có phải điều đó hay không, bởi vì linh hồn Bạch Nghiên mới dẫn tới kết quả như hiện tại, nhưng bây giờ nàng cũng chỉ có thể ổn định Vân Mặc Tuyên trước rồi mới tính tới chuyện khác.
"Sư tôn hắn không chết? Nhưng ta lại tận mắt nhìn thấy người biến mất trước mắt mình."
"Kia cũng không khẳng định hắn thật sự đã chết." Tô Nhiễm Dao phản bác nói, "Phải biết rằng Bạch Nghiên không phải là người của thế giới này, có khả năng cơ duyên xảo hợp khiến hắn đã trở về thế giới thật của hắn thì sao? Hoặc là, linh hồn của hắn đã đi tìm một ký chủ mới, có lẽ hiện tại hắn đang ở đâu đó trên đại lục An Lạc thì sao?"
Thấy biểu tình Vân Mặc Tuyên vẫn không đổi, Tô Nhiễm Dao nhanh chóng nói thêm mấy câu sau, chỉ cần có thể trấn an Vân Mặc Tuyên, tạm thời cứ nói như vậy, còn về những cái khả năng đó có thật hay không căn bản nàng cũng không biết.
Vân Mặc Tuyên tin, hắn cũng muốn