Nhóm dịch: Thiên Tuyết.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.Ý cười dữ tợn trên mặt Vương Thành cứng lại, mọi thứ xung quanh đều biến thành ngưng đọng, Liễu Bình cũng ở vào trạng thái không thể động đậy.Trong khoảnh khắc này, mọi sự mọi vật đều ở vào trạng thái ngưng đọng.Thời gian dừng lại tại khoảnh khắc này.Chuyện...!gì vậy?Liễu Bình cảm thấy tò mò, bỗng thấy trong hư không, ký tự đang lấp lóe kia bỗng được kích hoạt, hóa thành vô số phù văn huyền ảo lấp lóe một cách điên cuồng, chạy cực nhanh như là thác nước đổ vậy.Từng hàng chữ nhỏ rực cháy liên tục xuất hiện:"Thời gian: không biết.""Xác nhận lần đầu thành công, xác nhận lần thứ hai thành công, xác nhận lần thứ ba thành công.""Xác nhận: Bản Danh Sách không thể phán đoán tình huống trước mắt.""Tình trạng này cực kỳ hiếm thấy.""Xin chú ý!""Bản Danh Sách sẽ tiến hành thăm dò lần đầu tiên.""Ngươi phải dùng tay tiếp xúc trực tiếp tới một thi thể đã sống lại, để Danh Sách tiến hành phân tích."Liễu Bình đọc xong những hàng chữ nhỏ này rồi hỏi: "Sau đó ngươi có thể mở ra sao?"Mấy hàng chữ nhỏ tùy theo hiển hiện:"Bản Danh Sách vẫn phải ẩn núp, sẽ không mở ra.""Thế nhưng nếu như ngươi có thể để Danh Sách phân tích một thi thể sống lại, với điều kiện là Danh Sách sẽ không bị lộ, Danh Sách sẽ cung cấp cho ngươi một vài trợ giúp."Rất nhiều ý nghĩ xuất hiện trong đầu Liễu Bình, ngay lập tức hắn dự định mở kho tiền tiết kiệm ra.Ai ngờ hắn vừa nghĩ tới đây, trong hư không bỗng xuất hiện từng hàng chữ nhỏ:"Xin hãy tập trung chú ý.""Tồn tại trước mắt ngươi đã không phải là Vương Thành nữa rồi.""Tạm thời thực lực của nó vẫn bị hạn chế với tiêu chuẩn thực lực của Vương Thành.""Nếu như sử dụng kho tiền tiết kiệm trước mặt nó, có lẽ sẽ làm cho Danh Sách bị lộ, dẫn tới tình trạng ngươi sẽ tiến vào hoàn cảnh chắc chắn phải chết.""Vì lý do cẩn thận, từ giờ trở đi, Danh Sách sẽ ẩn đi toàn bộ chức năng, bảo trì trạng thái im lặng.""Ngươi sẽ không thể sử dụng chức năng kho tiền tiết kiệm.""Đương nhiên, Danh Sách không có quyền ép ngươi làm bất cứ chuyện gì cả, nếu như ngươi cảm thấy mình không thể giải quyết tình hình trước mắt, cũng có thể chạy thoát khỏi nơi này.""Là chiến hay trốn, ngươi phải tự mình quyết định."Tất cả chữ nhỏ lóe lên biến mất.Ngay sau đó...Mọi thứ đều khôi phục như thường.Thời gian ngưng đọng cũng bắt đầu tiến về phía trước.Liễu Bình nhìn về phía Vương Thành.Những nhắc nhở kia đã gọi Vương Thành là "nó".Nói cách