Bố Điếu Trạch Nghiễn hủy chuyến công tác để ở lại tham dự cuộc thi của anh, buổi tối cùng nhau ăn mừng, Điếu Trạch Nghiễn vui hẳn ra mặt.
Nhìn gia đình Điếu Trạch Nghiễn cùng nhau ăn cơm, cùng nhau cười đùa, An Hạ lại nghẹn ngào trong lòng, đã rất lâu và sau này cô vĩnh viễn cũng chẳng thể ngồi ăn cùng bà vui vẻ giống như vậy.
Xong bữa tối, An Hạ mang thuốc vào phòng thoa cho Điếu Trạch Nghiễn, anh kéo một bên vai áo xuống, vết thương trên vai ửng đỏ, còn có vết trầy mờ. An Hạ vừa ân cần xoa thuốc vừa hỏi anh: "Đau không?"
Trước sự dịu dàng đó, Điếu Trạch Nghiễn sợ mình không cầm lòng được mà nói đau, ngay cả mẹ anh còn chưa từng dùng thái độ nhẹ nhàng đó hỏi han anh.
"Cảm ơn cậu, hết lần này đến lần khác cứu tôi"
"Thay vì nói cảm ơn" Điếu Trạch Nghiễn thoát khỏi suy nghĩ, kéo áo lên: "Thì hành động thực tế đi"
Trở về phòng, An Hạ ôm lấy tấm hình bà trên bàn học bật khóc nức nở, cô trốn trong góc cạnh giường khóc để không ai nghe thấy. Nhưng tất cả đều không qua nổi Điếu Trạch Nghiễn, tiếng nấc rất nhỏ của An Hạ cũng đủ để anh nghe được, anh ghé tai vào cửa, xác nhận có phải An Hạ thật sự đang khóc hay không.
Trong lòng Điếu Trạch Nghiễn dâng lên cảm xúc khó tả, vừa tội vừa thương, anh còn vừa mới nghe bố mẹ nói rằng An Hạ đã nói cho họ biết việc anh đi thi hùng biện. Ngay từ đầu, Điếu Trạch Nghiễn không hề ghét An Hạ, chỉ là sự xuất hiện đột ngột của cô khiến anh không kịp thích ứng, hiện tại anh cảm thấy con người cô cũng không tệ, không xấu bụng như những kẻ ngoài kia.
...\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*...
Từ Tuấn Hạo trốn chạy đám vệ sĩ của bố anh, trốn ra nước ngoài không được bao lâu đã bị bắt về, trong lúc bỏ chạy anh cùng đường lao vào một quán ăn nhỏ sắp đóng cửa trong một ngõ hẻm.
Cô gái trong quán đang thu dọn giật mình vì sự xuất hiện của Từ Tuấn Hạo, cô vội lên tiếng: "Xin lỗi anh, quán chúng tôi đóng cửa rồi ạ"
Từ Tuấn Hạo nấp phía trong sau xe đồ ăn, anh để ngón tay trước môi ra hiệu yên lặng, đám vệ sĩ chạy ào qua, cô gái ấy mới biết Từ Tuấn Hạo đang bỏ trốn.
Cô gái đóng cửa quán, chạy đến hỏi thăm: "Tôi đóng cửa rồi, anh không sao chứ?"
"Không sao, cảm ơn" Từ Tuấn Hạo thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy thở phào.
"Anh trốn nợ sao?" Cô gái ngây ngô hỏi.
"Hả?" Từ Tuấn Hạo ngạc nhiên trước câu hỏi của cô, sau đó liền giả vờ thừa nhận để trêu cô.
"Anh đã ăn gì chưa? Tôi vẫn còn chút đồ ăn"
Từ Tuấn Hạo gật đầu ngồi xuống bàn, liếc sơ qua sách vở trên bàn, phát hiện cô tên An Nhiên, đang học lớp 11 như anh nhưng lại là trường công bình thường.
An Nhiên mang tô hoành thánh đến cho Từ Tuấn Hạo, sắp xếp lại tập vở trên bàn.
"Tôi tên Từ Tuấn Hạo, chúng ta bằng tuổi đấy"
"Thật sao?" An Nhiên vui vẻ: "Cậu cũng đang đi học à, cậu học trường nào?"
"Tôi học trường tư Kingwood"
Nụ cười của An Nhiên liền tắt đi, ngôi trường tư của những cô cậu tiểu thư nổi tiếng cả thành phố không ai không biết, An Nhiên cũng đã từng gặp học sinh ở trường đó, họ chẳng xem ai ra gì cả.
Không hiểu vì sao nhìn vẻ mặt thất vọng của An Nhiên, Từ Tuấn Hạo lại buộc miệng nói dối: "Tôi học bằng học bổng"
Nghe Từ Tuấn Hạo nói, An Nhiên ngạc nhiên tròn mắt: "Ở trường cậu cũng có học bổng sao?"
"Đương nhiên rồi, phải học hành vất vả lắm mới được" Từ Tuấn Hạo nói ra không chút ngượng miệng.
"Woa, cậu giỏi thật" An Nhiên không giấu được sự ngưỡng mộ.
Ăn xong, Từ Tuấn Hạo mới phát hiện không mang theo tiền, nhìn dáng vẻ loay hoay lục túi của anh, An Nhiên bật cười xua tay: "Mình mời cậu, về cẩn thận nhé"
Từ Tuấn Hạo ngượng ngùng gãi đầu: "Cảm ơn cậu"
...\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*\*...
Buổi sáng vừa ra khỏi cửa phòng, Điếu Trạch Nghiễn và An Hạ đã