Kể từ lúc Điếu Trạch Nghiễn tham gia vào lớp bồi dưỡng học sinh giỏi, anh bắt đầu chơi game lại, buổi tối nào cũng chơi đến tận khuya.
Chẳng bao lâu nữa sẽ đến kỳ thi học kỳ một, An Hạ đứng trước tủ kính chăm chú chiếc cúp đầu tiên cô đạt được vào đêm Halloween đặt cạnh những chiếc cúp của Điếu Trạch Nghiễn. An Hạ đến giờ cũng không thể tin Điếu Trạch Nghiễn đã mua giải như Từ Tuấn Hạo nói, may mà lúc đó cô nhanh trí giả vờ đau bụng trốn vào nhà vệ sinh, Điếu Trạch Nghiễn không làm gì được cô, nhờ vậy mà thoát được.
An Hạ trở lại bàn học, mở lá thư mà Ny Ny gửi đến cho cô, Ny Ny vừa vào lớp một, gen di truyền thông minh của nhà anh không thể em thường được, những nét chữ tuy còn nghệch ngoạc nhưng rất rõ ràng. An Hạ không ngờ bản thân cô lại có thể thay đổi suy nghĩ của Ny Ny, cô bé sống ở thành phố khác nên không thể đến chơi với An Hạ thường xuyên nhưng có nói hè năm sau sẽ cùng An Hạ về quê chơi lần nữa.
Lá thư với những lời lẽ ngây ngô đáng yêu, Ny Ny kể rất nhiều thứ. Tim An Hạ bỗng sựng lại trước dòng chữ "*Cô giáo của em hiền lắm, có phải chị lớn lên cũng sẽ trở thành một cô giáo giống cô em không? Chị An Hạ, em thích chị nhất*"
Trước giờ An Hạ không nghĩ đến, cô thích trẻ con như vậy, cô có đủ sự kiên nhẫn dạy dỗ một đứa trẻ, chẳng có lý do gì lại không trở thành một cô giáo.
Đọc xong lá thư, An Hạ bỏ lại vào bao, cất cẩn thận trong ngăn tủ, tương lai của cô nhờ có câu nói của Ny Ny mà mở sáng. Bà An Hạ trước đây là giáo viên dạy Văn của những học sinh sắp bước ra đời, vậy cô sẽ trở thành người dạy dỗ những đứa trẻ bắt đầu bước vào đời.
An Hạ lấy tấm hình của hai bà cháu cô ra ngắm nhìn, nụ cười hiền hậu của bà mãi mãi ở đó, chưa bao giờ phai tàn.
"Bà ơi, con biết mình muốn gì rồi, con không làm được việc lớn, con sẽ làm thật tốt việc nhỏ, bà đừng lo lắng cho con nữa nhé"
Hai dòng nước mắt nóng hổi rơi trên gương mặt rạng ngời của An Hạ.
Ban đêm An Hạ vui đến không ngủ được, cô nằm lăn lộn qua lại, trong lòng phấn khích như nhảy tưng tưng bên trong. Đồng hồ đã hơn mười một giờ, An Hạ bước xuống giường, xỏ đôi dép bông màu trắng đi xuống lầu.
Lúc ra khỏi phòng, An Hạ mới nghe tiếng bàn phím gõ liên lục với một lực mạnh, nếu không phải tường ngăn cách phòng cô và phòng Điếu Trạch Nghiễn cách âm, phòng An Hạ chắc chắn đã bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn. An Hạ lưỡng lự rồi cũng quyết định gõ cửa phòng Điếu Trạch Nghiễn.
Không có tiếng trả lời, có lẽ do Điếu Trạch Nghiễn chú tâm vào chơi game mà không biết, An Hạ mở cửa phát hiện Điếu Trạch