Những ngày tiếp theo, là những ngày mà Hạo Nam hư hỏng nhất, hắn đem tất cả 13 nữ nhân của mình, ra ngoài sơn động. Hạo Nam viện lý do là, đưa các nàng ra ngoài bái tế gia gia của hắn, bái tế gia gia là một, cùng các nàng hư hỏng là hai. Tiếp theo là, cùng với các nàng giao hoan, liên tục một tuần lễ trầm luân hư hỏng.
Hạo Nam về thăm lại nơi sống của mình, tới hiện tại đã được hai tuần, thế là hắn quyết định, trở về thành phố, đưa chúng nữ của mình đến trung tâm thương mại, để cho các nàng thỏa thích mua sắm. Hạo Nam, quyết đình rời khỏi địa cầu, không biết sau này, còn trở về nơi đây nữa không, nên hắn cho các nàng mua sắm thoải mái, tiêu hết tiền cũng không sao.
Thế là các nàng tha hồ mua sắm, những nơi đây bán không phải là bảo bối gì, nhưng có rất nhiều kiểu dáng đẹp mắt. Cho nên các nàng đi dạo khắp nơi, ghi nhớ những loại kiểu dáng này, khi vào bên trong Tiểu Hành Tinh, các nàng sẽ tự mình ra tay, dùng pháp lực để tạo ra những món đồ đẹp mắt và chất lượng hơn. Những nơi các nàng đi qua, đều bị người có mặt tại nơi đó chú ý. Hạo Nam vô cùng hãnh diện, hơn mười vị mỹ nhân, tập trung cùng một chỗ, không bị người khác chú ý mới lạ, mà những vị mỹ nữ này, đều là lão bà của hắn, nên Hạo Nam vô cùng vui vẻ.
Trong thời gian này, Hạo Nam cũng đi đến Nhang gia và Hoàng gia hai gia đình, xin hỏi cưới Nhang Như Ngọc và Hoàng Võ Phi Phượng. Mọi việc rất thuận lợi, hai gia đình đều đồng ý, không ai phản đối, thế là mọi người lựa ra một ngày tốt để làm hôn lễ. Sau khi kết hôn, thì hai nàng đã danh chính ngôn thuận đi theo Hạo Nam. Mộng Như Tiên và Liễu Như Mộng, lớn lên bên trong cô nhi viện, nên không có người thân, nên không cần xin phép của gia trưởng, để xin cưới hai người bọn họ. Nhận dịp này, Hạo Nam cũng tổ chúc một hôn lễ thật long trong, ở bên trong Hỗn Độn Phủ, cưới một lượt 13 nàng, không thể bên nặng bên nhẹ.
Ngày tổ chức đại hôn lễ, các nàng đều rất vui vẽ, ai nấy cũng cười tươi như hoa nở. Thế là, Hạo Nam có một phen kịch chiến nữa, một mình hắn và 13 ba nữ nhân cùng một chỗ động phòng, tuy đã ăn nằm với nhau từ lâu, nhưng hôm nay mới xem là đêm động phòng hoa chúc. Lúc rài, hầu như ngày nào, Hạo Nam cũng cùng với nữ nhân của mình giao hoan, nhưng bụng các nàng vẫn không có động tĩnh gì cả. Mỗi tháng các nàng, vẫn đỗ máu như thường, Hạo Nam nghĩ, chẳng lẻ tu vi của tu sĩ càng cao, thì sẽ càng khó có được đời sau. Chuyện này hắn không có kinh nghiệm, hỏi chúng nữ, thì các nàng cũng không biết. Đã như vậy, Hạo Nam đành cố gắn hơn nữa, mỗi ngày phải ít nhất ba lần, dùng trường thương xuất ra Ngọc Linh Tủy, bắn vào bên trong miệng ngọc của cô bé các nàng. Chúng nữ nhân cũng hết cách, cùng một chỗ cố gắn.
Thời gian trôi qua rất nhanh, từ khi Hạo Nam trở về địa cầu, đã được hai tháng. Hôm nay, hắn quyết định, quay trở lại tiểu thế giới, tiếp tục tu luyện và thăm dò các nơi khác bên trong tiểu thế giới. Hạo Nam biết được, bên trong tiểu thế giới, có một nơi được gọi là Địa Ngục Thâm Uyên, nơi đó là một cái vực sâu không đáy, tu sĩ đi vào trong đó, đều không ai có thể trở ra. Nên nơi đó được xem là cấm địa sinh mệnh, đi vào ắt chết, mọi người cho rằng Địa Ngục Thâm Uyên, còn khủng bố hơn Tử Vong Cốc ở bên trong Hỗn Độn bí cảnh.
Hạo Nam biết được việc này, thì không cho là đúng. Bên trong Tử Vong Cốc có Hỗn Thế Tứ Hầu, Mỹ Hầu Vương có tu vi thông thiên. Nếu Hầu Vương muốn ra tay, với tu sĩ đi vào bên trong bí cảnh, mọi người sẽ chết hết, không có một ai có thể sống sót trở ra. Địa Ngục Thâm Uyên, tên nghe khủng bố thật, nhưng chưa chắt Hạo Nam không thể đi vào. Hạo Nam thông báo hai gia đình Hoàng gia và Nhang gia, hỏi xem bọn họ có ai muốn đi đến thế giới khác sống không?
Đang sống ở nơi đây tốt lành, nên chẳng ai muốn đi đến một nơi xa lạ để sống. Người hơi lớn tuổi thì nói, mình đã lớn tuổi, không thích hợp đi đến nơi khác lập nghiệp. Người nhỏ tuổi thì nói, mình phải ở lại phụng dưỡng cha mẹ ông bà,. Nguyên nhân chỉ có một, đó là bọn họ không tinh tưởng Hạo Nam, một lúc có thể chiếu cố nhiều người như vậy.
Hạo Nam cũng mặc kệ, đưa cho mọi người cơ duyên, nhưng mọi người không cần, thì hắn cũng không muốn nói thêm. Hoàng Phi Hổ cũng không đi, hắn nói Phi Phượng đi rồi, cha hắn khi già sẽ không ai lo. Hạo Nam biết tên này là chúa lười, hắn mới lười bỏ ra thời gian để tu luyện. Thế là Hạo Nam đành lấy một quyển sách, quyển sách này có tên Hổ Hạc Song Hình, gồm 118 chiêu ngoại gia quyền pháp, để cho Hoàng Phi Hổ luyện, dù gì cũng là anh rể của hắn, nên không thể quá vô tình.
Mọi việc đã làm xong, hôm nay, Hạo Nam chia tay mọi người, chính thức rời khỏi địa cầu, quay trở lại tiểu thế giới. Sau khi từ biệt mọi người, Hạo Nam dùng một ngày đường đi đến Vọng Thiên Sơn, lúc này Truyền Tống Điện đã biến mất, nó đã chìm vào trong lòng đất, phải hơn 900 nữa mới hiện thế. Do đã biết được vị trí của Truyền Tống Điện, nên hiện tại, Hạo Nam đến ngay vị trí đó, dùng hồn lực xâm nhập vào bên trong lòng đất, để xác định vị trí của Truyền Tống Điện.
Sau một lúc dò xét, Hạo Nam liền biết được vị trí của Truyền Tống Điện. Truyền Tống Điện nằm sâu bên trong lòng đất, cách mặt đất gần một vạn dặm. Hạo Nam còn phát hiện thêm một chuyện khác là, Truyền Tống Điện đang dung tốc độ chậm chạp tồi lên mặt đất, cứ theo cái đà này thì 1000 năm Truyền Tống Điện sẽ trồi lên tới mặt đất, tức là 1 năm Truyền Tống Điện sẽ trồi lên được mười dặm khoản cách.
Sau khi biết được vị trí chính xác, Hạo Nam bắt đầu chế tạo, một cái trận bàn truyền tống, đây là trận bàn truyền tống một chiều nên chỉ có thể sử dụng một lần. Rất nhanh một cái trận bàn truyền tống đơn sơ được tạo thành, trận bàn này có tác