Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 171


trước sau

Chương 171:

 

Bọn họ đi tới bên cạnh Lê Nghiên Nghiên: “Nghiên Nghiên, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, trước đó không phải Mạc tổng đã đưa 120 triệu cho cô sao, chúng tôi còn tưởng cô với Mạc tổng đang ở cạnh nhau, sao bây giờ Mạc tổng lại đi thích Lê Hương rồi?”

 

Sắc mặt Lê Nghiên Nghiên tái nhợt, chiếc bẫy hôm nay cô ta lập ra đã không thể hãm hại Lê Hương, mà còn khiến mình bị mắc vào.

 

Hiện tại toàn bộ danh viện Hải Thành đều biết Mạc Tuân thích Lê Hương, mà chuyện Mạc Tuân vì cô ta mà bỏ ra 120 triệu đều trở thành chuyện cười.

 

Xem như là cô ta hiểu rồi, người đàn ông Mạc Tuân kia chính là núi dựa lớn nhất của Lê Hương.

 

Lê Nghiên Nghiên vừa định mở miệng thì đã có người nói thay.

 

“Cô còn không nhìn ra à, Lê Nghiên Nghiên bị bỏ rơi rồi, bây giờ Lê Hương mới là niềm vui mới.”

 

“Vừa nãy Mạc tổng đi ngang bên cạnh cô ta cũng không hề nhìn lấy một chút, quả thực đã xem cô ta thành không khí rồi.”

 

“Mạc tổng khi nãy đã nói thay Lê Hương đánh, ý chính là muốn đánh vào mặt Lê Nghiên Nghiên đáy.”

 

“Chúng ta đi thôi, dù sao Mạc tổng cũng không có cho chúng ta 120 triệu, chúng ta cũng không cần đi làm kẻ ngốc lo chuyện người khác.”

 

Những danh viện này vốn đã rất ghen ghét Lê Nghiên Nghiên, bây giờ Lê Nghiên Nghiên bị bỏ rơi, cho nên bọn họ liền dồn hết oán khí trên người Lê Hương lên người Lê Nghiên Nghiên mà châm chọc khiêu khích, sau đó uốn éo lắc mông rời đi.

 

Lê Nghiên Nghiên trước giờ chưa bao giờ phải chịu cảnh tượng như vậy, cô ta đứng nguyên tại chỗ, cắn chặt răng tới mức bật máu.

 

Lúc này, Lê Nghiên Nghiên nhìn thấy Có Dạ Cần, vội lên tiếng hỏi: “Dạ Cần, rốt cuộc Lê Hương với Mạc tổng đã xảy ra chuyện gì vậy, có phải mọi người có chuyện giấu em không?”

 

Có Dạ Cần không nói gì, Diệp Linh từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Cố Dạ Cẩn đứng bên ngoài, bên cạnh Có Dạ cẩn là Lê Nghiên Nghiên.

 

Diệp Linh vẫn chủ

động chào một tiếng: “Anh.”

 

Ánh mắt Cố Dạ Cẩn nhìn sang, quan sát Diệp Linh một vòng từ trên xuống dưới, thấy trang phục tương đối mát mẻ của cô liền không vui mím môi nói: “Lát nữa anh đưa em về.”

 

Diệp Linh đưa tay vén một lọn tóc bên tai, lười biếng nói: “Anh trai, anh vẫn nên chuyên tâm đi với người yêu đi, Lê Nghiên Nghiên xem chừng đã không còn cơ hội gả cho Mạc tổng rồi, vậy thì anh liền có cơ hội, cố lên.”

 

Nói xong Diệp Linh quay người rời đi.

 

Cố Dạ Cẩn lập tức nhíu mày, lúc này Lê Nghiên Nghiên không có kiên nhẫn kêu lên: “Dạ Cần, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.”

 

Có Dạ Cần vẫn nhìn theo bóng lưng Diệp Linh đi xa, không hề đem ánh mắt đặt trên người Lê Nghiên Nghiên, lạnh nhạt nói: “Đó là chuyện riêng của Hàn Đình, em có thể tự đi hỏi cậu ấy, anh không tiện nói.”

 

“Dạ Gần, bây giờ anh nói chuyện qua loa thiếu kiên nhẫn với em như vậy, có phải là vì Diệp Linh đã trở về hay không?”

 

Lê Nghiên Nghiên không thể chịu đựng được thái độ của hai người đàn ông đối với mình như vậy, ánh mắt của tất cả đàn ông đều nên đặt trên người cô ta.

 

Lúc này Cố Dạ Cần mới quay đầu, ánh mắt u ám nhìn Lê Nghiên Nghiên: “Chuyện của em với Lê Hương anh không có hứng thú, nhưng đừng đem chủ ý đánh lên người không nên đánh.”

 

Lê Nghiên Nghiên trong lòng giật mình, quen biết lâu như vậy, Có Dạ Cần luôn đáp ứng mọi yêu cầu của cô ta, người ngoài đều nghĩ rằng anh thích cô ta.

 

Hiếm khi anh có thần sắc nghiêm nghị như vậy với cô, ngoại trừ chuyện liên quan tới… Diệp Linh.

 

Diệp Linh là vảy ngược của anh, bắt luận kẻ nào cũng không được chạm vào.

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện