Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 175


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 175:

 

Nháy mắt Lê Hương vội dựng cổ áo của mình lên, lý trí hồi phục lại một chút, trời ạ, cô đang làm cái gì vậy?

 

Cởi quần áo ngay trước mặt Mạc tiên sinh ư2 Cô đưa tay áp lên má, cả mặt cũng nóng theo, nhiệt độ trên người càng ngày càng tăng, thật sự rất khó chịu.

 

Hai mắt Mạc Tuân nhìn thẳng về phía trước, nói chuyện với Hoắc Tây Trạch trong điện thoại: “Nói đi, có chuyện gì?”

 

“Nhị ca, vừa nãy lúc ở quán bar Lê Hương đã uống một ly One-night-stand.” Hoắc Tây Trạch nói.

 

Mạc Tuân đương nhiên cũng biết One-night-stand là cái gì, anh khẽ nhíu mày lại, lúc này bên mũi truyền tới một mùi hương thơm trong trẻo của thiếu nữ, thân thể mềm mại của Lê Hương đã đỏ lên vai anh.

 

Lê Hương úp cả mặt vào bờ vai anh, giống như một con mèo nhỏ cọ cọ, nhỏ giọng làm nững: “Mạc tiên sinh, anh sờ một chút xem, có phải là em sốt cao rồi không… Em nóng quá…”

 

Lê Hương ngửi được hương vị đàn ông nam tính trên người Mạc Tuân, sạch sẽ tươi mát, giống như đang ở trong sa mạc hoang vắng thì gặp được một vũng nước mát lạnh, không ngừng hắp dẫn cô tới gần.

 

Lê Hương choàng tay ôm qua cổ anh, cái miệng nhỏ nhích dần lên thơm lên một bên gò má của anh.

 

Mạc Tuân đang lái xe, bị cô đánh lén một cái như vậy, vô lăng trong tay suýt thì mất khống chế.

 

Bíp.

 

 

Điện thoại của Hoắc Tây Trạch thực sự quá òn, Mạc Tuân bèn rút tai nghe vứt sang một bên, tắt điện thoại.

 

“Mạc tiên sinh…” Lúc này Lê Hương đang ghé đầu vào bên vai

anh, không ngừng thỏi khí vào tai: “Đừng cho là em không biết nhé, anh vẫn luôn muốn nhìn hết của em, đồ háo sắc nhà anh.”

 

Khóe mắt Mạc Tuân hơi hồng lên, cô còn tiếp tục làm loạn thì anh cũng không thể nào lái xe được nữa.

 

Mạc Tuân duỗi một tay ra lôi Lê Hương nằm xuống đùi mình.

 

Lê Hương chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người càng choáng váng, cô định giãy dụa.

 

Nhưng từ trên đỉnh đầu bỗng vang lên giọng nói uy hiếp của đàn ông: “Lê Hương, biết anh háo sắc thì ngoan ngoãn một chút cho anh, nếu không anh không khách khí với em đâu.”

 

Sau khi say rượu Lê Hương vẫn rất sợ Mạc Tuân, cô lập tức ngoan ngoãn nằm yên.

 

Quán bar 194.

 

Hoắc Tây Trạch nghe tiếng tút tút ở đầu dây bên kia, bèn bỏ điện thoại xuống, đúng lúc này nhìn thấy Có Dạ Cần đưa Diệp Linh ra, anh vội vàng chạy lên: “Anh Dạ Cần, Diệp mỹ nhân.”

 

Có Dạ Cần lên tiếng hỏi: “Bên chỗ Hàn Đình thế nào rồi?”

 

Hoắc Tây Trạch nháy nháy đôi mắt hoa đào: “Tốt lắm tốt lắm. Anh Dạ Cần, Diệp mỹ nhân, hai người muốn đi đâu vậy, đừng mà, hai người mới tới không lâu, còn chưa chơi đã, ở lại chơi với bọn em đi?”

 

Lúc này bên cạnh có người gọi: “Cố thiếu, Diệp mỹ nhân, hiếm khi mọi người có dịp hội ngộ, cùng chơi một ván đi, chúng ta chơi trò nói thật hay mạo hiểm.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện