Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 200


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 200:

 

“Trời ơi, Mạc tổng về kìal” Hai mắt lễ tân sáng lên, lập tức nở nụ cười mê người.

 

Lê Hương ngồi ở đại sảnh, đương nhiên chú ý tới bên này, chỉ thấy cửa lớn bị đẩy ra, một cao tầng công ty đeo thẻ xanh nhanh chóng chạy ra, hình như nghênh đón nhân vật lớn nào đó.

 

Nhân vật lớn ở đây có thể là ai, Lê Hương lập tức quay lại, nhìn thấy Mạc Tuân qua cửa kính sáng bóng.

 

Mạc Tuân vừa xuống máy bay, trang phục chính thức, áo sơ mi trắng đeo cavat, mặc áo lót thương vụ màu xanh, khoác áo choàng dài màu đen, ưu nhã tự phụ, nồi bật khí thế tinh anh thương nghiệp bất phàm.

 

“Mạc tổng…”

 

Mấy cao tầng vừa lên tiếng đã bị Nghiêm Nghị đưa tay cắt đứt, Nghiêm Nghị nháy mắt, ý là không tháy tổng giám đốc đang gọi điện sao?

 

Các cấp trên lập tức im lặng, vô cùng tò mò tổng giám đốc đang gọi điện cho ai.

 

Mạc Tuân nghe tiếng hừ của Lê Hương cực kỳ u oán, vô cùng ngây ngô, dừng bước.

 

 

Anh thận trọng hỏi ý cô, Lê Hương đột nhiên cảm thấy đau lòng, giống như bọ một cây châm đâm vào tim, đau đón chỉ chít.

 

Cô đoán được lý do anh không tìm cô suốt ba ngày nay.

 

Lê Hương nhìn anh: “Không cần tìm em…”

 

Nắm tay đang siết chặt của Mạc Tuân đột nhiên buông lỏng, môi anh cong lên một nụ cười tự giễu mà ảm đạm: “Biết, anh sẽ không làm phiền em… không cần

lo cho bà nội, anh sẽ giải thích, bà nội rất thích em, sau này anh bạn em đến thăm bà, bà sẽ rất vui… Hôn nhân của chúng ta vốn là… có danh không thực, một hiệp nghị hòa bình thôi, chuyện sau đó anh sẽ giao cho luật sư xử lý…”

 

Lê Hương ngắt lời anh: “Mạc tiên sinh, em rất tò mò anh định nghĩa thế nào là có danh không thực, chẳng lẽ tối hôm đó anh không thoải mái sao?”

 

Mạc Tuân nhấp môi, khàn giọng nói: “Nếu em không muốn anh làm phiền em thì đừng nói chuyện này với một người đàn ông trưởng thành.”

 

Lê Hương: “…”

 

“Dù sao thì em cũng từng là Mạc phu nhân của anh, anh sẽ dành cho em đền bù vật chất tốt nhất.”

 

“Anh muốn đền bù thế nào?”

 

“Em thích gì, châu báu, kim cương, biệt thự, du thuyền, máy bay… anh đều có thể mua cho em, anh không lấy lại tắm thẻ đen đã đưa em, nó là của em, em có thể quẹt cả đời.”

 

Tấm thẻ đen dát vàng chữ “Lục” đó có thể vận dụng mọi tài sản dưới danh nghĩa của anh, anh không định lấy về.

 

Lê Hương nhìn anh qua tắm tường kính trong veo: “Mạc tiên sinh đúng là hào phóng, đã chia tay còn định nuôi em cả đời, chỉ 120 triệu cho Lê Nghiên Nghiên, chia tay em lại phải nuôi em, nếu Mạc tiên sinh tìm thêm 2 người phụ nữ nữa thì liệu có phá sản khong?”

 

“Em không cần lo, có anh ở đây, em cả đời tiêu hết tiền được sao?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện