Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 369


trước sau

Chương 369:

Lê Hương có lẽ biết tại sao mẹ lại chọn Lý Văn Thanh làm học trò, Lý Văn Thanh có tấm lòng của một người làm bác sĩ, là một người chữa bệnh chân chính, tính tình ông ấy đơn giản lại hào hiệp, rất thích hợp với châm pháp kéo dài tuồi thọ.

“Viện trưởng, sư phụ ông có phải từng để lại ở Xu Mật này thứ gì phải không?”

Lê Hương đi thẳng vào chủ đề, cô đã đợi Viện trưởng Lý Văn Thanh quay lại vì dì Lâm nói là mẹ đã để lại một thứ cho cô.

Vẻ mặt của Viện trưởng Lý Văn Thanh thay đổi: “Lê Hương, làm sao cháu biết được chuyện này?”

“Có người nói với cháu, viện trưởng, ông có thể đưa cho cháu thứ này được không?”

Viện trưởng Lý Văn Thanh suy tư một chút: “Năm đó khi sư phụ ông biến mất từng nói, tương lai sẽ có người lấy cái rương này, tuy ông không biết sao làm thế nào mà cháu biết được, nhưng cháu theo ông đến đây đi.”

Dễ dàng như vậy?

Lê Hương thực sự không ngờ là cô lại dễ như trở bàn tay lấy được chiếc hộp do mẹ để lại đến thé.

Văn phòng viện trưởng.

Viện trưởng Lý Văn Thanh mở két sắt lấy ra một chiếc hộp nhỏ: “Lê Hương, đây là chiếc hộp mà sư phụ ông để lại trong viện nghiên cứu, nhưng chiếc hộp đó có khóa, nếu cháu có thể mở được khóa, ông sẽ cho cháu lấy hộp đi, nếu không, vậy xin lỗi, ông phải lấy lại.

Còn có khóa?

Lê Hương biết là mọi chuyện không dễ dàng như vậy, dì Lâm tỉnh lại cũng không nói với cô về chuyện có khóa.

Lê Hương nhìn vào nút khóa của hộp, đồng tử co rút lại. Đây không phải là ổ khóa bình thường, ổ khóa được gắn trực tiếp vào hộp, bên trong hộp phải có ổ trục cơ học tinh xảo và phức tạp, nó không được mở bằng chìa khóa hoặc một mật khẩu nào cả, giống với bát quái đồ thời thượng cỏ hon.

Lê Hương nghiên cứu một lúc, sau đó lấy cây kim bạc mang theo bên người ra, đẩy cây kim bạc mảnh mai vào lỗ khóa.

Viện trưởng Lý Văn Thanh gật đầu tán thành: “Không tệ, chiếc hộp này là dùng kim bạc mở ra, cách mở ra chính là
một bộ châm pháp, sư phụ ông hệt như thần tiên vậy, cô ấy lưu lại đồ gì thì đó là trân bảo vô giá, nhưng có thể lấy được hay không chính là bản lĩnh của cháu.”

Lê Hương nín thở, khi cô cắm cây kim đầu tiên vào, đầu ngón tay đã có thể cảm nhận được công tắc bên trong, nhẹ nhàng khơi đầu ngón tay lên, chuyển châm pháp thành chuyền động của ô trục cơ học, “rắc” một tiếng, lớp khóa đầu tiên đã mở ra.

Viện trưởng Lý Trường Thanh tán thưởng: “Không hỗ là học trò của ông.”

Lê Hương cầm lên kim thứ hai, một lúc sau, lại “rắc” một tiếng, lớp khóa thứ hai mở ra.

“Cừ lắm!” Viện trưởng Lý Văn Thanh mắt sáng lên.

Lê Hương đã đổ mồ hôi, theo mức độ tăng lên, châm pháp ẩn chứa trong đó càng phát ra sự huyền diệu bao la, cô cảm thấy rất vắt vả.

“Rắc” thêm một tiếng, lớp thứ ba lại được mở ra.

Viện trưởng Lý Văn Thanh giơ ngón tay cái lên: “Lợi hại!”

Lê Hương chỉ cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, trong lồng ngực dường như có một tia máu trào ra, cô học y lâu như vậy, hiện tại cảm giác như đang ở trong đại dương mênh mông, cô chỉ là một mảnh bèo dật dờ trôi, bởi vì thực lực không đủ mà mạnh mẽ mở ra hộp kho báu, bây giờ cô đã khí huyết cuồn cuộn.

Lê Hương ngùi liệt trên ghé, cố nén cảm giác ngòn ngọt nơi cỗ họng, cô xua tay: “Cháu không được rồi, nhất định sẽ không thể vượt qua lớp khóa tiếp theo, cháu chịu thua.”

Viện trưởng Lý Văn Thanh cất hộp châu báu trở lại két sắt, cười nói: “Lê Hương, cháu mở được ba lớp khóa đã làm tôi rất kinh ngạc rồi, không sao, lần sau cháu có thể tái đấu!”

Truyện convert hay : Ta Là Người Ở Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện