Nghịch Tập

Ai vô sỉ như thế?


trước sau

"Tôi phát hiện bây giờ nuôi rắn là một dạng mốt, cậu ấm kiểu như anh có phải rất nhiều người nuôi thứ này không?"

Quách Thành Vũ rất thiện lương giúp Khương Tiểu Soái thu nhỏ vòng lại.

"Cũng không có mấy người, phần lớn vẫn nuôi chó nuôi mèo, người phương nam nuôi rắn nhiều hơn. Rất nhiều chủng loại rắn không thích hợp với không khí phương bắc, nuôi chưa được vài ngày đã chết."

Khương Tiểu Soái rất vừa lòng với câu trả lời của Quách Thành Vũ, chỉ có mấy người, vậy đỡ được nhiều việc lắm.

"Bọn họ nuôi thế nào? Nuôi trong nhà, hay giống anh, đặc biệt làm một cái vườn, nuôi nhiều loại như thế?"

"Phần lớn đều mua một hai con nuôi trong nhà, trừ khi thật sự si mê thứ này, mới nuôi nhiều loại. Nuôi rắn cũng không phải dễ dàng, thói quen sinh hoạt của nhiều loại rắn không giống nhau, rất nhiều loại không thể sống chung. Nuôi rắn thành quy mô đều là những trại nuôi rắn, dựa vào rắn kiếm tiền, những trại nuôi rắn quy mô lớn không vì lợi ích, vậy thì cần phải có đủ tiền tài ủng hộ."

Nói xong, tay của người họ Quách nào đó lại thò vào trong áo blouse.

Mắt thấy sắp chuyển đề tài lên người Trì Sính, Khươ

ng Tiểu Soái chỉ có thể cố gắng nhịn.

"Nghe anh nói thế, vì nuôi rắn mà đặc biệt xây một lạc viên, không tiếc tiền vốn như vậy chỉ có mình anh nhỉ?"

Tay Quách Thành Vũ ấn lên gò núi giữa chân Khương Tiểu Soái, nhàn nhạt đáp một chữ: "Hai."

"Còn một người nữa à?"

Khương Tiểu Soái nhịn đến mức con ngươi đỏ lên, vất vả lắm mới nín nổi.

"Vậy đó là ai?"

Quách Thành Vũ thở dài: "Không đáng nhắc đến."

Khương Tiểu Soái ấn lên cánh tay làm bậy của Quách Thành Vũ, hàm răng mài cụt một đoạn.

Quách Thành Vũ chuyển lời: "Nếu cậu cảm thấy hứng thú thì tôi sẽ nói."

Khương Tiểu Soái cứng đờ một chút, lại buông tay ra.

"Nói đi."

"Lúc trước, quả thật có hai người, người đó trừ nuôi rắn thì không làm gì cả, thuê một khu vườn nhỏ ở ngoại ô nuôi rắn. Bây giờ chỉ còn mình tôi, rắn của cậu ta đều mất hết rồi, chỉ còn lại một con vẫn mang theo bên mình."

Đầu Khương Tiểu Soái nổi một tầng mồ hôi: "Người anh nói là ai vậy?'

"Cậu còn không biết sao?" Quách Thành Vũ cười bỡn cợt.

Khương Tiểu Soái suýt nữa thở không nổi! Phí công đi một vòng lớn, còn bị người ta sờ lâu như thế, hôm nay chịu thiệt lớn rồi. Mẹ! Thật quá âm hiểm! Tôi trù anh tương lai sinh con toàn thân là lỗ đ*t!

"Tại sao rắn của anh ta lại không còn?" Giọng của Ngô Sở Úy thình lình vang lên bên cạnh.

Quách Thành Vũ nghịch một chiếc bật lửa, bâng quơ nói: "Bị ông già cậu ta giấu rồi."

Ngô Sở Úy lại hỏi: "Tại sao ba anh ta phải giấu rắn của anh ta?"

"Con trai không lo sự nghiệp, làm cha không thể quản sao?" Quách Thành Vũ giống như đang nói đến một người không hề liên quan.

Sợi dây thần kinh mẫn cảm của Ngô Sở Úy đột nhiên bị thứ gì đó kéo mạnh.

"Theo như anh nói, không phải anh ta tự nguyện ra làm việc, mà do ba anh ta cưỡng ép sắp đặt?"

Quách Thành Vũ không trả lời, chỉ cười cười nhìn Ngô Sở Úy, rồi nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Trong phòng chìm vào yên tĩnh, một lúc sau, Khương Tiểu Soái mới mở miệng.

"Tôi cảm thấy người này quá ranh, cậu muốn moi tin
từ miệng anh ta rất khó."

Ngô Sở Úy thẳng người dậy, "Tôi ra ngoài một chuyến."

...

Khi nhận được điện thoại, Cương Tử đang ngồi trong nhà vệ sinh chơi điện thoại, nhìn con số này thật quen mắt, không phải là cái vị cả ngày chuyện phiếm với Trì Sính sao? Không dám tiếp tục chậm trễ, Cương Tử nhanh chóng lau mông ra ngoài.

"Anh là vệ sĩ của anh ta?" Ngô Sở Úy hỏi.

"Tôi không có bản lĩnh đó." Cương Tử cười cười, "Người ta quyền cước hàng đầu, tay không đối đầu ba bốn gã cũng không vấn đề, làm gì cần vệ sĩ nữa?"

Khó trách toàn thân đều là cơ bắp khỏe mạnh, nắm đấm cũng cứng như thế... Ngô Sở Úy không khỏi nghĩ.

"Tôi chỉ coi như là người đi theo cậu ta thôi." Cương Tử nói, "Nếu cậu có chuyện gì, bên cạnh có thêm một người cũng tiện hơn. Tôi đây lại thích tự do, không ngồi nổi ở đơn vị chính quy, nên cả ngày chạy theo mông cậu ta."

"Vậy anh ta đang làm việc ở đơn vị chính quy sao?" Ngô Sở Úy hỏi, "Tôi thấy anh ta đã đổi công việc mấy lần rồi."

"Đổi công việc cũng là do ba cậu ta cưỡng ép sắp đặt, mấy cục cưng của cậu ta đều nằm trong tay ba cậu ta, ông ấy muốn cậu ta đi phía đông cậu ta liền phải đi phía đông, bảo đi phía tây phải đi phía tây, không dám không theo!"

Lòng Ngô Sở Úy như bị kim đâm, tư vị đặc biệt khó chịu.

Thì ra kíp nổ thôi thúc cậu báo thù chỉ là hư ảo, Trì Sính thật sự không biết cậu là bạn trai cũ của Nhạc Duyệt, những cái gọi là làm khó dễ kia cũng không phải do Nhạc Duyệt xúi bẩy, mà thuần túy chỉ là trùng hợp! Tại sao bây giờ mới ý thức được? Phải nhìn ra từ lâu rồi chứ, loại người làm theo ý mình như Trì Sính, sao có thể để bạn gái bài bố?

Ngô Sở Úy vừa đi, di động của Cương Tử lại vang lên, là Nhạc Duyệt gọi đến.

"Anh ra đây, tôi có việc hỏi anh."

Cương Tử cười khó hiểu, sao tôi lại trở nên nóng hổi thế này?

Hai người vừa gặp mặt, Nhạc Duyệt liền thẩm vấn một chuỗi vấn đề như pháo liên hoàn.

"Anh cho tôi biết, có phải Trì Sính lại bị thứ lẳng lơ nào dụ dỗ không? Cả ngày anh ấy gọi điện cho ai hả? Di động luôn bận máy! Anh cho tôi biết người đó là ai, yên tâm, tôi sẽ không để dính dáng đến anh! Tôi chỉ muốn biết, ai lại vô sỉ như thế?!!"

Cương Tử, "..."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện