"Có chuyện gì xảy ra với ta thế? Sao khắp người ta đều ê ẩm vậy?" Tôn Từ Y không khỏi thắc mắc
"Đừng cử động nhiều, lúc nữa sẽ khỏi thôi" Trương Từ Hiểu đáp
Rồi chàng đem toàn bộ những việc diễn ra mấy hôm nay cho Tôn Từ Y nghe, không thiếu một chi tiết.
"Lại có chuyện như vậy xảy ra" Tôn Từ Y bỗng chốc sợ hãi, cô ôm lấy chăn nghĩ:" Lạc Dụng bị bóng đen ảnh hưởng rồi, sợ là mọi việc vẫn không thể thay đổi"
Thấy phu nhân thất thần, Trương Từ Hiểu lay người cô:
"Nàng sao thế? Mới tỉnh dậy lại nghĩ gì nữa? Lỡ lại ngất đi thì sao?"
"Ta sẽ không ngất nữa đâu..." Tôn Từ Y nhìn chằm chằm Trương Từ Hiểu:"Lúc nãy hình như ta nghe được chàng muốn hòa ly"
"Chuyện này..." Trương Từ Hiểu quay đi để tránh ánh mắt của cô, thật ra vẫn là không nỡ hòa ly.
"Ta đã hiểu rõ tình hình của Phượng Tịch Lầu và Đinh Phong Quán.
Nàng có thể giao chúng cho ta, yên tâm hòa ly.
Lẽ ra chúng ta nên thấu hiểu nhau hơn, ta không nên bắt nàng ủng hộ ta mà ta không biết gì về nàng"
Đôi mắt Tôn Từ Y ngấn lệ, rõ ràng tất cả là lỗi của cô, tại sao Trương Từ Hiểu phải một mình gánh vác mọi việc?
"Trương Từ Hiểu...ta không bắt chàng phải thấu hiểu ta.
Ta biết sau khi ta hòa ly, chàng sẽ rất khổ sở." Cô trầm mặc cúi gằm, bỗng chốc lại ngẩng lên mỉm cười một cái như muốn chấn an Trương Từ Hiểu:
"Ta muốn chàng hạnh phúc, vì vậy cho đến lúc chàng tìm được người mình thích...ta sẽ không hòa ly mà ở lại đối mặt với chàng"
Trương Từ Hiểu ngạc nhiên đưa mắt nhìn phu nhân.
Trương Từ Hiểu rất cảm động trước lời nói chân thành của phu nhân nhưng...
"Người ta thích?"
"Đúng vậy" Tôn Từ Y tròn mắt gật đầu
"Trong thời gian nàng hôn mê, ta nói với nàng nhiều như thế nàng chỉ nghe được đúng câu hòa ly thôi sao?"
Tôn Từ Y cũng gật đầu, nhưng cái gật này có vẻ tự ti so với lúc nãy.
Thừa tướng dẫn đại phu đến xem cho con dâu.
Vừa bắt mạch đại phu vừa hỏi cô:
"Phu nhân có cảm thấy có chỗ nào không ổn không?"
"Không, ta cảm thấy bản thân rất khỏe mạnh.
Nhưng cả cơ thể ta đều đau nhức không thôi" Tôn Từ Y vừa trả lời vừa vươn vai một cái đầy mệt mỏi
"Cơ thể phu nhân không còn gì đáng ngại.
Lát nữa lão phu sẽ kê..."
"Thôi khỏi" Tôn Từ Y cắt ngang, cô sợ hãi:"Ta không muốn uống thuốc nữa đâu"
Đại phu cười nói:
"Có vẻ phu nhân đã sợ uống thuốc rồi.
Nhưng phu nhân yên tâm, lần này không uống thuốc nữa, lão phu sẽ kê cho cô một ít thảo dược để ngâm mình trong đó cho xương cốt linh hoạt, sẽ bớt đau đớn hơn"
"Vậy thì tốt rồi" Tôn Từ Y thở phào nhẹ nhõm
Thời gian qua cô đã uống nhiều thuốc như vậy tất nhiên là thấy sợ.
Trương Thừa tướng định rời đi, Tôn Từ Y nhìn thấy vòng hoa đào ở tay mình vội lên tiếng:
"Thừa tướng, chiếc vòng này quá quý giá rồi"
"Con cứ giữ nó giúp ta, khi nào thật sự muốn rời đi thì hãy trả lại sau"
Đại phu và Trương Từ Hiểu rời khỏi đó.
Tôn Từ Y cúi gằm mặt nhẹ giọng:
"Thừa tướng...lần trước là con không đúng, con quá lỗ mãng.
Lần sau con không tùy tiện nữa, vẫn mong người tha lỗi"
"Đứa con gái ngốc này" Ông thở dài:"Đó cũng là lỗi do ta, xin lỗi gì chứ? Chỉ cần con không trách ta là tốt rồi.
Con nghỉ ngơi đi"
"Vâng ạ" Tôn Từ Y ngơ ngác, cứ tưởng Trương Thừa tướng sẽ tức giận ai ngờ ông không giữ trong lòng.
Sau đó Tôn Từ Y cũng qua phòng tắm.
Quả nhiên ngâm mình trong dòng nước ấm cơ thể thoải mái hơn nhiều, thảo dược có mùi thơm nhẹ, ngửi được đầu óc cũng thư thái hơn.
Ngâm mình xong cô quay về phòng với mái tóc dài xõa xuống và bộ y phục ngủ màu hồng nhẹ.
Khi đó Trương Từ Hiểu đã rải chăn chuẩn bị ngủ.
Đêm đó hai người nằm cạnh nhau, vốn là đang say giấc đột nhiên Trương Từ Hiểu bật dậy, trán đẫm mồ hôi:
"Chết tiệt, lại là giấc mơ kia" Chàng thầm mắng
Vì hành động đột ngột của Trương Từ Hiểu nên Tôn Từ Y cũng bị đánh thức, cô ngồi dậy nhìn chằm chằm Trương Từ Hiểu:
"Chàng sao thế? Gặp ác mộng à?" Cô đưa tay áo thấm mồ hôi cho chàng
"Xin lỗi, ta đánh thức nàng rồi" Trương Từ Hiểu áy náy
"Không sao, không sao.
Mau nằm xuống ngủ tiếp đi, ác mộng sẽ tan biến thôi"
Tôn Từ Y đẩy nhẹ người Trương Từ Hiểu để chàng nằm xuống.
Cô nép vào lòng chàng, ôm lấy đối phương như kiểu chấn an vậy.
"Tôn Từ Y, ta thấy sợ"
Lần đầu tiên cô nghe thấy phu quân của mình nói sợ thứ gì đó nên có chút ngạc nhiên.
"Gặp ác mộng sợ hãi cũng là chuyện thường tình thôi, không sao cả.
Ác mộng thì không thể trở thành sự thật.
Đừng lo lắng quá"
Trương Từ Hiểu cũng ôm lấy Tôn Từ Y, giống như là sợ mất đi bảo vật trong tay.
"Nhưng mà cơn ác mộng đó rất chân thực.
Nàng nói xem, Lạc Dụng thật tội nghiệp.
Rõ ràng hắn và nhị công chúa thật lòng yêu nhau nhưng lại không đến được với nhau"
Tôn Từ Y không đáp, cô cứ vậy mà im lặng.
Người hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa Cố Nhược Nhiên và Lạc Dụng đâu còn ai khác ngoài cô? Trương Từ Hiểu tiếp:
"Ta thật sự không muốn trở thành một người tội nghiệp như Lạc Dụng...Nàng có muốn biết ta mơ gì không?"
Tôn Từ Y không hiểu được những lời mà Trương Từ Hiểu nói, cô thoáng chốc gật đầu:
"Ta đã mơ thấy nàng bị kiếm của ta đâm xuyên tim"
Tôn Từ Y giật mình khi nghe Trương Từ Hiểu nói vậy.
Mơ thấy cô bị nhất kiếm xuyên tâm? Là đã có cảnh báo trước về tương lai sao?
"Vậy nên...chàng sợ mất ta?" Giọng cô lí nhí không rõ ràng, không ngờ Trương Từ Hiểu từ một người ghét cô lại có thể trở thành bằng hữu tốt của nhau.
"Đúng.
Ta thật sự rất sợ.
Nếu nàng bị ta giết thật..."
"Đừng nghĩ nhiều nữa, đi ngủ đi.
Sáng mai ta phải vào cung thăm nhị công chúa" Tôn Từ Y cắt ngang
Trương Từ Hiểu cũng không nói gì thêm, chàng nghĩ lúc này cô cũng đang lo lắng.
"Được rồi, ngủ ngon"
Ngày hôm sau, Thất Nguyệt đến trang điểm cho phu nhân.
Tôn Từ Y phải vào cung xem Cố Nhược Nhiên thế nào, dù sao Lạc Dụng không nhờ vả thì cô cũng muốn xem tình hình.
Thấy Tôn Từ Y đã tỉnh lại, Cố Nhược Nhiên cũng vui mừng cố nặn ra một nụ cười.
"Công chúa, người cười cho ai xem thế?" Tôn Từ Y thở dài
"Ta cười không được đẹp nữa sao? Trước đây cô thường hay khen ta cười đẹp đấy"
"Đúng là vậy.
Có vẻ công chúa đã không còn chút niềm tin nào với tình yêu của mình nữa"
Cố Nhược Nhiên cười một cái đầy khinh bỉ:
"Gả đến nơi xa xôi...còn tình yêu gì chứ? Cái gì mà hoàng thượng sủng ái hết mực, cũng chỉ là vỏ bọc thôi"
"Công chúa, Bình vương của Sở Quốc là một người rất tốt, sau này sẽ kế vị Sở hoàng, công chúa sẽ là hoàng hậu.
Gả cho ngài ta không hẳn là không được" Tôn Từ Y thở dài:"Nếu không được, người có thể thử theo cách của ta, chọn Trương Từ Hiểu"
"Ai thèm phu quân của cô chứ? Gả đi xa cũng tốt, sau này mấy chuyện bóng đen gì đó không còn liên quan đến ta."
Nghe những lời đầy tiêu cực của Cố Nhược Nhiên, Tôn Từ Y không khỏi tức giận.
"Tuy đã thành thân được 5 năm và bị gài bẫy nhiều lần nhưng Trương Từ Hiểu rất biết giữ mình, người đừng xem thường chàng ấy"
"Nhưng ta đã không còn trinh tiết, hơn nữa hắn còn bắt gặp ta đang nằm trên giường của Lạc Dụng.
Làm gì còn chút hình tượng tử tế nào?" Cố Nhược Nhiên thẳng thắn
Tôn Từ Y nhìn xung quanh, cũng may là không có ai.
"Công chúa, những việc thế này lần sau đừng nói thẳng ra như thế"
"Cô nói đúng, hòa thân cũng rất tốt.
Bổn công chúa