" Nàng quên mất ta rồi sao? "
Phong Liên Dực dựa vào cửa, giọng nói có chút không vui.
Nha đầu này mãi nói chuyện với tên Yểm kia mà quên mất hắn.
Sao nàng lại có thể ở chung cùng một con ma thú suốt 17 năm chứ?!
" Ồ, ngươi là ai? "
Hoàng Bắc Nguyệt châm chọc hỏi, cả người còn có ý lộ ra sát khí như thể thấy người lạ vậy.
" Ta là vị phu quân đang đi tìm nương tử của mình đi trộm đồ! "
Hoàng Bắc Nguyệt nghẹn lời với tên tự luyến trước mặt, đúng là da mặt siêu dày!
" Ai là nương tử ngươi chứ?! "
" Ai đáp thì người đó là nương tử của ta! "
Phong Liên Dực yêu nghiệt cười.
" Hừ, đồ trong tay ta muốn cướp đi dễ dàng như vậy ư? "
Không muốn nghe hắn nói lung tung nữa nên Hoàng Bắc Nguyệt liền chuyển đề tài.
Phong Liên Dực vẫn đứng yên ngoài cửa nhìn nàng, lúc sau mới hơi cười cười, đi một vòng xung quanh như muốn kiến gì đó.
" Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh giao cho ta, thứ này cho nàng "
Phong Liên Dực đưa cho nàng một hạt châu toàn thân tỏa ra tử quang to bằng nắm tay.
" Ta không cần! "
Đây là Tị thuỷ châu!
Lần đầu giao chiến với hắn ở nơi này đã bị hắn lừa đưa Tị thuỷ châu cho, lúc đó mới xuyên không đã bị lừa như vậy sao nàng quên đc chứ.
" Nhưng không phải nàng muốn tẩy tủy đan sao? Đưa Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh cho ta, ta giúp nàng luyện "
" Hừ, ta cũng là một luyện dược sư! Không nói nhiều nữa, nếu muốn lấy thì chàng tự mình lấy đi! "
Hoàng Bắc Nguyệt khiêu khích Phong Liên Dực, với thực lực của nàng hiện giờ thì hắn sao có thể là đối thủ.
" Hầy, đúng là nha đầu bướng bỉnh! "
Phong Liên Dực bất đắc dĩ thở dài.
Hoàng Bắc Nguyệt không quanh co nữa liền bắt đầu xuất thủ, tốc độ của hai người siêu nhanh, không ai để lộ ra một sơ hở nào cả nhưng Phong Liên Dực có vẻ đang cho nàng thế thượng phong, nãy giờ hắn chỉ đỡ đòn chứ không đánh trả.
" Sao không đánh lại? "
Thấy hắn như vậy Hoàng Bắc Nguyệt liền dừng chiến, hắn nhường nàng thế này là cho rằng nàng yếu sao?
" Ta không muốn nàng bị thương a "
Phong Liên Dực thật lòng nói, ánh mắt có chút thương tâm nhìn về phía nàng.
" Hừ nếu vậy thì đừng trách ta nha! "
Hoàng Bắc Nguyệt âm hiểm cười hì hì.
Phong Liên Dực hiểu Hoàng Bắc Nguyệt như vậy sao ko nhận ra, hắn cảm giác nha đầu đang tính