Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 30: Biến Cố (4)


trước sau

Team: Vạn Yên Chi Sào.

Lời nói của Tiêu Ngọc Long khiến toàn thân Tiêu Liệt run lên, con ngươi lập tức bỗng co rút lại, đứng ngẩn người tại chỗ.

Nhìn nụ cười lạnh âm hiểm kia của Tiêu Ngọc Long, ông nào còn không rõ chứ, ngày đó lời ông thì thầm trước mộ nhi tử Tiêu Ưng... Toàn bộ đều bị hắn ta nghe vào trong tai!

Lời nói của Tiêu Ngọc Long, khiến hiện trường lập tức nổ tung, tất cả mọi người há hốc mồm, ánh mắt đều nhìn về phía Tiêu Liệt. Mà khi nhìn thấy phản ứng không bình thường kia của Tiêu Liệt, kinh ngạc trong lòng mọi người lập tức phóng đại mấy lần, tiếng nghị luận cũng dần dần to hơn.

Tiêu Triệt hoàn toàn ngớ ngẩn, lúc chú ý tới phản ứng của Tiêu Liệt, cả người đều ngu muội đứng tại chỗ. Vẻ mặt của Tiêu Linh Tịch cũng dại ra, ngơ ngác nhìn Tiêu Liệt.

- Ngọc Long! Đây là có chuyện gì?

Tiêu Vân Hải khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi.

Tiêu Ngọc Long nghiêng người qua, cung kính nói:

- Bẩm phụ thân, mấy ngày trước lúc ta ra phía sau núi tế tổ, trùng hợp gặp được Ngũ Trưởng lão, lúc đó ông ấy đang đứng trước mộ con trai Tiêu Ưng, trong miệng lầm bầm lầu bầu nói gì đó... Hài nhi nghe rất rõ, ông đang nói... Tiêu Triệt vốn không phải là nhi tử thân sinh của Tiêu Ưng!

Theo lời mà Tiêu Ngọc Long nói lúc nãy, cùng với phản ứng của Tiêu Liệt, mọi người lờ mờ đoán được sự thật này, nhưng lúc này Tiêu Ngọc Long trực tiếp nói thẳng ra, giống như một tia kinh lôi nổ tung trong không trung. Tất cả mọi người trong Tiêu Môn hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, mấy người quen thuộc và giao hảo tốt với Tiêu Liệt đều trợn to mắt, trên mặt khó có thể tin.

- Này...

Trên mặt Tiêu Vân Hải cũng đầy kinh sợ, lập tức nghiêm túc nói:

- Ngọc Long! Đây chính là đại sự liên quan tới huyết mạch, vạn vạn không thể nói bậy!!

Tiêu Ngọc Long nghiêm mặt nói:

- Chuyện lớn như vậy, đương nhiên hài nhi không dám nói bậy một chút nào. Đến tột cùng chân tướng là gì, hỏi Ngũ Trưởng lão một chút chẳng phải sẽ biết... Ngũ Trưởng lão, ta nghĩ ngươi đã nghe rõ lời ta vừa nói, nếu trong lòng ngươi không thẹn, Tiêu Triệt thật sự là thân tôn tử của ngươi, vậy ngươi dám lấy tất cả vinh dự của nhi tử ngươi - Tiêu Ưng khi còn sống để thề không?

Tất cả ánh mắt, đều tập trung vào trên người Tiêu Liệt. Cả người ông đều cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt trở nên càng ngày càng chua xót, sau một lúc lâu, ông không nói gì, không giải thích... Nhi tử Tiêu Ưng, là kiêu ngạo lớn nhất đời này của ông, cho dù ông chết, cũng không thể lấy tất cả vinh dự của Tiêu Ưng khi còn sống làm đại giới để thề.

Tiêu Triệt há to miệng, lại hoàn toàn không thể nói ra gì cả, trong lồng ngực, một cỗ áp lực trầm trọng nhanh chóng lan tràn toàn thân.

- Cha, sao Tiểu Triệt hắn có thể không phải thân tôn tử của cha... Cha, cha mau nói đi, mau nói cho bọn họ đi!

Tiêu Linh Tịch dùng lực lay lay người Tiêu Liệt, phát ra tiếng gọi kinh hãi.

Nhưng cả người Tiêu Liệt giống như hóa đá, thật lâu không nói được lời nào. Sắc mặt ông lặng lẽ trở nên chán nản, trong nháy mắt cả người giống như lập tức già nua hơn mười tuổi.

- Ngũ Trưởng lão, đây là có chuyện gì? Ngọc Long hắn nói là sự thật phải không?

Tiêu Vân Hải nhíu chặt mày, vẻ mặt kích động nói với Tiêu Liệt.

Tiêu Liệt chậm rãi ngẩng đầu lên, thở dài một hơi thật nặng. Tiêu Ngọc Long buộc ông lấy nhi tử Tiêu Ưng thề... Đây là chuyện dù có thế nào ông đều không thể làm được. Như vậy, chuyện ông che giấu mười sáu năm, cũng chú định không thể tiếp tục giấu diếm được nữa. Ông vốn tưởng rằng chuyện này sẽ giấu diếm được cả đời, cho đến ngày ông chết đi, lại không nghĩ rằng, thế nhưng thời điểm này lại nhanh đến như vậy, loại trường hợp ông vĩnh viễn cũng không thể dự đoán, trước mặt nhiều người như vậy, bị xé ra không hề thương tiếc.

Bộ dáng của Tiêu Liệt đã ngầm thừa nhận. Bằng không, ông hoàn toàn có thể thề mà không hề cố kỵ, bịt kín miệng Tiêu Ngọc Long lại. Tất cả mọi người trong Tiêu Môn đều nghẹn họng nhìn trân trối. Ngay cả trong mắt Hạ Khuynh Nguyệt đều hiện lên kinh ngạc. Hạ Hoằng Nghĩa vẫn luôn yên lặng đứng ở bên ngoài cũng hiện lên vẻ kinh sợ... Tiêu Triệt không phải là nhi tử của Tiêu Ưng? Thế nào lại... Như vậy!!

- Gia gia...

Tiêu Triệt đi tới trước mặt Tiêu Liệt, mỗi một bước, đều vô cùng nặng nề. Nhìn khuôn mặt của ông trong nháy mắt lại già nua đi nhiều, trong lòng Tiêu Triệt chua xót một hồi, hắn cực lực duy trì bình tĩnh, dùng giọng nói rất nhẹ hỏi:

- Gia gia... Cái này là... Thật sao?

Tiêu Liệt cúi đầu xuống, nhìn Tiêu Triệt, ông cười khổ sở, trong đôi mắt có chút đục ngầu, lắng đọng lại một cảm giác phức tạp mà Tiêu Triệt không thể thấy rõ:

- Tuy rằng cháu không phải thân sinh của ta, nhưng mấy năm nay, ta vẫn luôn đối đãi cháu như thân tôn tử...

Trước đó trầm mặc là ngầm thừa nhận, nhưng một câu nói này, thì ai cũng nghe rõ rành mạch!

Tiêu Môn lập tức nổ tung. Bọn họ ở Tiêu Môn nhiều năm như vậy, không thể nghi ngờ đây là tin tức có tính chất bùng nổ nhất mà họ nghe được.

Tiêu Triệt ngơ ngẩn đứng tại chỗ, hồi lâu cũng không lên tiếng, giống như mất hồn. Mà Tiêu Linh Tịch cũng choáng váng, nàng dùng lực lắc lắc đầu, hướng về phía Tiêu Liệt, kích động la lên:

- Cha! Cha đang nói gì vậy... Tiểu Triệt cùng ta lớn lên, là nhi tử thân sinh của ca ca Tiêu Ưng con, như thế nào lại không phải thân tôn tử của cha... Cha nhất định là đang nói đùa... Đúng không!?

Một bàn tay đưa qua, nắm lấy tay Tiêu Linh Tịch, sắc mặt Tiêu Triệt vào lúc này đã khôi phục bình thường, hắn nhìn Tiêu Linh Tịch, trên mặt lộ ra nụ cười mỉm, khẽ lắc đầu:

- Không sao đâu, tiểu cô. Gia gia vẫn là gia gia của ta, ngươi vẫn là tiểu cô của ta, chúng ta vẫn luôn là thân nhân thân nhất, vô luận có tồn tại quan hệ huyết thống không, tình cảm của chúng ta, cũng sẽ không thay đổi... Cho nên, có phải thân sinh hay không, thật sự trọng yếu sao?

- Tiểu Triệt...

Ánh mắt Tiêu Linh Tịch lập tức trở nên mịt mù như sương.

Mà bên kia, mấy con chó điên bỗng nhiên bắt được "Nhược điểm" cực lớn của Tiêu Liệt đã sủa to lên.

- Quả thực buồn cười! Quá buồn cười! Hậu bối mà Tiêu Môn chúng ta dưỡng dục suốt mười sáu năm, thế nhưng không phải thân sinh của Tiêu Môn ta, mà là một dã chủng chảy huyết mạch ngoại môn... Đây quả thực là chuyện cười lớn nhất từ trước tới nay của Tiêu Môn chúng ta!

Đại Trưởng lão Tiêu Ly phẫn nộ đầy mặt rít gào nói.

- Tiêu Liệt! Ngươi lại đưa một dã chủng đến Tiêu Môn chúng ta, khiến Tiêu Môn chúng ta bồi dưỡng suốt mười sáu năm! Ngươi đây là cho chúng ta... Nói ngươi thế nào mới phải đây! Aiz!

Tam Trưởng lão Tiêu Trạch nặng nề than thở.

- Biết rõ là một dã chủng, vẫn còn lưu hắn lại Tiêu Môn, hưởng thụ đãi ngộ của tôn tử Trưởng lão! Tiêu Liệt, ngươi vậy mà lừa gạt toàn môn chúng ta mười sáu năm, nếu không phải vạn hạnh bị Ngọc Long phát hiện, có lẽ cả đời đều bị ngươi lừa gạt. Đến lúc đó, huyết mạch đời sau của Tiêu Môn sẽ lẫn vào máu người ngoài! Tiêu Liệt, ngươi biết đây là tội nghiệt lớn bao nhiêu không!

Tứ Trưởng lão Tiêu Thành chỉ vào Tiêu Liệt, khuôn mặt già nua kích động đến đỏ bừng.

Nhị Trưởng lão Tiêu Bác mắng to:

- Khó trách thiên phú của các truyền nhân Tiêu Môn ta đều không tầm thường, lại bỗng nhiên xuất hiện một phế vật huyền mạch tàn phế như vậy! Hóa ra phế vật mà Tiêu Môn dưỡng dục mười sáu năm, thế nhưng là một dã chủng! Nếu truyền ra, Tiêu Môn chúng ta còn không thành trò cười tại Lưu Vân Thành!

Không chỉ Tứ Đại Trưởng lão, trung niên đồng lứa, các chấp sự, tổng quản chịu sự quản lý của Tứ Đại Trưởng lão đều rối rít đứng ra, chỉ trích Tiêu Liệt không chút lưu tình. Trong lúc nhất thời, Tiêu Liệt hoàn toàn trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

- Ngũ Trưởng lão, ngươi này... này... Aiz!

Sắc mặt Tiêu Vân Hải thay đổi một hồi, thở dài một hơi thật sâu.

- Ha ha, thật sự để ta thấy
một trò đùa vô cùng buồn cười và hay nha. Tiêu Môn phát triển cho tới hiện giờ thật không dễ dàng gì, vậy mà còn hỗn tạp dã chủng không biết từ đâu đến! Cả ta cũng cảm thấy xấu hổ giùm các ngươi!

Tiêu Cuồng Vân mở miệng, giọng nói vẫn bén nhọn khó nghe như trước, ánh mắt hắn ta thoáng nhìn Tiêu Triệt, thản nhiên nói:

- Hôm nay là Đại hội Tiêu Môn, trừ người trong Tiêu Môn ra, còn có khách được phép tiến vào, không chấp nhận được người không liên can tồn tại! Tiêu Môn chủ, các ngươi còn đang chờ cái gì, còn không đánh dã chủng này ra ngoài cho ta, sau này vĩnh viễn không cho bước vào Tiêu Môn nửa bước!!

- Hả... Này...

Trên mặt Tiêu Vân Hải lộ ra vẻ "Không đành lòng", nhưng sau khi do dự, vẫn cắn răng một cái, mặt hướng về phía Tiêu Triệt nói:

- Tiêu Triệt, Ngũ Trưởng lão đã thừa nhận ngươi không phải tôn tử của hắn, trong thân thể của ngươi cũng hoàn toàn không có huyết mạch Tiêu Môn chúng ta... Tuy rằng, Tiêu Môn chúng ta không công dưỡng dục ngươi mười sáu năm, nhưng mười sáu năm qua, ngươi cũng không biết cảm kích chút nào, nếu đòi hỏi ngươi cái gì, ngược lại dễ thấy chúng ta bạc tình keo kiệt... Ngươi đi đi, lập tức rời khỏi Tiêu Môn chúng ta, từ đây không ân không oán với Tiêu Môn ta, không bao giờ được phép bước vào Tiêu Môn ta nửa bước!

Mọi tầm mắt lại tập trung vào trên người Tiêu Triệt, trong lòng rất nhiều người yên lặng cảm thán. Trên mặt Tiêu Triệt không có một chút vẻ cầu xin hoặc bi thương nào, nghe Tiêu Vân Hải nói, hắn chỉ khẽ mỉm cười, cười bình thản mà châm chọc:

- Không nhọc Môn Chủ và các vị Trưởng lão phí tâm, nếu như ta đã vốn không thuộc về Tiêu Môn các ngươi, ta đây sẽ đi... Hơn nữa lập tức đi ngay!

Hắn đứng trước mặt Tiêu Liệt, ánh mắt rung động, hồi lâu, mới có chút ngu ngơ hỏi:

- Gia gia... Nếu ta không phải tôn nhi của người, như vậy, phụ mẫu thân sinh của ta, đến tột cùng là ai?

Tiêu Liệt sớm liền biết hắn sẽ hỏi vấn đề này, ông nhắm mắt lại, chậm rãi lắc đầu:

- Ta không biết, Ưng Nhi nhặt được cháu ở bên ngoài, ngay cả hắn, cũng không biết phụ mẫu thân sinh của cháu là ai...

- ...

Từ ánh sáng phức tạp khẽ lay động trong mắt Tiêu Liệt, Tiêu Triệt biết đây cũng không phải lời thật lòng của Tiêu Liệt. Thân thế thật sự của hắn, nhất định ông biết một chút gì đó, chẳng qua, ở trước mặt nhiều người như vậy, ông hoàn toàn không thể nói ra.

- Phù phù

một tiếng, Tiêu Triệt nặng nề quỳ xuống trước mặt Tiêu Liệt, nói chân thành tha thiết:

- Gia gia, tuy cháu không phải thân sinh của người, nhưng mười sáu năm qua, người đối đãi cahsu còn hơn là ruột thịt, người dưỡng dục cháu, bảo vệ cháu, vì cháu mà hao phí vô số tinh lực và tâm huyết, ân tình mười sáu năm, cả đời đều không thể báo đáp. Cháu vẫn luôn cảm thấy vô cùng may mắn khi cháu có một gia gia tốt như người. Tuy rằng hôm nay mới biết được, hóa ra cháu lại không có huyết mạch Tiêu gia, nhưng, vậy thì thế nào? Người là gia gia của cháu, cháu là tôn nhi của người, dù cho huyết mạch khác biệt, phần thân tình này, sẽ vĩnh viễn tồn tại trong lòng cháu! Chỉ cần gia gia không ghét bỏ, cháu vĩnh viễn đều là tôn nhi của người!

Nói nột tràng, nói khiến dưới đáy lòng mọi người khẽ run. Hốc mắt Tiêu Liệt lặng yên ướt, ông gật đầu thật mạnh một cái, dùng giọng khàn khàn nói một tiếng "Hảo", định tiến lên đưa tay ra muốn nâng Tiêu Triệt dậy.

Nhưng Tiêu Triệt lại tránh thoát tay ông, cúi rập người xuống, nặng nề dập đầu ba cái với Tiêu Liệt.

- Gia gia, tiểu cô, sau khi cháu đi rồi, vô luận xảy ra chuyện gì, đều phải bảo vệ chính mình thật tốt, bảo trọng thân thể thật tốt...

Khi Tiêu Triệt đứng dậy, trên trán đã có một vùng bầm tím. Nhưng nụ cười mỉm trên mặt vẫn ấm áp ôn hòa như gió ngày xuân. Hắn quay người, cước bộ thong dong đi về phía đại môn. Hắn không muốn đi... Bởi vì gia gia và tiểu cô còn ở nơi này, hắn còn muốn dùng sinh mệnh để bảo hộ... Thế nhưng, hắn nhất định phải đi, bằng không, gia gia và tiểu cô sẽ phải chịu liên lụy không thể đoán trước. Hơn nữa, dù hắn muốn lưu lại, chắc chắn sẽ bị cưỡng chế đuổi ra.

- Tiểu Triệt!!

Phía sau truyền đến tiếng kêu gào mang theo nghẹn ngào của Tiêu Linh Tịch, Tiêu Triệt có chút dừng chân lại, nhưng không đình chỉ, không quay đầu, dứt khoát kiên quyết đi về phía đại môn... Không ai biết, dưới sự an tĩnh, vẻ bề ngoài bình thản lúc này của hắn, cất giấu vô cùng phẫn nộ, oán hận cùng sát tâm...

Hắn có tâm trí và sự khôn ngoan siêu phàm, nhưng, hắn không có lực lượng... Không có lực lượng, hắn không thể đấu tranh, không thể bảo hộ gia gia và tiểu cô, ngay cả khí lực giãy dụa đều không có... Chỉ có thể cứ bị đuổi đi như vậy...

Vào ngày sống lại trở về, hắn khát vọng được đến lực lượng, vốn chỉ là bắt nguồn từ một loại bản năng theo đuổi lực lượng cường đại của con người. Mà lúc này, hắn càng khát vọng lực lượng cường đại mãnh liệt hơn không chỉ gấp trăm ngàn lần...

Hắn muốn được đến lực lượng cường đại, bảo hộ gia gia và tiểu cô, rửa sạch tất cả sỉ nhục, muốn tất cả những người lộ ra khuôn mặt xấu xí phải hối hận, muốn Tiêu Cuồng Vân chết không toàn thây... Thậm chí, muốn toàn bộ Tiêu Tông, đều phải trả giá đại giới vĩnh viễn không thể quên!

- Bảo vệ an toàn cho gia gia và tiểu cô của ta... Cầu xin ngươi...

Lúc đi qua bên người Hạ Khuynh Nguyệt, Tiêu Triệt dùng tiếng chỉ có nàng mới có thể nghe được.

Người nam tử nơi nơi lộ ra thần bí và ngạo khí, lúc nói những lời này, trong mắt lộ ra một loại cầu xin sâu nặng... Có lẽ, đời này hắn đều chưa từng cầu xin ai, bởi vậy, hắn cầu xin có vẻ đặc biệt đâm vào tim. Nội tâm Hạ Khuynh Nguyệt run lên thật mạnh, trong khoảnh khắc lại có cảm giác hít thở không thông... Gần như là không tự chủ được, nàng chậm rãi gật đầu một cái.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện