Lão Lưu vẫn đứng trong sân chờ đợi, nhìn thấy lão bản của mình ôm một cô gái mảnh mai bước ra từ tòa nhà trông cũ kỹ này, hắn nhanh chóng mở cửa băng ghế sau.
“Lâm tổng?” Lão Lưu liếc mắt nhìn mặt ửng hồng không bình thường của Hứa Hòe, liền biết vị trí của Hứa Hòe trong lòng Lâm Thù Ý sợ còn không bình thường hơn. “Bây giờ chúng ta trực tiếp đến bệnh viện sao?" Có thể hiện tại không nên dọn nhà.
Lâm Thù Ý cau mày, cúi đầu nhìn cô gái như chim hoàng yến nép vào ngực mình, trong mắt mang theo mấy phần thương tiếc, “Không cần.” Cô đáp, càng ôm Hứa Hòe chặt hơn một chút, “Trực tiếp về nhà, ông liên hệ với Ngô Vũ, để hiện tại cô ấy vào nhà chờ.”
Cô không muốn đến bệnh viện, trong mắt Lâm Thù Ý, nơi đó đối nghịch với khí tràng của cô. Bằng không, làm sao cô lại cãi nhau với Hứa Hòe ở chỗ đó hết lần này đến lần khác? Lần nào cũng vậy, đều để lại ấn tượng xấu.
Không phải Hứa Hòe không nghe thấy lời nói của Lâm Thù Ý, cũng không phải nàng không muốn phản kháng, nhưng lúc này cả người nàng như bị gây mê, mềm nhũn, ngón tay đều không thể nhúc nhích nửa phần. Nhấc mi mắt lên, nàng chỉ có thể dùng ánh mắt biểu lộ ra kháng cự.
Sự chú ý của Lâm Thù Ý đều đặt ở trên người nàng, bây giờ bắt gặp ánh mắt của Hứa Hòe, cô trực tiếp đưa tay che lại...
Thế giới của Hứa Hòe chìm vào bóng tối, nàng không nghĩ tới người luôn trầm ổn như Lâm Thù Ý lại có thể làm ra hành động ấu trĩ như vậy, quả thực làm người dở khóc dở cười. Nàng hừ lạnh một tiếng từ mũi, giống như thể hiện bất mãn đối với hành động hiện tại của Lâm Thù Ý.
Nhưng Lâm Thù Ý giống như không nghe thấy, chỉ im lặng cười cười. Cô chính là chơi xấu đấy thì làm sao? Cô thực sự không muốn nhìn thấy ánh mắt kia của Hứa Hòe, loại ánh mắt cự tuyệt người ngàn dặm không cho cô tới gần, khiến cho cô cảm thấy không cao hứng.
Là thực sự không cao hứng, cho nên cô che mắt Hứa Hòe để bản thân cao hứng một chút, sau đó tự nhủ người trong ngực là cam tâm tình nguyện theo mình trở về.
Hành động này ấu trĩ lại lừa mình dối người.
Bên này vẫn tính là khu phố cổ, trên đường tắc đường, khi trở lại Đình Cảnh thì đã hai tiếng đồng hồ.
Ngô Vũ đã sớm chạy đến, Lão Lưu không nói rõ qua điện thoại, nàng còn tưởng là bệnh dạ dày của Lâm Thù Ý tái phát, nhưng khi nàng vội vàng đến thì phát hiện chỉ có Dì Tiền ở nhà.
“Tiền a di, Thù Ý đâu?” Ngô Vũ vừa vào cửa liền hỏi.
Mọi người đều có tâm tư, Dì Tiền sinh hoạt cùng Hứa Hòe mấy tháng nay, bà thật sự hy vọng Hứa Hòe có thể hảo hảo ở chung với Lâm Thù Ý. Đôi khi đó thực sự có thể chính là người trong cuộc mơ hồ còn người ngoài cuộc thì rõ ràng, bà có thể thấy chủ nhân ngôi nhà này đối xử với Hứa Hòe rất khác biệt, nếu muốn một người cùng một chỗ, đương nhiên là hai người yêu nhau cùng một chỗ tốt hơn là đơn phương cùng một chỗ.
Cho nên, khi Dì Tiền nghe lời này của Ngô Vũ thì bà liền chỉ ra sự tồn tại của Hứa Hòe. "A, Lâm tiểu thư, ngài ấy đi đón Tiểu Hòe rồi. Hình như hai cái miệng nhỏ lại cãi nhau a, sáng sớm Lâm tiểu thư ra ngoài đón cô ấy trở về..."
Ngô Vũ gần như trong nháy mắt liền duy trì vẻ mặt ôn hòa không được, giống như mảnh đất bị ánh mặt trời chiếu rọi làm cho khô cạn, nứt ra từng chút từng chút.
"... Như vậy a ..." Trong lòng nàng mạc danh cảm thấy mất mát, còn có một chút cảm xúc không nói ra được.
Người ở thành phố Thanh Phúc ai mà không biết những ngày qua Lâm Thù Ý đã gây ra chuyện gì? Vì một cô gái, hiển nhiên để cả thành phố đều có máu mặt, mặc kệ đối phương trước đó có quan hệ gì đến Hứa gia hay không, bọn họ đều bị bắt buộc đến dự tang lễ của Hứa Ba. Chỉ lqf một lão bản của xí nghiệp nhỏ, đáng giá để Lâm Thù Ý hưng sư động chúng như vậy sao?
Lần này Ngô Vũ hiểu rõ Lâm Thù Ý không phải vì cho Hứa gia mặt mũi, mà là vì Hứa Hòe. Nàng đã quen biết người kia ở nước ngoài, làm sao có thể không biết Lâm Thù Ý ghét kẻ thù như thế nào? Nhưng mà hiện tại, cô một lần lại một lại ngoại lệ vì Hứa Hòe. Biết rõ Hứa Hòe là người của Hứa gia, cùng Hứa gia có mối liên hệ chặt chẽ với diệt vong của Phan gia, nhưng Lâm Thù Ý lại nương tay hết lần này tới lần khác, thậm chí, còn đặc biệt bảo hộ Hứa Hòe.
“Bác sĩ Ngô, uống nước đi.” Lúc này Dì Tiền mới đi tới, đặt ly nước trước mặt nàng rồi nói.
Suy nghĩ của Ngô Vũ bị cắt ngang, nàng ngẩng đầu, nhìn về phía Dì Tiền, đột nhiên hỏi: "Tiền a di, dì có biết đây là Thù Ý bị bệnh, hay là..." Nàng xoắn xuýt một hồi, nhịn xuống ba từ "chim hoàng yến" đã tới bên miệng, châm chước nói: "Hay là Hứa tiểu thư sinh bệnh?"
Dì Tiền ngồi xuống bên cạnh nàng, e rằng không ai không biết tâm tư của Ngô Vũ.
"Chuyện này đối với bác sĩ Ngô khác nhau ở chỗ nào sao? Giống như tôi pha trà vậy, cũng không biết là Lâm tiểu thư hay Tiểu Hòe uống. Chúng ta đều đang cầm tiền lương của Lâm tiểu thư, làm tốt bổn phận của mình là được rồi, bất luận là Lâm tiểu thư hay đối tượng của Lâm tiểu thư, không phải đều giống nhau sao?” Dì Tiền chậm rãi nói.
Những lời này khiến Ngô Vũ sửng sốt.
Đều là cầm tiền lương của Lâm Thù Ý, cho nên bất luận là bọn họ phục vụ cho ai, không phải đều giống nhau sao?
Lời này nghe tới có vẻ như không sai, nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy có vấn đề. Làm sao có thể giống nhau? Đối với Lâm Thù Ý, nàng cam tâm tình nguyện, cho dù là không công, nàng cũng sẵn sàng qua đây. Nhưng nếu là người khác, Ngô Vũ lại có chút do dự.
Ngay khi Ngô Vũ đang suy nghĩ thì Lâm Thù Ý ôm Hứa Hòe đi vào.
Nghe thấy tiếng động, thời điểm Ngô Vũ ngẩng đầu thì nhìn thấy nữ nhân từ hành lang bước vào, liền mới biết mình đã thua.
Từ khi nào Lâm Thù Ý lại cẩn thận săn sóc người như thế? Ngay cả khi lúc trước cô có cùng một chỗ với ai, cách thể hiện yêu thích của cô chính là rải tiền, khi nào có thể nhìn thấy cô cẩn thận ôm một cô gái trong tay như vậy?
Nhưng hiện tại, Lâm Thù Ý chính là làm như vậy, hơn nữa, vẻ mặt ôn nhu kia làm cho Ngô Vũ có chút thất thần.
Hóa ra Lâm Thù Ý cũng có thể ôn nhu như vậy sao?
“Ngô Vũ, lại đây xem em ấy một chút, em ấy còn đang sốt. Hôm qua mới xuất viện không thể tự chăm sóc bản thân, lại tự dằn vặt mình đến hỏng rồi.” Lâm Thù Ý vừa vào cửa liền nói. Nửa câu đầu, cô nói với Ngô Vũ, nhưng nửa câu sau, cô giống như đang nói với Hứa Hòe.
Mang theo chút oán giận, để người ngoài cuộc vừa nghe liền hiểu rõ là đau lòng.
Ngô Vũ cảm thấy trong miệng có chút chua xót, nàng đáp lại Lâm Thù Ý, đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi đến phòng của Hứa Hòe ở lầu một.
Khi Ngô Vũ vào, nàng vừa vặn nhìn thấy Lâm Thù Ý đang cúi xuống, nhẹ nhàng đặt cô gái tên tay lên giường, từ góc độ hiện tại của nàng, vừa vặn có thể nhìn thấy toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt của Lâm Thù Ý. Thậm chí nàng còn nhìn thấy Lâm Thù Ý ôn nhu đưa tay sờ trán Hứa Hòe, nhíu mày nói: "Cảm thấy không thoải mái thì nhắm mắt nghỉ ngơi một chút đi."
"Để chị xem cô ấy một chút, em ra ngoài trước đi." Ngô Vũ bước tới, nói với Lâm Thù Ý.
Lâm Thù Ý không nhúc nhích, cố chấp đứng bên giường của Hứa Hòe, "Tôi sẽ ở đây."
Ngô Vũ nghe xong lời này liền trở nên nhạy cảm, nàng biết Hứa Hòe là người đặc biệt trong lòng của Lâm Thù Ý. Nhưng hiện tại, biểu hiện của Lâm Thù Ý khiến nàng cảm thấy cô cực kỳ không tin tưởng bản thân. "Em không tin chị sao? Hay là em nghĩ thừa dịp em không có ở đây chị liền làm cái gì cô ấy?" Nàng không nhịn được trực tiếp hỏi điều muốn hỏi.
Khi Lâm Thù Ý nghe thấy lời này khẽ nhíu mày, quay đầu lại, sắc mặt nhàn nhạt nhìn về phía Ngô Vũ, nói: "Nếu như tôi nói không phải, cô cũng sẽ không tin. Ngô Vũ, tôi biết cô có tâm tư ra sao, thế nhưng từ đầu đến cuối tôi đều không cho cô biết tin tức, cũng không cho cô hi vọng, cho nên cô vẫn đừng lãng phí thời gian ở trên người tôi." Lâm Thù Ý đột nhiên nói ra những tâm tình được cẩn thận che giấu, làm sao cô có thể không hiểu? Chính vì cô rất hiểu, cái gì cũng nhìn thấu triệt hơn người bình thường nên cô lựa chọn không nói ra.
Nhưng hiện tại cô muốn nói.
Cô đã có người cô trân trọng, không muốn bị hiểu lầm.
“Tôi ở lại chỉ vì tôi không yên lòng Hứa Hòe. Nếu cô cảm thấy tôi đi rồi liền có thể trị liệu tốt cho em ấy, vậy tôi sẽ ra ngoài chờ.” Nói xong, Lâm Thù Ý xoay người rời đi.
“Thù Ý!” Ngô Vũ có chút hoảng hốt, nàng đưa tay ra nắm lấy tay Lâm Thù Ý đang đi qua mình, “Chị không có ý đó!” Nàng nói nhanh, gần như trong tiềm thức, nàng không muốn để lại ấn tượng xấu trong lòng Lâm Thù Ý.
Chỉ là bàn tay chủ động nắm lấy Lâm Thù Ý đã bị người kia đẩy ra từng chút, biểu hiện Lâm Thù Ý như không để ở trong lòng, đối với người nào cô không quan tâm thì cả người cô đều có vẻ lạnh lẽo như thế "Ừm, cô biết tôi không quan tâm nhiều đến ý nghĩ của người khác mà. Được rồi, hiện tại xem em ấy trước đi."
Ngô Vũ phải đành buông tay, yên lặng nhìn Lâm Thù Ý đi ra ngoài.
Khi quay đầu lại, nàng vừa vặn đối diện với ánh mắt của Hứa Hòe.
Kỳ thực Hứa Hòe vẫn tỉnh, nhưng nàng không muốn đối mặt với Lâm Thù Ý nên bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần. Nàng tránh Lâm Thù