Nghiện - Nguyên Hòa

Chương 62


trước sau

 “Tiện nhân!” Lâm Phàm trừng mắt nhìn người ở dưới, “Đến cùng là xảy ra chuyện gì!” Lâm Phàm rất coi trọng việc sinh ra Lâm Thiên Ý, bởi vì Lâm Thù Ý là con gái, kỳ thực trong lòng hắn vẫn luôn để tâm. Lâm Phàm cho rằng nữ nhân nên sống trong nhà, ngoan ngoãn làm bình hoa là được rồi. Chỉ là, Lâm Thù Ý đã mang đến cho hắn một kinh hỉ rất lớn.

Nhưng mà, kinh hỉ này không thể che giấu được bất mãn vì giới tính của cô.

Cho nên, khi đứa trẻ trong bụng Phù Khinh là con trai, trong lòng Lâm Phàm cảm thấy cao hứng.

Đứa trẻ đã được kiểm nghiệm, bác sĩ của Lâm gia đã làm việc cho Lâm gia nhiều năm, rất được Lâm Phàm tín nhiệm. Chỉ là dưới phấn khích tột độ, Lâm Phàm cũng đã quên con người sẽ thay đổi. Khi đó, bác sĩ gia đình mà hắn tín nhiệm đã trở thành người của Phù Khinh, thêm vào đó người quản lý công việc nội bộ của Lâm gia lúc bấy giờ chính là lão nhị của Lâm gia. Đứa trẻ trong bụng của Phù Khinh hiển nhiên đã bình yên vô sự lừa dối Lâm Phàm.

Qua nhiều năm như vậy, Lâm Phàm cũng chưa từng nghi ngờ.

Ngoài ra, dung mạo của huynh đệ Lâm gia không sai biệt lắm, thêm vào dáng dấp Lâm Thiên Ý giống với Phù Khinh, càng không dễ dàng làm người ta nghi ngờ.

Ai có thể nghĩ xưa nay chưa từng hoài nghi thân phận của Lâm Thiên Ý lại đột nhiên bị Lâm Thù Ý tung ra chứng cứ? Lúc này trong lòng Phù Khinh cực kỳ hoảng loạn, trong đầu nhất thời có rất nhiều lý do, nhưng cuối cùng đều bị phủ quyết.

“Lâm ca, anh, anh nhẹ một chút, chúng ta, khụ khụ, từ từ nói…” Nước mắt Phù Khinh rơi xuống.

Lúc này Lâm Thù Ý cũng đứng dậy khỏi vị trí, cô bước đến chỗ Lâm Phàm, giải thoát cho Phù Khinh khuôn mặt đã bành trướng biến thành màu tiết lợn, trò hay này mới bắt đầu, làm sao có thể để Phù Khinh bị gϊếŧ chết trong cơn giận dữ của Lâm Phàm được? Việc này quá không phù hợp với tiến triển nội dung vở kịch mà cô muốn a!

"Ba, người cũng phải nghe a di giải thích thế nào a, cũng không thể làm cho người ta chết không rõ ràng đúng chứ?" Trong mắt Lâm Thù Ý mang theo ý cười, cô thích nhìn hai người này dằn vặt lẫn nhau, loại kịch này chính là khẩu vị của cô.

Mặt Lâm Phàm cũng có chút đỏ lên, chính là do tức giận.

Phù Khinh ôm cổ ho kịch liệt, vừa rồi bà ta thực sự cảm thấy có mùi chết chóc. Lúc đó Lâm Phàm thực sự muốn gϊếŧ bà ta, cái nhận thức này khiến bà ta lạnh sống lưng.

Tóc Phù Khinh tán loạn, hiện tại nơi nào còn có chút khí chất quý phu nhân? Bà ta trông giống như một nữ nhân đáng thương vừa bị bạo lực gia đình. Bà ta ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Lâm Phàm, ánh mắt nhanh chóng dời đi, có chút chột dạ.

Trong lòng bà ta có hàng trăm lời nói dối, nhưng không thể nói ra. Hiện tại Lâm Thù Ý vẫn còn đứng ở đây, ngay khi lời nói dối trào ra, điều chờ đợi bà ta chính là sự thật thô bạo không thể sửa đổi.

"Thiên Ý, Thiên Ý, nó cũng là huyết mạch của Lâm gia!” Phù Khinh tránh nặng tìm nhẹ, lúc này còn có ý đồ cứu vãn.

Lâm Phàm hừ lạnh một tiếng, là một kẻ lang thang giữa ranh giới chết chóc nhiều năm, đầu óc của hắn thấu đáo hơn người thường rất nhiều. “Ngươi đây là biến tướng thừa nhận?”

Phù Khinh giật mình, bà ta có thể cảm nhận được ánh mắt cuồng bạo của Lâm Phàm không ngừng rơi vào trên người mình. "Em... năm đó, Lâm ca, năm đó cũng không phải em tình nguyện a! Năm đó em mới tới, gặp được tiểu thúc, chuyện này ..."

Trong lời nói này, giống như bà ta bị người khác cưỡng bức.

Chỉ là Phù Khinh không có xem xét phản ứng của Lâm Phàm, cũng không nghĩ được tha thứ, ngược lại là đạt được một cái bạt tai.

Lâm Phàm trực tiếp tát vào mặt của Phù Khinh.

Môi bị ma sát mạnh vào hàm răng, máu chảy ra. Phù Khinh đau đớn kêu lên một tiếng, tựa hồ không hiểu tại sao đã nói ra lời vô tội mà Lâm Phàm lại đối xử với mình như vậy.

Trong lúc nhất thời, Phù Khinh vẫn cảm thấy oan ức. Bà ta giống như đã quên những gì mình vừa nói, vốn là một lời nói dối.

Lâm Thù Ý nhìn thấy cũng không cảm giác gì, cô luôn cảm thấy Lâm Phàm là một người lạnh lùng cùng cứng rắn, hiện tại nhìn hắn đánh nữ nhân của hắn cũng không cảm thấy quá bất ngờ. Cô nghĩ, kỳ thực năm đó mẹ cô rời khỏi cái nơi bát nháo này cũng là chính xác.

Dù sao a, nơi này chính là một nơi ăn thịt đồng loại.

“Ngu xuẩn!” Lâm Phàm không đợi Phù Khinh đã bị đánh tới tấp kịp phản ứng, kéo tóc bà ta ném xuống đất. "Ngươi cho rằng ta sẽ tin lời hoang đường của ngươi sao? Nếu như ngày đó lão nhị ép buộc ngươi, ngươi sẽ không la lên sao? Cuối cùng tại sao còn nhất định muốn sinh Lâm Thiên Ý ra? Sau nhiều năm như vậy, có vô số cơ hội nói ra, tại sao phải đợi đến bây giờ bị người bắt được nhược điểm mới nói là bị oan ức?"

Lâm Thù Ý nghe xong liền muốn cười, cô nghĩ, e sợ không có lời nào dối trá hơn lời này của Lâm Phàm, nói ra? Nếu như năm đó Phù Khinh thật sự nói ra, vậy kết quả chờ đợi Phù Khinh sẽ như thế nào? Ở Lâm gia không có tình người như vậy, còn gì quan trọng hơn thể diện? Nói ra, Phù Khinh còn có thể sống sao?

Hiện tại Lâm Thù Ý có thể nghĩ đến làm sao Phù Khinh lại không nghĩ tới được? Sau khi nghe những lời của Lâm Phàm, sắc mặt của bà ta đã kinh biến đến mức khó coi.

Làm vợ chồng nhiều năm như vậy, bà ta biết Lâm Phàm có nhiều nữ nhân ở bên ngoài, bà ta cũng hiểu. Xưa nay bà ta chưa từng hỏi những nữ nhân bên ngoài, nghĩ dù sao Lâm Phàm cũng đối xử với bản thân khác với những nữ nhân đó, ít nhất thì cũng có tình cảm. Cứ tưởng sau khi nói ra những lời này, Lâm Phàm chí ít sẽ lộ ra một chút đau lòng cùng tự trách, nhưng bà ta đã sai rồi. Hoặc là nói, bà ta chưa bao giờ hiểu được Lâm Phàm.

Tình yêu mà nam nhân này trao đi tất cả chỉ là giả tạo. Đó chỉ là thỉnh thoảng bố thí sự quan tâm giả dối đối với sủng vật mà hắn nuôi dưỡng thôi. Bi ai chính là Phù Khinh đã coi hư tình giả ý đó chính là chân tình.

Phù Khinh không nói nữa, bà ta biết bây giờ có nói cái gì cũng vô ích.

Nhưng mà, Lâm Thù Ý không nghĩ đến việc buông tha cho bà ta.

Nắm chân tướng trong tay, không phải giấu giếm tự mình biết. Hơn nữa, hiện tại cô cảm thấy cao hứng trước đối xử mà Phù Khinh đã nhận được từ Lâm Phàm, nhưng chuyện này không có nghĩa là cô có thể tha thứ cho tất cả những gì mà nữ nhân này đã làm trước đây. Muốn Phù Khinh trả giá thật lớn, không phải là nói suông.

"Nhưng mà, làm sao bây giờ, ba, con hiểu tình huống không phải như vậy ..." Mặc dù Lâm Thù Ý nói lời này với Lâm Phàm, nhưng ánh mắt của cô vẫn nhìn Phù Khinh lúc này đang nằm trên thảm.

Lâm Thù Ý rất hài lòng với những gì hiện tại cô nhìn thấy, ánh mắt của Phù Khinh xen lẫn sợ hãi cùng không thể tin, việc này làm cô vô cùng thích thú.

“Phải không, a di?” Lâm Thù Ý thêm vào một câu, cô nghĩ hôm hay cho Phù Khinh chút lợi nhuận, dù sao qua nhiều năm như vậy, cô vẫn chưa từng thân mật xưng hô với nữ nhân này. Hôm nay gọi bà ta là a di hai lần, đây là rất nể tình phải không?

Lúc này, Phù Khinh không thể quản lý tốt biểu hiện của mình nữa. Bà ta giật giật khóe môi, cố gắng nở nụ cười thân thiện với Lâm Thù Ý, nhưng lại không thành. "Thù Ý, con, con đang nói bậy cái gì vậy?"

Khi nói lời này, trong lòng Phù Khinh đã đánh trống, bà ta không tin Lâm Thù Ý sẽ tìm ra nơi ẩn náu của Lâm Nhị trong thời gian ngắn như vậy. Dù sao, bà ta cũng thả người bên cạnh Lâm Thù Ý, nếu Lâm Thù Ý thực sự có bất kỳ động thái lớn nào, bà ta không đến nỗi không nhận được bất kỳ tin tức nào trong một thời gian dài như vậy.

Hơn nữa, vị trí kia là năm đó đã được bà ta lựa chọn rất kỹ càng, để cho Lâm Nhị không thể trốn thoát cũng không thể bị tìm thấy.

Nghĩ đến đây, trong lòng Phù Khinh có chút tin tưởng, bà ta cảm thấy hiện tại Lâm Thù Ý đang gạt mình.

"Có sao?” Lâm Thù Ý có chút khâm phục nữ nhân này, chí ít không đề cập đến chuyện khác, cô chỉ cần tâm lý chịu đựng của Phù Khinh, ít người có thể sánh bằng. Trong trường hợp này, vẫn có thể tự tin như vậy, cô nhếch môi, nhưng phải làm sao bây giờ, chứng cứ trong tay đã đủ để đánh gục chút tự tin cuối cùng của bà ta rồi. "Vậy làm sao bây giờ? Con thật không nghe nhị thúc nói giống như vậy a! Không bằng, hiện tại để nhị thúc đến đây xem đi? Dù sao, năm đó lão nhân gia rời đi, tính toán một chút cũng đã nhiều năm không

có trở về.”

Năm đó Lâm Nhị chỉ bị tước đoạt quyền lực, thế nhưng lại lựa chọn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, trong mắt mọi người, đó là lựa chọn của hắn.

Hiện tại, khi Lâm Thù Ý nói những lời này, không chỉ Phù Khinh mà cả Lâm Phàm đều trợn tròn mắt.

“Nhị thúc của ngươi đến nơi này?” Lâm Phàm không có tin tức gì, chính xác mà nói, từ khi Lâm Nhị rời đi, hắn cũng không quan tâm nhiều đến cuộc sống sau này của người kia. Dưới cái nhìn của hắn, cho dù Lâm Nhị có rời đi cũng sẽ không có cuộc sống quá tồi. Dù sao Lâm gia hàng năm cũng có chia hoa hồng hậu hĩnh trong tài khoản, ít nhất cũng không phải lo lắng về tiền bạc.

Chỉ là những năm này Lâm Nhị chưa từng chủ động liên lạc với gia đình, người đã biến mất nhiều năm đột nhiên xuất hiện như vậy cũng khiến người ta có chút kinh ngạc.

Lâm Thù Ý gật đầu, "Vâng, được một chút tin tức. Những năm hay nhị thúc sống không quá tốt, không được tự do mà là bị giam cầm. Con cũng mới nhận được tin hồi hôm qua, cho nên liền cho người đi một chuyến đưa nhị thúc trở về, ba xem, hiện tại có nên để nhị thúc về đây trước không? Chuyện năm đó, tuy nhị thúc có làm sai nhưng nói thế nào cũng là người một nhà, hơn nữa những năm này không phải không muốn liên lạc với chúng ta, mà là không thể liên lạc được ..."

Lâm Thù Ý vừa nói vừa nhìn Phù Khinh trên mặt đất, quả nhiên, khi người kia nghe thấy hai từ "giam cầm", sắc mặt đều thay đổi.

Ngoài bà ta ra, còn có ai có thể giam cầm Lâm Nhị?

“Chuyện này là làm sao?” Lâm Phàm nghe xong cũng thay đổi sắc mặt.

Lâm Phàm cười lạnh trong lòng, cô có thể đoán được tâm tư của Lâm Phàm, e rằng trong lòng Lâm Phàm nỗi khổ của Lâm Nhị chỉ là chuyện nhỏ, thế nhưng việc này lại trắng trợn cho Lâm gia một cái tát, ảnh hưởng đến danh tiếng của gia tộc, hắn không thể chịu được.

"Chuyện này, con nghĩ có lẽ a di thân ái của con sẽ rõ ràng hơn một chút. Khi người của con muốn đưa nhị thúc trở về, bất đắc dĩ cũng mang người đã canh giữ nhị thúc về. Cắn cứ vào thẩm vấn, hỏi ra người đứng sau chuyện này chính là a di. Con vừa nghe, liền cảm thấy không tốt, hẳn là người nào đó muốn chia rẽ nội bộ gia đình chúng ta nên con mới mang về, để ba xem một chút." Lâm Thù Ý trịnh trọng nói, nhưng chỉ cảm thấy cô đang cười lạnh.

Lâm Phàm hoài nghi, cho dù hiện tại cô nói ra tình huống mình biết, Lâm Phàm không những không tin mà còn cho rằng cô có tính toán gì.

Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào Lâm Thù Ý, nhìn cô một lúc lâu, sau khi xác định người kia không nói dối liền gật đầu.

Lâm Thù Ý lập tức lấy điện thoại ra, bảo Tấn An hiện tại đưa người đến.

Trước mặt Lâm Phàm, Lâm Thù Ý bàn giao tất cả, cô kết thúc cuộc gọi, lấy ra khẩu súng lục nhỏ màu bạc.

Lâm Phàm lập tức trở nên cảnh giác, “Làm sao, ngươi còn muốn tạo phản?”

Lâm Thù Ý cười nhẹ, cô đặt khẩu súng vào trong tay Lâm Phàm, ánh mắt thành khẩn, “Ba, vừa rồi là con lỗ mãng không đúng, nhất thời kích động phạm sai lầm, phạm thượng người, nếu như  người cảm thấy chưa hết giận, vậy thì chọc một lỗ trên người của con đi.”

Dương Vũ trước đó đi vào cùng Lâm Thù Ý cũng không có động tĩnh gì, nhìn thấy trước mắt một màn này, liền muốn xông lên. Chỉ là khi hắn vừa mới di chuyển, Lâm Thù Ý đã cho hắn ánh hắn ngăn lại.

Dương Vũ đứng im không dám động, đây là thói quen mà hắn đã tu luyện bao năm qua. Hắn sẽ không bao giờ có chút nghi vấn với mệnh lệnh của Lâm Thù Ý, kiên quyết phục tùng.

Nhưng tình huống lúc này quá nguy hiểm, Lâm Phàm đã lấy súng khỏi tay Lâm Phù Ý, Dương Vũ cũng không khỏi nắm thành quyền.

Lâm Thù Ý bên này là người trong cuộc, tựa như không căng thẳng như thế, cô chỉ yên lặng nhìn Lâm Phàm, chờ nam nhân trước mặt ra quyết định.

Lâm Thù Ý đang đánh cược ...

Khẩu súng lục của cô hiện chưa có trong kho hàng của Lâm gia. Khẩu súng lục bạc mới nhất có tầm bắn xa cùng độ sát thương lớn lại nặng hơn khẩu bình thường một chút.

Lâm Phàm cân trong tay, một nụ cười thoáng qua trong mắt, hắn nhìn chằm chằm Lâm Thù Ý một lúc lâu, chĩa súng vào tay phải của Lâm Thù Ý, nhắm vào cổ tay của cô, dáng vẻ kia giống như sắp phế bỏ bàn tay của cô.

Lâm Thù Ý vẫn không nhúc nhích, ngay cả biểu hiện của cô cũng không có chút thay đổi.

Một lúc lâu sau, Lâm Phàm thu súng lại.

Lâm Thù Ý đã thắng rồi!

“Được rồi, sau này nên thu lại tính khí một chút, sau này con thừa kế Lâm gia lớn như vậy, nếu vẫn lỗ mãng như vừa rồi thì làm sao được?” Lúc này Lâm Phàm giống như một người cha tốt, cực kỳ hòa ái.

Đối với những thứ này, Lâm Thù Ý đồng ý nhận tất cả. Cô lấy lại khẩu súng lục từ trong tay Lâm Phàm, cô không buông tha lời nói của Lâm Phàm, "Thừa kế Lâm gia a", cô thích nghe câu này.

Khóe môi nhếch lên một đường cong vừa phải, Lâm Thù Ý nhìn Lâm Phàm, "Vâng, con biết rồi. Sau này con sẽ thu liễm trong chuyện làm ăn hơn một chút. Vậy con không quấy rầy nữa, quãng thời gian trước Hề Tri Hảo đã giới thiệu hai khách hàng có nhu cầu cao, con sẽ trở về phân loại thông tin gửi đến email của người, con rời đi trước. Chờ lát nữa Tấn An sẽ đưa nhị thúc trở về… ”

Lâm Thù Ý nói, cô không định ở lại, đống hỗn độn này, để Lâm Phàm tự thu thập đi.

Lâm Phàm gật đầu, có lẽ là bởi vì hắn đột nhiên hiểu ra dưới gối của hắn chỉ có một đứa con gái như Lâm Thù Ý, tương lai của Lâm gia cũng phải dựa vào cô, không khỏi trở nên hòa ái mấy phần. "Được rồi, trên đường trở về đi chậm một chút..."

Lâm Thù Ý nghe vậy, dưới chân suýt chút nữa lảo đảo...

Lâm Thù Ý trở về căn hộ, trên đường là Dương Vũ lái xe.

"Muốn nói gì cứ việc nói thẳng đi! Bày ra bộ dáng nhìn đông nhìn tây kia làm cái gì?" Lâm Thù Ý nói, cô thật sự không chịu nổi tên vệ sĩ ngu ngốc này.

Dương Vũ bị tóm lấy, mặt ngăm đen hiện ra hai vết ửng hồng, nhưng bởi vì quá đen nên không thấy rõ màu đỏ, cũng không có ai phát hiện. "Lâm tổng, sau này ngài đừng lấy tính mạng của ngài ra đùa giỡn nữa..."

Lúc nãy vừa nhìn thấy Lâm Phàm chĩa súng về phía cô, hắn thật sự rất sợ a!

Lâm Thù Ý sửng sốt, sau đó nở nụ cười, cô lấy từ thắt lưng ra một khẩu súng lục bạc tinh xảo, đã được xưởng "làm riêng". Là được làm riêng thông qua tay cô, thậm chí còn khắc chữ mở đầu của tên cô trên báng súng.

Nhưng trong vòng 3-5 giây, Lâm Thù Ý tách đôi khẩu súng lục trong tay, trong băng đạn, không có thứ gì.

Dương Vũ ngồi ở phía trước sững sờ, thậm chí còn đạp mạnh vào đuôi xe phía trước ...

"Lâm tổng? ..." Hắn quả thực không thể tin được, người nghịch súng quanh năm như bọn họ, làm sao không biết trọng lượng của ống súng? Lâm Thù Ý đưa cho Lâm Phàm khẩu súng không có đạn, nhưng người kia lại không cảm nhận được?

Lâm Thù Ý cười cười, nhưng không nói gì.

Sao cô có thể dễ dàng giao tính mạng của chính mình cho người khác như vậy?

Hơn nữa, không phải cô đã nói rồi sao? Làm riêng, trên thế giới chỉ có một, tuyệt đối không có sản phẩm nhân bản!

Nếu như lúc đó Lâm Phàm nổi tâm tâm ý muốn gϊếŧ cô, vậy thì lúc này phỏng chừng không có Lâm Phàm trên thế giới này. Cô không muốn gánh vát chịu tội gϊếŧ cha mình, nhưng cô tin rằng chỉ cần Lâm Phàm bóp cò, Dương Vũ sẽ lập tức nhắm vào đầu Lâm Phàm ...

Nhưng dù sao cũng là đánh cược, bất luận thế nào cô đều là người chia bài.

Nhất định thắng -


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện