Mới đó mà đã đến thứ Sáu.
Hôm nay sau giờ học, Hạ Thanh Di vừa đi mua vài món đồ với bọn Mã Thanh Thanh để chuẩn bị cho chuyến đi ngoại khoá vào ngày mai.
Mã Thanh Thanh thì tưởng chừng như là mình chuẩn bị đi du lịch, cô nàng gần như muốn gom hết đồ ăn vặt trong siêu thị để đem theo, chỉ có Hạ Thanh Di với La Châu là thực sự đang tìm kiếm vài món đồ cần thiết để mua thôi.
Mà cũng không cần mua gì nhiều cả, chủ yếu là đồ dùng cá nhân, xịt chống muỗi và vài dụng cụ y tế cơ bản để phòng hờ.
Về đến nhà, Hạ Thanh Di soạn đồ đạc cho vào balo, chỉ đi có hai ngày một đêm nên cũng không cần đem theo gì nhiều.
Xong xuôi hết thì cô tắm rửa, vệ sinh cá nhân rồi lên giường ngủ sớm.
Ngày mai ba giờ rưỡi sáng đã phải dậy, bốn giờ sẽ tập trung trước cổng trường để điểm danh, sau đó trường sẽ sắp xếp chỗ ngồi và lên đường lúc bốn giờ rưỡi.
Chỗ tổ chức hoạt động ngoại khóa cách trung tâm thành phố khoảng bốn tiếng rưỡi ngồi xe.
Hạ Thanh Di đã từng tham gia loại hoạt động này nên cũng không cảm thấy có gì lạ lẫm, chỉ có điều lần này là đi cùng La Châu với Mã Thanh Thanh.
Nên cô vẫn có chút mong đợi.
Nằm nghĩ ngợi một hồi, rốt cuộc thiếp đi lúc nào không hay.
***
Trường Đại học Thanh Lâm.
3 giờ 50 phút.
“Di Di, bên này bên này.” Mã Thanh Thanh với gương mặt hưng phấn bừng bừng đang vẫy tay với Hạ Thanh Di.
Hạ Thanh Di vẫn còn hơi lờ đờ buồn ngủ, trong thấy cô nàng cùng La Châu đang gật gà gật gù kế bên thì cũng vẫy tay lại, bước tới.
“Tới sớm thế.” Hạ Thanh Di cởi chiếc balo trên vai đặt xuống đất, ngáp một cái.
“Tớ ngủ không được, mới 2 giờ sáng đã dậy rồi.
Sau đó kéo Tiểu Ca dậy theo, mà cái người này không tỉnh táo nổi, nãy giờ cứ gật gù mãi thôi.” Mã Thanh Thanh bực bội đẩy đẩy cái đầu La Châu đang dựa vào vai mình ra.
La Châu ngáp một tiếng: “Cậu còn dám nói! Có phải cậu uống thuốc kích thích không? Bốn giờ mới tập trung mà hai giờ cậu dựng đầu tớ dậy…Tớ có phải gà đâu mà thức giấc giờ đó gáy o o o chứ! Vẫn còn dậy được là hay lắm rồi.”
Hạ Thanh Di nghe hai cô nàng lại ầm ĩ, cuối cùng cũng tỉnh ngủ.
Bị câu nói của La Châu chọc cho cười ha ha.
Đang cười đến là vui vẻ thì liếc mắt ra đằng sau, cô thấy có một đám người đang vây quanh ba người, mà nói đúng hơn là vây quanh một người.
Mà người bị vây quanh, và một trong số những người vây quanh cô đều quen.
Không