Điều này khiến cho rất nhiều sinh viên ở đây tin chắc rằng Lưu Bình Nguyên và Bạch Nhược Phong là đối thủ của nhau trong tình yêu.
Còn Tô Ngọc Nhi thì đang quanh quẩn trong chuyện tình yêu tay ba này.
Tô Ngọc Nhi lạnh lùng nói: “Sếp Bạch, cảm ơn anh đã quan tâm.
Tôi biết tự lượng sức của mình, tôi có thể uống một ít rượu.”
Tô Ngọc Nhi biết làm như vậy là không đúng nhưng để giữ khoảng cách với Bạch Nhược Phong, cô chỉ còn một cách duy nhất là phải làm như vậy.
Tô Ngọc Nhi cảm thấy đầu óc đang hỗn loạn sau khi bữa tiệc kết thúc.
Cô đã uống khá nhiều rượu và cảm thấy hơi say.
Các sinh viên đang thảo luận về vấn đề kinh doanh, nhưng Tô Ngọc Nhi không thể tập trung và không muốn tham gia cuộc tranh luận.
Cô đứng lên, lặng lẽ đưa cốc rượu lên môi, uống hết và rót thêm một cốc khác.
Bạch Nhược Phong, một trong số đông người đang tham gia thảo luận, nhìn thấy Tô Ngọc Nhi hơi say và cảm thấy lo lắng.
Anh đến gần cô, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô và hỏi: “Ngọc Nhi, em có ổn không?”
Tô Ngọc Nhi quay đầu nhìn anh ta, mỉm cười nhưng không trả lời.
Cô cảm thấy tâm trạng tồi tệ và không muốn nói chuyện.
Cô đẩy anh ta ra và đi vào phòng tắm, để lại Bạch Nhược Phong đứng đó với vẻ mặt lo lắng.
“Ngọc Nhi…” Bạch Nhược Phong đứng một chỗ gọi Tô Ngọc Nhi trong vô thức.
Trong khi đó, Lưu Bình Nguyên, một người đàn anh của Tô Ngọc Nhi nhìn thấy cô đứng không vững, đi đứng loạng choạng, lo lắng khi thấy cô gái đang vội vã đi theo.
Anh biết rằng Tô Ngọc Nhi đang không ổn và cần sự quan tâm.
Lưu Bình Nguyên cố gắng tiếp cận Tô Ngọc Nhi để nói chuyện với cô, nhưng cô gái này trông rất khó chịu và không muốn nghe ai nói chuyện.
Từ Bảo Tú cảm thấy bực tức khi nhận ra rằng cô không nằm trong tầm mắt của Bạch Nhược Phong trong toàn bộ quá trình.
Cô tức giận và cố tình sử dụng mối quan hệ giữa Lưu Bình Nguyên và Tô Ngọc Nhi để khiêu khích.
Từ Bảo Tú quyết định tìm cách khiến Bạch Nhược Phong chú ý đến mình.
“Ngọc Nhi, người này là…” Từ Bảo Tú nói với giọng thân thiên.
“Cô Từ, anh ấy là đàn anh thời đại học của tôi.” Tô Ngọc Nhi say rượu, giọng lè nhè nói.
“Tôi thấy hai người cũng đẹp đôi quá đấy! Hay là cưới luôn đi, tôi sẽ làm phù dâu cho cô.” Từ Bảo Tú vừa nói vừa liếc mắt về phía Tô Ngọc Nhi.
Giọng nói lúc càng to để Bạch Nhược Phong nghe thấy.
Mặc kệ Từ Bảo Tú đang bày trò gì ở xa, Bạch Nhược Phong không hề chú ý đến cô ta.
Điều anh lo lắng và quan tâm chính là Tô Ngọc Nhi.
“Ngọc Nhi… Em không sao đấy chứ?” Lưu Bình Nguyên lo lắng hỏi thăm.
“Chà! Xem ra đàn anh mà lo lắng, quan tâm hơn cả người yêu vậy nhỉ?” Từ Bảo Tú đanh đá nói.
Tô Ngọc Nhi đứng trước gương phòng tắm, cô rửa mặt để giải tỏa căng thẳng sau cuộc va chạm với Từ Bảo Tú.
Cô tỉnh táo hơn và nhận ra mình đã hơi quá đáp trả cô ta.
Cô thấy mình cũng không thực sự quen biết Từ Bảo Tú, chỉ đơn giản là cô ta luôn làm mọi cách để khiêu khích mình vì ghen tị với mối quan hệ giữa Bạch Nhược Phong và mình.
Tô Ngọc Nhi thở dài, cô quyết định không để tâm đến Từ Bảo Tú và điều chỉnh tâm trạng để rời khỏi đây và về nhà.
Sau khi rửa mặt xong, Tô Ngọc Nhi chuẩn bị rời đi và gửi tin nhắn cho Lưu Bình Nguyên.
Nhưng khi cô mở cửa phòng tắm, cô phát hiện Lê Thành Châu đang đứng đợi cô ở cửa.
Cô cảm thấy bất ngờ và không biết nên nói gì.
“Đàn… Đàn anh…” Tô Ngọc Nhi say mèm gọi trong vô thức.
Lưu Bình Nguyên đứng đợi trước cửa, chờ đến khi Tô Ngọc Nhi ra từ phòng tắm.
Anh đang nghĩ về lúc vừa rồi, anh cố gắng chăm sóc cô, nhưng cô lại từ chối một cách bướng bỉnh.
“Ngọc Nhi, em không sao đấy chứ? Em say quá rồi, để anh đưa em về chung cư.” Lưu Bình Nguyên lo lắng tiến lên rồi nói.
“Đàn anh, không cần đâu.
Em tự mình về được.” Tô Ngọc Nhi từ chối.
Cô từ chối một cách bướng bỉnh và quay đầu bước đi, nhưng vì đã uống quá nhiều rượu, cô suýt ngã dưới chân.
Lưu Bình Nguyên phản xạ nhanh, đỡ Tô Ngọc Nhi lại trước khi cô ngã.Tuy nhiên, anh không thể ngờ rằng cảnh tượng này lại được Lâm Phong Chân nhìn thấy và anh đang