Ngọa Hổ Tàng Long

Khi ánh đèn rực sáng.


trước sau

Sắc mặt Liễu Y Y bỗng trở nên khó coi.





“Sao thế?” Tôn Hàn khó hiểu hỏi.



Advertisement






“Không, không có gì! Anh nhớ về sớm, tôi không có ý gì đâu, vì anh phải về thì tôi mới về nhà được”.





Liễu Y Y cúi xuống như đang rất bận rộn, không rảnh để tiếp chuyện Tôn Hàn.





Tôn Hàn cũng không để ý nhiều, sau khi căn dặn rõ ràng thì anh không quấy rầy Liễu Y Y nữa.





Lúc này, Bạch Nhã ngồi cạnh sấn tới nhắc nhở: “Y Y này, cô phải cẩn thận đấy. Trần Hương được cả sắc lẫn khí chất, coi chừng cô ta quyến rũ sếp Tôn!”



Advertisement






Không phải Bạch Nhã đang khơi mào chuyện thị phi, mà Trần Hương luôn là một bông hoa trong công ti, không biết có bao nhiêu đồng nghiệp nam trong công ti có ý với cô ta.





Liễu Y Y giải thích: “Tôi với sếp Tôn có gì đâu, anh ta đi với ai không liên quan tới tôi”.





“Nói một đằng nghĩ một nẻo!”, Bạch Nhã tỏ ra là một người sành sỏi: “Nếu cô và sếp Tôn thật sự không có gì thì sao lúc nghe tin anh ấy đi dự tiệc với Trần Hương, mặt cô lại xị ra?”





“Hơn nữa, sếp Tôn còn thoải mái đưa chìa khoá xe cho cô đi đón con gái anh ấy, thế mà còn bảo không có gì?”





“Y Y, gì chứ riêng chuyện này thì cô không được lơ là đâu! Dù anh ấy có con riêng, nhưng chỉ cần anh ấy ngoắc tay một cái là có cả đống phụ nữ lao đến xin chết ấy chứ!”





“Được rồi, đừng nói nữa, làm việc đi!”, Liễu Y Y thấy hơi nóng ruột. Bây giờ, cô ấy mới ý thức được là hình như Tôn Hàn đã dần

có vị trí trong lòng mình rồi.





Nhưng ngày xưa, chính Tôn Hàn đã hại cô ra nông nỗi này, sao cô có thể thích anh được?











Khi ánh đèn rực sáng.





Lục Hữu Đạo hẹn Tôn Hàn ở một khách sạn tên là Tụ Hào Các.





Tôn Hàn dẫn Trần Hương trang điểm hợp mốt đi vào khách sạn, sau đó báo tên của Lục Hữu Đạo, nhân viên phục vụ lập tức dẫn họ vào trong một phòng bao.





“Nghe danh của tổng giám đốc Tôn đã lâu, bây giờ mới được gặp mặt, đúng là tuổi trẻ tài cao!”





Bên trong phòng bao chỉ có một mình Lục Hữu Đạo, sau khi chào hỏi một cách khách sáo, ông ta bắt đầu quan sát Trần Hương.





“Quá khen!”





Tôn Hàn đáp lại một tiếng rồi kéo chiếc ghế đối diện Lục Hữu Đạo, nói: “Trần Hương, cô ngồi đây đi”.





“Vâng!”





Tôn Hàn ngồi xuống cạnh Trần Hương, giữ một khoảng cách khá xa với Lục Hữu Đạo.





Hành động này của anh như muốn nói với Lục Hữu Đạo rằng đừng có suy nghĩ bậy bạ.



Lục Hữu Đạo sầm mặt xuống một lúc, nhưng không lâu sau đã bình thường trở lại, sau đó chìa một chiếc thẻ ra, nói: “Tôi muốn uống rượu trúc của cửa hàng rượu Thanh Trĩ. Trần Hương, cô đi mua giúp tôi nhé!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện