Ngọa Hổ Tàng Long

“Không ngờ cậu Tôn cũng rất tình cảm!”


trước sau

Gặp được Tôn Hàn, Phương Minh Nguyệt tỏ ra khá thận trọng, hoàn toàn không giống người phụ nữ mạnh mẽ tự tin vào ban ngày.





Cũng khó trách, cô ta đã biết người đàn ông trẻ tuổi trước mắt là ai, cũng tỏ tường đối phương có địa vị thế nào ở Tây Nam.






Advertisement



Nếu không nhờ cái gật đầu của Tôn Hàn, quốc tế Phong Hoả dù có là công ty may mặc quốc tế quy mô lớn, cũng không dám đến thành phố Giang Châu để thăm dò.





“Cậu Tôn, cậu trẻ tuổi hơn tôi nghĩ!”, sau khi rót nửa ly Lafite cho Tôn Hàn, Phương Minh Nguyệt gợi mở chủ đề trò chuyện.





“Cạn ly!”





Tôn Hàn nâng ly một cách tao nhã, chạm ly với Phương Minh Nguyệt trước, sau đó mới đáp lời, “Thật ra tôi và cô Phương có rất nhiều điểm giống nhau, đều là người không có chỗ dựa, có được tất cả đều nhờ vào nỗ lực của bản thân! Tôi rất khâm phục cô Phương!”






Advertisement



Phương Minh Nguyệt không dám tiếp lời, “Phải là tôi khâm phục cậu Tôn mới đúng. So với cậu Tôn, quốc tế Phong Hỏa có đáng là gì, đừng nói là một người phụ nữ nhỏ bé như tôi!”





Tôn Hàn lắc đầu, “Không giống nhau. Tôi gặp được đúng người, một bước lên mây. Còn cô là người từng bước vươn lên bằng chính sức mình”.





“Nếu không nhờ may mắn, tôi sẽ không thể đạt được thành tựu xuất sắc như cô Phương!”





Lời của Tôn Hàn cũng không sai. Nếu không gặp được Phó Văn Húc, anh đã chẳng thể trở thành chủ nhân của Thiên Cửu môn ở độ tuổi này.





Với năng lực của anh, dù có suôn sẻ thì cũng phải mất ít nhất hai mươi năm, mới trèo lên được vị thế như hiện tại.





Anh đã tiết kiệm được hai mươi năm ấy.





Phương Minh Nguyệt cũng không dám đón nhận, chỉ nâng ly lên, “Thưa cậu Tôn, tôi xin thay mặt quốc tế Phong Hỏa, cảm ơn sự ủng hộ của cậu đối với chúng tôi. Xin cậu yên tâm, chỉ cần quốc tế Phong Hỏa đứng vững ở Tây Nam, mười phần trăm cổ phần

của quốc tế Phong Hỏa sẽ thuộc về cậu Tôn!”





Trên đời này, không có bữa ăn nào miễn phí.





Quốc tế Phong Hoả muốn chia sẻ miếng bánh lớn ở các tỉnh Tây Nam, trước hết phải nhận được đồng ý của Thiên Cửu môn, tức là Tôn Hàn.





Về phía quốc tế Phong Hỏa, tất nhiên phải đưa ra điều kiện để trao đổi.





Thứ mà Tôn Hàn muốn là mười phần trăm cổ phần của quốc tế Phong Hỏa.





Chủ tịch hội đồng quản trị của quốc tế Phong Hỏa cảm thấy cái giá mười phần trăm cổ phần này rất xứng đáng!





Có sự ủng hộ của Thiên Cửu môn, quốc tế Phong Hỏa không chỉ có thể tiến vào thị trường Tây Nam, mà thậm chí còn có triển vọng dẫn đầu tại thị trường này!





Nhưng Tôn Hàn lại lắc đầu, “Số cổ phần này tôi không lấy cho mình, mà lấy cho một cô gái. Khi phía các cô cảm thấy đã đến thời điểm thích hợp thì trao cổ phần cho cô ấy là được”.





Cô gái?





Phương Minh Nguyệt lập tức ngộ ra, chắc hẳn vị này muốn vung tay vì người đẹp đây mà.





Nói thật lòng, cô ta cảm thấy rất ghen tị.





Phương Minh Nguyệt đã giúp quốc tế Phong Hỏa phát triển nhiều năm nay và góp công không ít, mới nhận được ba phần trăm cổ phần.





Vậy mà có một cô gái chỉ cần mỉm cười với Tôn Hàn thôi, thì đã có được mười phần trăm cổ phần, tài sản lên đến hàng chục tỷ chỉ trong chớp mắt!





“Không ngờ cậu Tôn cũng rất tình cảm!”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện