Ngọa Hổ Tàng Long

"Cũng khá may mắn đấy!"


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh



Mẹ nó chứ, khó khăn lắm mới có một chuỗi, không ngờ lại đụng phải đồng chất.





Hơn nữa vừa nãy ông đầu trọc còn lưỡng lự ra vẻ bài của mình nhỏ lắm.





Ông ta không dám cược bài của mình là chuỗi đồng chất, ông ta đã ném vào chín triệu tệ, số tiền này khả năng cao là mất trắng.



Advertisement






Lâm Hữu chỉ có thể lấy bài của mình ra dè dặt liếc nhìn, trong đầu ông ta vẫn hiện lên lời của thấy bói.





Ông ta chắc chắn có chuỗi đồng chất, chuỗi đồng chất!





Lá bài thứ hai, 6 cơ!





Điều này làm Lâm Hữu thở phào một hơi, bây giờ có 50 phần trăm là chuỗi đồng chất.






Advertisement



Lá bài thứ ba.





Lâm Hữu sắp tắt thở đến nơi.





Sự sống và cái chết chỉ nằm giữa một ranh giới.





Nếu như là con 7 rô thì ông ta sẽ thua mất chín triệu tệ!





Mà nếu là con 7 cơ, cộng thêm tiền lãi thì ông ta sẽ kiếm được hơn bốn mươi triệu tệ!





Ông ta cả đời này chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy!





"7 cơ!"





"7 cơ!!"





Lâm Hữu vừa thầm kêu gào vừa lật bài ra, lúc ông ta sắp không thở nổi thì vừa nhìn thấy bài, ông ta liền ném bài lên bàn, sau đó gào ầm lên: "Là 7 cơ, tôi có chuỗi 5, 6,7 cơ cùng chất!"





Chỉ riêng ván này đã gỡ lại gần hết số tiền ông ta đã thua trong gần một tháng

qua!





"Mẹ nó, ván đầu tiên đã có chuỗi đồng chất, mấy lá bài chết tiệt này!", ông đầu trọc căm phẫn ném bài của mình đi.





"Ha ha ha, vận may cả đấy, vận may cả đấy!", Lâm Hữu vô cùng đắc ý.





"Cũng khá may mắn đấy!". Anh Lạc khen một câu, sau đó thu bài lại, bỏ vào trong máy xào bài, lại bắt đầu một lượt chơi mới.





Trong những sòng bạc lớn thế này, để tránh cho kẻ gian lợi dụng cơ hội trục lợi, một bộ bài không được đồng thời chia hai ván.





Sau khi thu tiền lãi, Lâm Hữu liền trở nên giàu có.





Ván thứ hai cũng bắt đầu...





Ván thứ hai bắt đầu.





Vì vị trí ngồi của Tôn Hàn trước Lâm Hữu, mà Lâm Hữu đã thắng ván đầu nên Tôn Hàn vẫn chơi đầu tiên.





"Một triệu tệ!"





Tôn Hàn coi tiền như rác, vừa bắt đầu đã đặt một triệu tệ!





Nếu cứ chơi như thế này thì mỗi ván đều có thể ù bài.








20220420035511-tamlinh247.jpg


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện