Ngọa Hổ Tàng Long

"Ván cuối rồi!"


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh
Lại một ván.





Ván sau bài của Lâm Hữu cũng không tệ, ông ta lại có một dây.





Nhưng dường như thần may mắn không phù hộ cho ông ta, bài của Lâm Hữu lại thua bài của một lão đầu hói.



Advertisement






Đến lúc này, Lâm Hữu đã huề vốn, không thắng được chút tiền nào nữa rồi.





Chẳng mấy chốc mà đồng hồ đã chỉ mười một giờ năm mươi hai phút.





Lâm Hữu lúc này không thắng tiền nhưng dù gì cũng vẫn giữ được năm mươi triệu tệ mà ông ta đi vay.





Nhưng đối với một kẻ từng thắng được tới chín mươi triệu tệ như ông ta đương nhiên vẫn cảm thấy vô cùng bất mãn.



Advertisement






Lúc này anh Lạc đang chia bài lên tiếng: "Các vị quan khách, đây là ván cược cuối cùng trong buổi tối hôm nay rồi. Nếu vẫn có nhã hứng muốn chơi tiếp thì xin hẹn các vị tối hôm sau!"





"Anh Lạc, mới có mười hai giờ mà, vẫn còn sớm, hay là cứ chơi thêm chút nữa!", Lâm Hữu chưa hề muốn ra về.





Có điều, giọng anh Lạc nghe vô cùng quả quyết: "Ván cuối rồi!"





Sau khi nhận bài xong, Tôn Hàn từ đầu đến cuối không xem bài mà chỉ chăm chăm đặt cược.





Những người khác thì chỉ theo một hai vòng rồi hạ bài. Nếu thấy tỷ lệ thắng không cao thì họ cũng bỏ bài luôn.





Còn Lâm Hữu kia cũng theo đến cùng, ông ta muốn chơi tất tay một ván sống còn để thử vận may với Tôn Hàn.





Chỉ còn duy nhất một cơ hội này, ông ta không thể bỏ qua.





Hai người họ thi nhau

đặt cược, số tiền cược chẳng mấy chốc đã lên tới bốn mươi triệu!





"Lâm Hữu, thế nào, ông định dùng nốt năm mươi triệu kia của mình để theo tôi đến cùng hả? Hay là chúng ta cược hết số tiền trước mặt rồi cùng lật bài, ông thấy thế nào?", Tôn Hàn nhìn Lâm Hữu cười nói.





"Cái này..."





Lâm Hữu bắt đầu trở nên do dự, không biết có nên đồng ý hay không.





Nhưng con người một khi đã lún vào xới bài thì khó mà giữ được lý trí.





Lâm Hữu chỉ do dự một chút rồi lập tức đáp: "Được!"





Lâm Hữu cược hết số tiền trước mặt mình, Tôn Hàn cũng làm y chang!





Số tiền cược chẳng mấy chốc đã lên tới một trăm triệu tệ!





Đây là ván cược có số tiền lớn nhất trong buổi tối hôm nay.





Tiền đã cược vào hết, dây thần kinh của Lâm Hữu cũng trở nên căng như dây đàn.





Nếu thua ván này, ông ta không dám tưởng tượng kết cục của mình sẽ ra sao!








20220421042941-tamlinh247.jpg


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện