Ngọa Hổ Tàng Long

Chính là học phí của em gái.


trước sau

Lúc vào tù, Tôn Hàn đã lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, chứ không còn là chàng trai ngây thờ mười sáu tuổi, nghĩ mẹ nuôi mình nói gì cũng đúng nữa.





Tối đó, biết có lẽ mình phải ngồi tù, Tôn Hàn đã đưa cho Lục Hạo một khoản tiền, chính là học phí của em gái.






Advertisement



Nếu số tiền ấy rơi vào tay mẹ nuôi thì chắc chắn bà ta lại tiêu hết cho em trai.





Với mẹ nuôi anh mà nói thì cả thế giới này đều là của em trai anh.





Từ khi ra tù đến nay, Tôn Hàn mới về nhà lần đầu, nhưng cũng có lý do cả.





Lẻng xẻng!





“Ai đấy?”



Advertisement






Sau khi nghe thấy giọng nói mất kiên nhẫn ấy, mạch suy nghĩ của Tôn Hàn đã bị ngắt quãng.





Người mở cửa là một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, cao ngang với Tôn Hàn, tuổi tác cũng xêm xêm.





“Anh, anh!”, người đàn ông thoáng giật mình rồi nhìn Tôn Hàn với vẻ khó tin: “Anh, anh ra tù rồi à?”





“Được một thời gian rồi, nhưng giờ anh mới về”, Tôn Hàn cười đáp.





Nói rồi, Tôn Hàn định giơ tay ra vỗ vai Từ Tiểu Bân, anh em lâu ngày không gặp cũng nên tỏ ra thân thiết một chút.





Nhưng Từ Tiểu Bân lại né người tránh đi, vẻ ngạc nhiên cũng đã biến mất, thay vào đó là nói với vẻ không hài lòng: “Anh vào đi!”





“Ừ”.





Tôn Hàn bình tĩnh đi vào nhà.





Sau khi đi vào căn phòng khách khá nhỏ, anh mới phát hiện có hai mẹ con nhà nào đó đến chơi.





Cả bà mẹ

và cô con gái đều ăn mặc thời thượng, hợp mốt, đã thế còn trang điểm đậm.





Bà mẹ ngồi trên chiếc ghế nhựa, cười cười nói nói.





“Con, con về lúc nào đấy?”, mẹ nuôi Dương Dung cũng kinh ngạc nhìn Tôn Hàn, vì bà ta không biết anh đã ra tù.





Nhưng so với vẻ mặt bất mãn của Từ Tiểu Bân, thì Dương Dung lại tỏ vẻ khó chịu.





Như thể đang trách Tôn Hàn chọn không đúng lúc để về.





“Cô ơi, ai đây ạ?”, cô con gái đánh phấn đến mức mặt trắng bệch tò mò hỏi.





“À, là con trai cả của cô, mới đi làm xa về!”





“Cậu ấy làm gì thế?”, bà mẹ kia có vẻ dò xét hỏi.





“Ờm…”, Dương Dung không biết phải trả lời thế nào.





Lúc này, cô con gái không còn vẻ tò mò nữa, thấy Tôn Hàn ăn mặc thế này, cô ta cứ ngỡ anh là người họ hàng giàu có nào đó của nhà họ Từ.





Nhưng hoá ra lại là ông anh nuôi ngồi tù mà Từ Tiểu Bân từng nhắc đến.





Cô ta lập tức ngả ngớn, châm chọc nói: “Mẹ ơi, người ta mới ra tù đấy!”



Người phụ nữ trung niên lập tức tỏ thái độ dè bỉu ra mặt.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện