Ngọa Hổ Tàng Long

“Lục Hạo, trong lòng anh không hề có em ư?!


trước sau

“Hừ, con gái tôi đã nói rõ rồi đấy. Nếu nhà ông bỏ ra năm trăm nghìn tiền sính lễ cho con trai tôi kết hôn, vậy thì tôi sẽ đồng ý cho hai cháu đính hôn. Còn nếu không thì chuyện này bỏ đi vậy!”, Lâm Khai Hoài ngạo mạn hừ một cái, không hề cho đối phương thương lượng thêm nữa.





Lâm Đình Đình cũng nghiêm mặt lại, bày tỏ việc cùng ý kiến với bố mình.






Advertisement



“Ông thông gia à, hay là thế này, chúng tôi cố gắng xoay được năm trăm nghìn tệ rồi thì cho hai cháu kết hôn luôn, được không?”





Ông Lục cắn răng đưa ra quyết định này.





Đây là chung thân đại sự của con trai ông, dù điều kiện mà nhà gái đưa ra có khó khăn đến mấy thì ông cũng đành chấp nhận.






Advertisement



Có đập nồi bán sắt cũng phải kiếm đủ năm trăm nghìn cho con trai ông.





“Bố à!!”, Lục Hạo ấm ức vô cùng.





“Con đừng lên tiếng nữa!”, ông Lục quát con.





Lâm Khai Hoài đảo mắt một hồi thì từ chối ngay, “Có sính lễ cũng chỉ đính hôn trước thôi. Muốn kết hôn thì phải mua nhà mới được, nếu không thì tôi phải để con gái rượu của mình chịu khổ cùng con trai ông à!”





Những lời hăm dọa này khiến ông bà Lục đều cảm thấy tuyệt vọng khôn cùng.





Làm sao họ kiếm được tiền đây?!





Có lẽ Lâm Khai Hoài cũng cảm thấy đối phương không đáp ứng được yêu cầu này, nếu ép buộc quá e rằng sẽ mất cả chì lẫn chài, ngay cả khoản tiền sính lễ năm trăm nghìn kia cũng không lấy được.





Thế là ông ta bèn lựa lời uyển chuyển hơn, “Lục Hạo à, không phải là chú ép cháu, có điều chú chỉ có đứa con gái này thôi, chú muốn con bé được hạnh phúc mà!”





“Thật ra hai đứa vẫn còn trẻ, đương

lúc lấy sự nghiệp làm trọng, kết hôn muộn vài năm cũng không vấn đề gì. Hay là thế này, nhà cháu chuẩn bị tiền sính lễ trước rồi đính hôn đi. Chờ vài năm nữa cháu mua được nhà ở thành phố rồi sẽ kết hôn ngay, được không nào?”





Ông bà Lục nghe vậy cũng hơi dao động, e là đành phải làm vậy thôi.





Nhưng họ vẫn còn hơi lo lắng, ngộ nhỡ đưa tiền sính lễ rồi Lâm Đình Đình không kết hôn với Lục Hạo thì biết làm sao?





Trong lòng Lục Hạo lại càng hiểu rõ điều đó hơn. Cậu ta xua tay từ chối thẳng thừng, “Không cần, cháu không trèo cao với tới con gái của chú được đâu ạ, hủy bỏ chuyện cưới xin này đi vậy!”





Tình cảm đã không còn, đau lòng thì tất nhiên là có, nhưng Lục Hạo không thể trơ mắt nhìn bố mẹ già cả rồi vẫn phải gồng gánh một khoản nợ khổng lồ chỉ vì chuyện sính lễ của mình.





“Lục Hạo, trong lòng anh không hề có em ư?!”, Lâm Đình Đình cực kỳ giận dữ.





Lục Hạo đáp bằng giọng lạnh tanh, “Hừ, trong lòng ai không có ai, mọi người đều biết cả mà?!”





Đúng lúc này, một chiếc Mercedes-Benz S màu đen đỗ trước nhà Lục Hạo. Tôn Hàn cầm theo hai túi quà rồi cùng Liễu Y Y bước xuống xe. Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh vừa tiến về phía ông Lục vừa mỉm cười.



“Chú ơi, cháu là Tôn Hàn, chú còn nhớ cháu chứ ạ?”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện