Ngọa Hổ Tàng Long

Nhưng hắn ta có cách.


trước sau

"Mẹ à, sao con có thể hại mẹ được! Đây chỉ là thuốc khiến bệnh tạm thời tái phát thôi, chỉ cần thuốc hết hiệu lực là sẽ như chưa có chuyện gì xảy ra!", Tạ Viễn giải thích.





Bà Vương thấy khó hiểu: "Mày bảo mẹ uống thuốc này làm gì?"





Đôi mắt Tạ Viễn liền hiện rõ sự tham lam và nỗi oán hận.






Advertisement



"Mẹ, không phải mẹ vẫn luôn uống theo đơn thuốc của Tôn Hàn sao? Chỉ cần mẹ uống thuốc này thì sẽ phải vào viện! Đến lúc đó...chúng ta có thể lừa một ít tiền của Tôn Hàn!"





"Thế không phải chúng ta sẽ mua được nhà sao!"





Cuối cùng Tạ Viễn cũng nói ra mục đích của mình.





Nếu không có được Liễu Y Y thì phải đòi lại của Tôn Hàn từ một phương diện khác.





Mẹ hắn ta uống thuốc của Tôn Hàn xảy ra vấn đề, nói một cách nghiêm trọng thì điều này có thể tống Tôn Hàn vào tù.



Advertisement






Đến lúc đó, không phải hắn ta đòi bao nhiêu tiền là Tôn Hàn sẽ phải trả bấy nhiêu sao?





Lừa tiền?





Bà Vương không dám tin: "Tạ Viễn, mày định lấy oán báo ơn à!"





"Cậu Tôn đã cứu mạng của mẹ mày đấy, mày đối xử với ân nhân cứu mạng của mẹ như thế à?"





"Tạ Viễn, kiếm tiền thì phải kiếm cho đàng hoàng. Mẹ không đồng ý chuyện này đâu!"





Tạ Viễn biết thừa mẹ hắn ta là người như thế nào, bà ấy sẽ không dễ dàng đồng ý.





Nhưng hắn ta có cách.





Phụp.





Tạ Viễn lập tức quỳ xuống đất, hắn ta đau khổ khóc lóc cầu xin.





"Mẹ, Tôn Hàn chẳng thiếu tý tiền cỏn con này, nhưng nhà chúng ta rất cần nó! Con bảo đảm với mẹ, chỉ cần mẹ giúp con chuyện này thì cả đời này con

không đánh bạc nữa! Con sẽ mua nhà rồi cưới một cô con dâu về cho mẹ, sống thật đàng hoàng!"





Bà Vương vẫn không đồng ý, bà ấy khuyên nhủ với giọng điệu kích động: "Tạ Viễn, mày đừng có u mê không chịu tỉnh táo nữa! Mày đi làm đàng hoàng đi, sớm muộn gì mẹ cũng sẽ kiếm một cô vợ cho mày!"





"Vậy thì phải đợi đến bao giờ? Mẹ, chỉ có một cơ hội thôi. Mẹ hãy nhìn linh vị của bố con đi, chẳng lẽ mẹ nhẫn tâm nhìn nhà họ Tạ chúng ta đoạn tử tuyệt tôn sao mẹ?"





"Mẹ, con xin mẹ đấy! Con không trách nhà chúng ta nghèo, nhưng mẹ có thể làm chuyện này vì con trai mẹ được không? Mẹ, con cầu xin mẹ đấy!"





Bốp! Bốp!





Tạ Viễn dập đầu liên tiếp xuống nền xi măng, cực kỳ mạnh.





"Mẹ, hãy đồng ý đi!"





Cuối cùng, bà Vương đau khổ nhắm mắt lại.





.....





Sáng ngày hôm sau.





Tôn Hàn đưa Đồng Đồng đến nhà trẻ rồi chuẩn bị tới nhà Liễu Y Y để đưa cô đi làm.





Nhưng anh vừa mới đưa Đồng Đồng đến trong nhà trẻ thì đột nhiên nhận được điện thoại của Liễu Y Y.





Tôn Hàn mở cửa sổ ra, châm một điếu thuốc.





Anh nghe máy, cười nói: "Anh đến đón em ngay đây, có cảm động không nào?"


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện