Ngọa Hổ Tàng Long

Đây chính là con dê béo trị giá năm triệu tệ!


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương có nội dung hình ảnh



"Ông trời giáng tai họa thì còn có thể thấu hiểu, chứ tự tạo nghiệp thì không thể tha thứ. Tạ Viễn, người ép anh đến bước đường này không phải tôi mà chính là anh đấy". Tôn Hàn lắc đầu, không thừa nhận sự việc đến nước này là do anh gây ra.





"Ha ha ha..."



Advertisement






Tạ Viễn đột nhiên đứng dậy, không ngừng cười như điên. Hắn ta giơ tay chỉ vào mặt Tôn Hàn: "Tôi biết ngay là anh sẽ không dễ tính như vậy mà. Được thôi, tôi vốn định nói chuyện đàng hoàng tử tế với anh mà anh lại không nghe, thế thì đừng có trách tôi!"





Nói rồi hắn ta lấy điện thoại ra gọi điện: "Anh Mã, tôi ở quán trà Long Tường. Người đó đến rồi, anh mau tới đây đi".





Sau khi cúp máy, Tạ Viễn liền lật mặt: "Tên kia, là tại anh rượu mời không uống cứ muốn uống rượu phạt!"






Advertisement



"Anh có biết vì sao tôi không nói cho Liễu Y Y biết bệnh tình của mẹ tôi đã trở nên nguy kịch không?"





Sắc mặt Tôn Hàn rất bình tĩnh, anh mỉm cười hỏi: "Vì sao?"





Tối qua Tạ Viễn gọi cho Liễu Y Y, cô cũng chỉ biết Tạ Viễn muốn gặp Tôn Hàn nhưng có chuyện gì thì Tạ Viễn không nói.





Tôn Hàn hỏi như vậy thực ra chỉ là để phối hợp với Tạ Viễn, anh đã đoán được nguyên nhân thực sự là gì.





Đơn giản chỉ là Tạ Viễn không muốn để Liễu Y Y nhìn thấy một số thứ không nên thấy và càng khinh thường hắn ta hơn.





"Bởi vì tôi thực sự không muốn Liễu Y Y gặp phải người trong xã hội đen. Anh có biết anh Mã mà tôi gọi đến là ai không?"





"Để tôi nói cho anh biết nhé, Mã Quân chính là tay đánh nhau thiện nghệ của công ty tài chính Tài Nguyên, chỉ cần hắn ra

tay, anh không chết thì cũng bị thương! Tên kia, giờ tôi không chỉ muốn anh cứu mẹ tôi, mẹ tôi thiếu một sợi tóc thì anh cũng không được sống yên thân đâu!"





"Anh còn phải lấy năm triệu tệ ra đây, nếu không thì tôi bảo đảm quãng đời còn lại anh sẽ phải ngồi xe lăn!"





Dù sao cũng đã lật mặt rồi, Tạ Viễn không còn kiêng dè gì nữa, liên tục uy hiếp Tôn Hàn.





Tôn Hàn chẳng hề để tâm đến những câu uy hiếp này, chỉ thấy tò mò: "Công ty tài chính Tài Nguyên?"





"Là công ty cho vay đấy. Nếu công ty cho vay mà anh còn không hiểu thì tôi sẽ nói thẳng ra cho anh biết, đó chính là nơi chuyên cho vay nặng lãi và đòi nợ thuê!", Tạ Viễn hung hăng nói.





Thực ra Tạ Viễn chỉ nói qua bên chỗ Mã Quân chứ không định ra tay thật. Dù sao thì cái tên thường xuyên bị mời lên đồn cảnh sát uống trà như Mã Quân mà gây chuyện thì hắn ta cũng bị lôi vào.





Nhưng Tôn Hàn không chịu cứu mẹ hắn ta, thế nên hắn ta chẳng còn cách nào khác.





"Chó vẫn hoàn chó, không thể nào sửa nổi tính nết của mình!", Tôn Hàn bật cười phán một câu.





Cộp cộp cộp.





Lúc này tiếng bước chân hỗn loạn vang lên dưới tầng, một đám côn đồ khí thế hùng hổ ập lên.








20220401110940-tamlinh247.jpg


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện