“Ở đây không được? Vậy cô muốn ở đâu? Cô chỉ xứng ở những nơi như thế này! Những nơi vừa thối, vừa kinh tởm như cô!”
Cố Thanh Thiên vừa nói vừa hung hãn muốn tôi, tôi lại vừa căng thẳng vừa sợ hãi, ở những nơi không gian lạ lùng như vậy mới giúp anh đạt đến đỉnh điểm.
Đối mặt với ánh mắt khinh thường của anh, tôi xấu hổ vô cùng, dùng bàn tay đang run rẩy chỉnh lại quần áo.
“Đê tiện chính là đê tiện, như vậy mà cô cũng có thể, xem ra ở nhà Hạng Chương không thỏa mãn được cô.” Cố Thanh Thiên khinh bỉ nhìn tôi.
Tôi dựa vào tường, hai chân mềm nhũn: “Cố tổng, tôi ra ngoài được chưa?”
“Cút đi, hãy nhớ cô còn nợ tôi rất nhiều.” Cố Thanh Thiên gằn giọng nói.
Tôi bám vào tường ra khỏi nhà vệ sinh, lén lút nhìn ngó xung quanh không có ai, vuốt lại tóc rồi tìm hướng về đại sảnh bữa tiệc.
Vừa đi qua, Hạng Chương nhíu mày đón tôi.
“Cô chạy đâu mà lâu như vậy?” Anh ta nhỏ giọng hỏi.
“Tôi có chút căng thẳng nên đi ra nhà vệ sinh.” Tôi trả lời.
Anh ta “xì” một tiếng nói tôi không được lên tầng thượng nữa, ngoan ngoãn đi theo anh ta.
Dường như với thân phận Hạng Chương cũng chỉ có thể là người đứng ngoài quan sát ở bữa tiệc này, chúng tôi giống như đang xem kịch vậy, xem người khác biểu diễn, nhìn Cố Thanh Thiên vì Tạ Yên Duyên đấu giá chiếc vòng ngọc bội, còn Tạ Uyển di dựa vào người Cố Thanh Thiên cười tươi như hoa mà tầm mắt tôi rủ xuống.
Tôi không hiểu, Hạng Chương chỉ là một người làm công, theo lý mà nói anh không nên xuất hiện ở đây, ngược lại Nhạc Long mới nên là người tham dự, nhưng Nhạc Long không có ở đây, nên Hạng Chương lại có cơ hội giống như chú chó con chạy khắp nơi biểu diễn tài năng nịnh hót của mình.
Buổi tiệc kết thúc, trên đường về nhà Hạng Chương không ngừng lải nhải kích động, tràn đầy ước mơ về tương lai, dường như bản thân rất nhanh có thể một bước trở thành những người trong buổi tiệc.
Tôi nhìn ngoài cửa sổ, không để ý đến những lời nói của anh ta.
Nhìn tôi luôn không có phản ứng gì, anh ta tụt hứng ngậm miệng lại, vừa trở về nhà liền phóng vụt đi tìm Hạ Khải Quyền, nói với anh ta về mọi thứ của buổi tiệc hôm nay, lại là cái biểu cảm đầy ấp hoài bão của hắn.
Dường như cảm thấy sự nghiệp của bản thân thành công rồi, tự tin vui sướng nên tinh lực hắn vô cùng dồi dào lập tức thỏa mãn Hạ Khải Quyền đến tận nửa đêm.
Tôi bịt kín tai cuộn tròn trong chăn, nhớ lại chuyện xảy ra tối nay.
Cố Thanh Thiên thật sự điên rồi, nếu sau này anh ta vẫn không liên lạc được với tôi, tôi không biết sẽ có hậu quả gì đây.
Thở dài một hơi, bị tiếng rên của Hạ Khải Quyền quấy rầy, tôi cắn cắn răng, ngồi dạy đi ra khỏi phòng, đi đến phòng của Hạ Khải Quyền gõ cửa.
Thật không ngờ, cửa chỉ như một tấm mành che, vừa động vào cửa đã mở rồi.
Trên giường, hai người đàn ông quấn quýt lấy nhau, khung cảnh này quen thuộc biết mấy nhưng tôi đã sớm không còn kinh ngạc và phẫn nộ nữa rồi.
Hạ Khải Quyền giọng the thé kêu lên, Hạng Chương nhìn tôi với bộ mặt hung ác trừng mắt nhìn tôi: “Cô làm gì vậy? Cút mau.”
Tôi nghĩ, hai người này đang ở đoạn cao trào? Tôi cười: “Không có gì, chỉ muốn nhắc nhở hai người nhỏ tiếng đi chút, mặc dù tầng này người sống không nhiều nhưng đêm hôm yên tĩnh, khó đảm bảo người khác không nghe thấy, hai người đàn ông rên to như vậy, người khác sẽ nghĩ như thế nào?”
Hạ Khải Quyền mặt đỏ tía tai nhìn tôi: “Không mượn cô bận tâm, hồi sửa nhà tôi đã cho họ lắp đặt tường cách âm ở khắp nhà rồi.”
Thì ra là vậy, chẳng trách sau khi cùng Hạng Chương trước mặt tôi công khai mối quan hệ, mỗi lần họ ân ái là anh ta rên không kiêng dè gì.
“Cút! Không muốn nghe thì đóng cửa lại!” Hạng Chương xem ra đã nhịn không nổi rồi.
“Vẫn còn một chuyện nữa.” Tôi thản nhiên nhìn anh ta, “Ngày mai tôi phải ra ngoài.”
“Không được!” Hạng Chương không chút do dự mà trả lời.
“Tôi phải đi làm, bằng không anh đưa tôi tiền, một tháng 15 triệu là được.” Tôi dõng dạc nói, biết thừa Hạng Chương anh ta tiếc tiền, sẽ không đồng ý.
Ai mà biết anh ta lại liếc tôi một hồi, đã vậy còn nói: “Được, ngày mai đưa cô, bây giờ có thể cút được chưa?”
“Mê tiền.” Hạ Khải Quyền nhìn tôi cười khinh bỉ.
Tôi hít sâu một hơi: “Được rồi, hai người cứ tiếp tục đi.”
Đóng cửa đi ra ngoài, lập tức nghĩ đến bên trong Hạng Chương không kiểm soát được tiếng rên của mình và Hạ Khải Quyền thấp giọng rên, tôi khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt rồi trở về phòng ngủ của mình.
Sáng sớm hôm sau, Hạng Chương thật sự đưa cho tôi 15 triệu, bảo tôi ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai, tích cực uống thuốc bổ đợi đến lúc sinh em bé.
Tôi cầm lấy tiền, chán nản nhìn họ rời đi, cửa phòng bị đóng lại.
Toàn Hà Đăng, con người này rốt cuộc có phải là thám tử không vậy, tôi mất tích lâu như vậy, anh ta không nghĩ ra sự mâu thuẫn ở đây sao? Sao vẫn còn chưa đến tìm tôi.
Nhắc đến tào tháo, tào tháo tời liền.
9h30 phút chuông cửa reo lên, tôi vốn định không để ý nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn là đi ra xem ai, qua lỗ nhỏ trên cửa tôi nhìn thấy bên ngoài là Toàn Hà Đăng, vui mừng khôn xiết.
“Anh Toàn! Anh Toàn!” Tôi hét to đập đập cửa.
“Em Đồng, em thật sự ở đây, em đã xảy ra truyện gì? Không mở được cửa sao?” Anh ta vô cùng ngạc nhiên.
“Anh Toàn, sao anh bây giờ mới đến tìm em? Em bị Hạng Chương nhốt trong này.” Tôi vội vàng nói.
“Anh ta nhốt em sao? Cái tên này…..có cần anh đập cửa ra không?” Anh nghiến răng mà hỏi.
Tôi lập tức từ chối: “Không cần, em không muốn chọc giận hắn. Anh Toàn, việc em bảo anh đi điều tra anh điều tra được chưa?”
“Anh điều tra qua rồi, mọi thái độ của chồng em đều rất tốt, cái ngày con em bị mất tích, điện thoại của hắn chính xác là có liên lạc với người khác, là số điện thoại của Phong Thành, nhưng số điện thoại đó lại giống với chiếc xe kia, không dễ điều tra. Anh chưa gọi lại để hỏi, sợ đánh rắn động cỏ, em có muốn tự mình gọi điện hỏi không.”
“Được, được, được!” Tôi kích động nói liên tiếp, “Anh Toàn, anh đợi chút em đi tìm giấy bút ghi lại.”
Tôi chạy về phòng lật tìm được quyển sách đã bị rách và một cây bút không biết từ bao giờ, vẫn may có thể vẫn còn mực, chaỵ nhanh ra ngoài lưu lại số điện thoại kia.
Ghi lại rồi mới nhớ ra tôi không có điện thoại, trong chớp mắt đầu óc trống rỗng.
“Em Đồng? Em Đồng? Em còn đó không?”
Giọng nói của Toàn Hà Đăng làm tôi bừng tỉnh, tôi vội vàng trả lời: “Em đây.”
“Những lời anh nói em nghe rõ không? Hạng Chương dạo gần đây hình như phát