Hi Hoa tỉnh dậy thì trời đã sáng trưng, cả thân thể hơi hơi ê ẩm.
Đưa mắt nhìn thì thấy mình đang nằm trong điện Phù Anh, hình như hôm qua mơ màng biết Nguyệt Liên đã đem y về đây.
Hi Hoa khó khăn ngồi dậy, ở thắt lưng lại truyền đến cơn đau.
Hi Hoa chống lưng mặt nhăn nhó, Hôm qua cũng đâu làm đến bước điên loạn nhất sao bây giờ lại đau như vậy, không thể gượng nổi nữa, Hi Hoa lại ngã nhào ra giường, phủ kín chăn chỉ chừa mỗi cái đầu.
Đến lúc này thanh tịnh mới nghĩ đến Nguyệt Liên, tuy có chút xấu hổ nhưng thật tâm cũng rất vui sướng, y không nghĩ đương là Đế Long lại hạ mình giúp y giải tỏa.
Nhưng mà nếu lúc đó không bị hắn chế trụ pháp lực, y chắc cũng có thể thể hiện mình không thua hắn..
Nhưng biết sao giờ, cũng trách y tối hôm qua không biết lựa giờ, kinh nghiệm chuẩn bị cũng không có nên bị làm loạn đến bán sống bán chết, với lại bản thân cũng không hề chống cự, cái này gọi là tự chui đầu vào rọ, tính lui tính tới cũng do y sao quá dễ dãi như vậy.
Nói đến đây bỗng dưng quyết tâm cao trào, y lầm bầm:
"Cũng chưa đến ngày quyết định.
Một ngày không xa ta sẽ thể hiện được, vùi dập tên rồng ngóc đầu không nổi luôn."
Hi Hoa đau khổ đấm đấm lưng, toan gọi Dương Tử lại thấy xấu hổ nên thôi.
Trong điện không có Nguyệt Liên, hắn có thể đã dậy rất sớm, không biết bên ngoài có bị hắn làm cho chấn động không nữa, không biết có ai biết chuyện đêm qua điện hạ của họ ngu ngốc dâng mình cho rồng chưa.
Tiếng mở cửa, Hi Hoa giật thốt vội trùm mềm kín đầu giả bộ nằm im, tiếng bước chân khoan thai đi đến, y cảm nhận chiếc giường nặng đi vài phần, người có gan ngồi lên giường y mà bước chân khoan thai này chỉ có một kẻ duy nhất.
Hi Hoa xốc chăn nhìn kẻ ngồi ở thành giường, đôi tay khoanh lại miệng cong lên tươi cười nhìn y.
Mặt Hi Hoa lại đỏ lên vội kéo chăn đắp lại quay lưng với hắn, không nói gì với hắn.
Nguyệt Liên phì cười nương theo đầu y mà đấm bóp thắt lưng y: "Làm ngươi không thoải mái rồi, đêm qua.."
"Im miệng!".
Hi Hoa ném gối vào người Nguyệt Liên, hắn một tay ôm gối phì cười, tay còn lại vẫn đấm bóp cho y nhưng cũng nổi ý xấu nhéo y một cái.
Hi Hoa vùng dậy đánh Nguyệt Liên nhưng thể lực không cho phép liền ngã xụi vào người hắn, Nguyệt Liên cúi xuống hôn lên đầu y rồi nói: "Muốn nữa sao? Ta bồi ngươi!"
Hi Hoa giật mình tránh né mà ngã xuống dưới nền, ngã đến cả người đau điếng A một tiếng.
Nguyệt Liên vội vã nhảy xuống bế y lên giường: "Hi Hoa..
Hi Hoa, ta xin lỗi, ngươi không sao chứ?"
Hi Hoa khóc ròng úp mặt vào gối, y xấu hổ quá đi à: "Ngươi bắt nạt ta aaa."
"Ta..".
Nguyệt Liên bối rối, đúng là do hắn hết, hắn liền vuốt lưng y rồi xoa bóp: "Thôi được rồi, thôi được rồi!"
* Rầm*
Cả Nguyệt Liên và Hi Hoa giật bắn người, ánh mắt kinh sợ nhìn những bóng người xuất hiện ở cửa điện.
Dẫn đầu là Tiểu Mãn Phương chủ, nàng xắn tay áo chống hông, vẻ mặt cau lại: "Đế long, Hoa Đế mời ngài đến Chánh cung thưởng trà."
Hai mươi tư Hoa tướng miệng tươi cười tay cầm hai mươi tư pháp khí, khí thể hùng hồ.
Nguyệt Liên cười đáp trả trong hoang mang.
Hi Hoa cười khổ vội nói: "C..
chư vị, bình tĩnh đi đã..
Chúng ta chỉ đùa với nhau thôi.."
Lập Xuân tiến đến gần, ôn nhu mà nghiêm khắc nói: "Nhập gia thì tùy tục, điện hạ, gia quy ở Hoa cung là điều nội ngoại môn bắt buộc phải tuân theo.
Điện hạ không cần lo lắng đâu, người cứ nghỉ ngơi một chút đi."
Dứt lời, như một cơn gió, Hi Hoa chớp mắt nhìn cung điện trống trải, cả Nguyệt Liên cũng biến mất, chắc là bị hốt đi rồi.
Trong lòng thoáng hoảng sợ, Hi Hoa vội tung chăn gọi Dương Tử.
Y vội tìm ngoại bào khoác lên rồi chạy đi nhưng cửa lại không mở được: "Êy..
Dương Tử, mở cửa, các ngươi khóa điện làm gì..
này.."
Bên ngoài bỗng có tiếng Dương Tử đáp: "Điện hạ, người yên tâm đi, đệ cam đoan với người Đế Long sẽ không bị tróc lớp vảy nào đâu."
Hi Hoa thầm than trời, y không lo hắn bị tróc vảy, chỉ sợ hắn bị các hoa tướng hành hạ về mặt tinh thần thôi.
Hi Hoa vội chạy ra phía cửa sổ, vừa nhảy ra ngoài đã bị Phượng Minh tóm được vác lên vai, một khắc đã quay trở về cung điện.
Ném y xuống trường kĩ xong hắn cũng không quên mắng trách:
"Tối qua vui vẻ quá nhỉ, ca ca đây giữ thân mười bốn vạn năm còn không bằng đệ đấy."
Hi Hoa đỏ mặt kinh ngạc hỏi: "Huynh biết!"
Phượng Minh khoanh tay nói:
"Đệ chưa thấy cảnh sắc của tứ hải bát hoang sau một đêm sao? Hoa nở bạt ngàn, thậm chí ở nơi cằn cỗi nhất hoa cũng nở tràn lan rồi.
Đệ tốt nhất đừng nên đi ra ngoài, không khéo chúng lại vì tiên khí của đệ mà nhấn chìm tứ hải bát hoang trong mưa hoa luôn đó."
Hi Hoa cười không nổi đáp: "Đệ không nghĩ nó bị ảnh hưởng giống như lời huynh đâu..
Nhưng mà bây giờ không tiện, Nguyệt Liên còn ở ngoài.."
"Ây".
Phượng Minh ngồi lên ghế, bàn chân này gác lên gối chân kia: "Quan tâm người ta đến vậy sao, hắn Chắc là bàn chuyện cưới hỏi gì đó.."
Hi Hoa cười trừ, mặt cứng ngắt lại: "Huynh đừng trêu nữa, thật sự cũng chưa có chuyện gì tiến xa đâu, haha.."
Phượng Minh lắc lắc ngón tay nói: "Phải như thế, tránh đêm dài lắm mộng nên nhanh tay nhanh chân thì hơn.
Hai đứa tình cảm sâu sắc vậy rồi cũng không còn gì là không nguyện ý nữa.."
Hi Hoa nhìn vẻ mặt hớn hở của Phượng Minh, hoài nghi hỏi: "Ta thấy huynh có vẻ rất vui..
Không phải là huynh với Nguyệt Liên đang đánh cược gì chứ?"
Đuôi phượng bỗng hiện ra phẩy phẩy, hắn nở nụ cười gian: "Không phải Nguyệt Liên, mà là Kính Văn..
Ta cược đệ với Nguyệt Liên sớm sẽ về chung nhà trước khi lục giới đại loạn.
Kính Văn lại quá văn học cá với ta là qua hoạn nạn mới về được với nhau."
Hi Hoa thở ra, xuống giường đến bàn ngồi nói: "Đừng lấy chuyện này ra đùa nữa, lời Kính Văn huynh nói cũng rất đúng..
Đệ và hắn vẫn còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu kĩ nhau hơn."
Phượng Minh nghiêng đầu, cười dịu nói: "Chuyện này ta hoàn toàn đồng ý với đệ, chính là dùng hành động chứng minh."
Hi Hoa tựa đầu bên tay, lại trầm tư nhìn Phượng Minh, hắn nghiêng đầu khó hiểu nhìn y: "Huynh cược với Kính Văn huynh cái gì?"
Phượng Minh gõ gõ đầu bối rối nói: "Ta muốn hắn kể lại chuyện lúc say của ta vào cái ngày lễ hội Xuân thần - Thủy thần..
nhưng hắn lại thất hứa với ta, tên đáng ghét."
Nhìn sâu trong ánh mắt ất lại phảng phất chút đau buồn, Hi Hoa hạ mí mắt tránh để Phượng Minh ngượng ngùng giấu đi đôi mắt ửng đỏ, y thở dài: "Huynh ấy đã kể cho huynh nghe, huynh đừng giấu nữa."
"Đệ biết?"
Hi Hoa thở ra, có chút buồn rầu nhìn hắn: "Không phải là ta cố ý giấu huynh, chỉ là theo Kính Văn nghĩ nếu huynh không biết thì sẽ giữ lại chút quan hệ bằng hữu này.
Ta lại thấy như vậy thì không đúng chút nào."
Phượng Minh rũ mi, chính Hi Hoa cũng thấy có chút xót xa.
Đêm hôm ấy Kính Văn vì bị Phượng Minh vay khốn mà Hi Hoa phải lôi hắn về điện, chỉ là Kính Văn vẫn đi theo sau hai người nên những gì Phượng Minh nói trong lúc say y đều nghe thấy.
Nhưng mà chuyện tình cảm nam nhân này rất ít ai có thể chấp nhận đặc biệt là người được dưỡng trong gia giáo tộc bảy đời đều làm văn thần như Kính Văn.
Kính Văn đã từng dặn Hi Hoa đừng nói cho Phượng Minh biết, y sợ nói ra, hắn sẽ lại chạy đến điện y, xin lỗi hoặc có thể bày tỏ tất cả.
Chỉ là y biết kết quả câu trả lời vẫn chỉ có một, nếu như vậy có khi tình bằng hữu cũng biến mất, hai người cũng khó tự nhiên như trước nữa.
Vậy nên cứ giấu hắn, để hắn vẫn cứ ung dung tìm y bồi chuyện, y biết giữ khoảng cách là được.
Nhưng Hi Hoa nghĩ nếu đã không thích người ta thì tốt nhất đừng tạo thêm cơ hội cho họ, để kết cục là thất vọng nặng nề.
Sự thật luôn mất lòng, thà kết thúc sớm còn hơn cứ day dưa đi không nỡ ở không đành, lựa chọn từ chối tình cảm mà vẫn muốn giữ thân thiện đôi bên thì thật khó.
Hi Hoa thở dài, lại nghe Phượng Minh cười, khuôn mặt hắn rất tươi sáng nói: "Ta biết mà, cái cách sống của Kính Văn ta làm sao không hiểu rõ, vừa suy nghĩ cho mình vừa suy nghĩ cho người khác, chung quy vẫn không giải thoát được gì."
"Huynh biết Kính Văn không thích huynh, huynh..
muốn chờ!"
Phượng Minh lắc đầu, chiết phiến phe phẩy nhẹ nhàng: "Cũng không nhất thiết phải biến y là một phần của mình.
Ta nghe nói y sắp thành hôn với một vị tiên ngư nào đó ở động Thải Vi, hai người cũng xứng đôi vừa lứa, ta vẫn nên chọn nhìn người mình thích hạnh phúc hơn.
Ta thì sao cũng được, tiểu Hoa ngươi đừng khinh thường nghĩa huynh này, chỉ cần ta muốn kết hôn là đã có hàng hàng người xếp hàng chờ đợi, đối với y làm hảo bằng hữu cũng không tệ."
Hi Hoa mỉm cười, nghe Phượng Minh nói với giọng điệu rất sảng khoái, nhưng mấy ai lại chấp nhận buông bỏ nhanh đến vậy, hắn buồn nhưng hắn không nói, loài phượng hoàng thích tự do phóng khoáng, trên môi luôn tỏa ra nụ cười rạng ngời như hắn sẽ không để ai thấy nét mặt rũ rượi héo tàn đâu.
Hi Hoa cười nói, đánh sang chủ đề khác:
"Phượng Minh, đi đến chỗ Nguyệt Liên không, ta muốn xem hắn như thế nào rồi!"
Phượng Minh gấp phiến đồng ý, rất nhanh cả hai đã đến Chánh điện Hoa cung.
Họ đi qua hành lang hoa với những tử linh điệp bay dập dìu, bên trong đã truyền ra tiếng cười.
Phượng Minh nói rất đúng, thời gian tra hỏi vấn tinh thần vốn đã kết thúc.
Các phương chủ bây giờ đang trò chuyện vui vẻ với Nguyệt Liên, nào còn bày cho hắn vài lối giữ gìn tình cảm, Hi Hoa xoa ấn đường tịnh tâm.
Phượng Minh nhịn cười nói: "Quả nhiên, tình cảm của hai người rất được người người đón nhất.
Xuân thần, Thủy thần chính là thứ mà người người cầu mong, hai thần hợp mệnh ở chung với nhau chắc chắn sẽ mang đến điều tốt lành."
"Thảo nào lại thấy nhiều người hợp tác đến như vậy."
Phượng Minh cười khan.
Hi Hoa bình thản tiến vào điện: "Mọi người chắc nói chuyện xong rồi nhỉ?"
Các phương chủ đang ngồi gom lại một chỗ, thấy y liền tản ra cười nói: "Xong rồi..
đã xong!"
Phượng Minh tung tăng đi sau giả bộ ủy khuất nói: "Ta ngăn đệ ấy không được."
Hoa Đế phủi tay: "Thôi khỏi đi..
nào lại đây ngồi hết, ta có chuyện muốn nói với mọi người đây."
Đợi mọi người yên vị, Hoa Đế mới trầm lắng nói: "Sáng nay ta vừa mới nhận được tin cấp của Thiên Cửu, nói rằng những mảnh Đồng Lô Hồng Liên bị đánh cắp rồi."
"Cái gì!"
Mọi người đều bất ngời với tin này, ngẫm thấy đây là tin chấn động mà Thiên giới lại mảy may không chút động tĩnh, e là đang muốn yên lòng chúng tiên tứ hải bát hoang, Phượng Minh tiếp lời: "Hai hôm trước ta còn đến xem qua, sao bây giờ lại mất."
Hoa Đế khổ sở nói: "Hai hôm trước là chuyện hai hôm trước, mới phát hiện sáng nay thôi.
Thiên binh bây giờ đang rà soát khắp nơi, Vạn Trùng Sơn cũng bị coi quản nghiêm ngặt."
Nơi Vạn Trùng Sơn chính là lãnh địa ngăn cách Thiên Giới và U Minh Giới.
Các mảnh Đồng Lô Hồng Liên được trấn ở nơi đó, không nghĩ dưới sự coi quản của hai giới mà vẫn biến mất không dáu vết.
Đại Hàn hoa tướng nắm chặt tay giận dữ: "Cư nhiên là sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà."
Hi Hoa im một lúc rồi nói: "Nếu liên quan đến đến Đồng Lô Hồng Liên thì chính là chuyện của Lục giới, nay Thiên Đế phái thiên binh xuống rà soát là đang xem xét tình hình, nếu có kết quả xấu thì sẽ triệu tập người của Lục giới lên.
Ta nghĩ bây giờ nên chuẩn bị quản lại lãnh địa sớm sẽ tốt hơn."
Phượng Minh hỏi: "Đệ sợ chúng lợi dụng thời cơ triệu tập lên Thiên Cửu mà hành động sao?"
Hi Hoa gật đầu, Nguyệt Liên trầm mặt nói: "Khắp nơi đều có Thiên binh, những mảnh Đồng Lô Hồng Liên to lớn như vậy chúng đem đi được quả nhiên là tài giỏi.
Nhưng tìm được nơi cất giấu thì rất khó.
Ta lại nghĩ có khi nào chúng dùng chiêu giương Đông kích tây, lừa mọi người tập trung vào việc các mảnh Đồng Lô Hồng Liên bị mất mà dát mỏng lực lượng ở những phần còn lại, mà những lực lượng đó mới là thứ chúng nhắm đến."
Hoa đế xoa cằm chợt nói: "Hoa giới được xem là nơi linh lực dồi dào, cũng chính là nơi tiếp tế lương thực quan trọng.
Nếu có người muốn gây chiến đương nhiên sẽ nhìn vào hai điểm đó là hạm chiến mạnh và nơi cung cấp lương thực thiết yếu cho binh Lục giới.
Chuyện này quả nhiên đáng lo hẳn."
Mọi người đều xoa đầu ưu lo, Hi Hoa bèn hạ bút ra chiếu lệnh các hoa tướng trở về tận lực bảo về từng tiết khí của mình, chú tâm nhất là những nơi ranh giới Hoa giới và những nơi có nguồn lương thực lớn, tránh để người ngoài tự do vào, nếu có gì bất ổn phải báo ngay lên và xử gọn mọi chuyện.
Các hoa tướng đều nhận lệnh rời đi, đúng lúc người đưa tin chạy đến, trên tay dâng lên bức mật thư từ Thiên Cửu.
Nguyệt Liên trở về Long giới, Phượng Minh cũng bay về Thiên Cửu.
Hi Hoa đứng trước tượng Mẫu Đơn ấn thuật, tượng Mẫu Đơn phát sáng, kết giới thủy kính càng được gia tăng thêm mấy lớp.
Xong Hi Hoa hướng về Tẩy Hoa cung, đi càng sâu vào đó thì đến một bức tường trạm trỗ nhiều họa tiếc lớn lớn.
Ấn hoa trên cổ phát sáng, bức tường liền xuất hiện một kết giới, y