Xem xong bảng điểm, Tư Nhiên hào hứng đi tìm Gia Minh.
Vẫn gốc thư viện quen thuộc, Tư Nhiên nhanh chóng đi đến, gọi nhỏ: “A Minh.”
Gia Minh ngẩng đầu lên, hỏi: “Sao?”
Ngồi xuống đối diện Gia Minh, Tư Nhiên vui vẻ khoe: “Nhờ cậu chỉ dạy mà lần này thi tớ vào được hạng mười một á!”
“Tớ chỉ là một phần thôi, quan trọng nhất vẫn là sự kiên trì chăm chỉ của cậu.”
Tư Nhiên mỉm cười, nói đến chuyện chính: “A Minh à, mai là cuối tuần rồi đó.”
Hiểu được Tư Nhiên đang nhắc đến chuyện gì, Gia Minh đóng sách lại, chống cằm nhìn Tư Nhiên hỏi: “Vậy cậu định làm gì đây?”
“Chúng ta đi vào chủ nhật nhé.
Thứ bảy để tớ suy nghĩ rồi khảo sát.”
“Khảo sát?” Gia Minh bày ra vẻ mặt khó hiểu.
Thấy Gia Minh như thế, Tư Nhiên bèn tỏ vẻ bí ẩn bảo: “Cậu nói rồi nhé, cả hôm đó cậu là do tớ quyết định nên đương nhiên tớ phải có thời gian chuẩn bị chứ.
Còn chuẩn bị gì thì bí mật!”
“Ừ, tớ biết rồi.”
“Vậy nhé.”
-----------------------------------------------------
Tối thứ bảy, khi Gia Minh đang lên mạng tra cứu những việc không nên làm trong buổi hẹn hò đầu tiên thì điện thoại bỗng run lên.
-Là Tư Nhiên nhắn.
Gia Minh nhanh chóng cầm điện thoại lên xem.
“Tám giờ sáng mai, gặp nhau ở nhà tớ nhé!”
Không nghĩ gì nhiều, Gia Minh lập tức đồng ý.
“Được.”
-----------------------------------------------------
Sáng chủ nhật, dù đường tới nhà Tư Nhiên chưa đầy mười phút nhưng Gia Minh từ bảy rưỡi đã xuất phát.
Đúng như mong muốn, trước tám giờ Gia Minh đã có mặt trước nhà Tư Nhiên.
Gia Minh đưa tay bấm chuông cửa, chờ một lúc, Tư Nhiên đã nhanh chóng ra mở cửa.
Thấy Gia Minh, Tư Nhiên tỏ ra ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu tới sớm thế?”
Gia Minh sờ cổ, đáp: “Tớ muốn gặp cậu sớm đó mà.”
Tư Nhiên mỉm cười, vui vẻ mở cửa để Gia Minh vào nhà.
Nhìn một vòng không thấy bố mẹ Tư Nhiên đâu, Gia Minh liền hỏi: “Bác trai, bác gái đâu rồi?”
“Bố tớ đi công tác, còn mẹ tớ thì có công việc đột xuất.
Chắc tối mới về.
À, cậu ngồi đây chờ tớ, tớ đi lấy cái này cho cậu!”
Dù không hiểu Tư Nhiên muốn làm gì nhưng Gia Minh vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống chờ.
Ít phút sau, Tư Nhiên từ trong phòng đi ra, hai tay còn cầm theo hai chiếc áo trắng, chính giữ có hai cây cổ thụ giống nhau.
Nhìn hai chiếc áo rồi nhìn gương mặt đắc chí, đầy mong chờ của Tư Nhiên, Gia Minh đã hiểu được ý muốn của Tư Nhiên.
“Cậu muốn chúng ta mặc đồ đôi sao?”
Tư Nhiên lập tức gật đầu, bảo: “Tớ đã căn cứ vào áo đồng phục cậu mặc ở trường rồi mua, đừng lo sẽ không chật đâu!”
Tuy có chút không thích ứng kịp nhưng vì lời hứa với và không muốn Tư Nhiên thất vọng nên Gia Minh đã đồng ý: “Được, tớ sẽ mặc.”
“Đây, cậu vào nhà vệ sinh thay đi.
A Minh đúng là tốt nhất!”
Nhìn Gia Minh mặc chiếc áo mình chọn, Tư Nhiên vui vẻ chạy tới khoác tay Gia Minh, khen: “A Minh đẹp trai thật đó!”
Gia Minh nghe vậy thì mỉm cười, đưa tay nhéo má Tư Nhiên, dịu dàng nói: “Cậu cũng đẹp lắm.”
Được Gia Minh khen, Tư Nhiên có chút ngại ngùng vội vàng đổi chủ đề: “Được, được rồi chúng ta cùng tới rạp chiếu phim thôi, không là trễ giờ đó!”
Để ý thấy tai Tư Nhiên đang đỏ lên, Gia Minh bất giác nghĩ.
-Đúng là đáng yêu.
Đến rạp chiếu phim, thấy Tư Nhiên mua bắp nước, Gia Minh liền chủ động cầm.
Nhìn bảng chiếu phim, Tư Nhiên quay đầu hỏi Gia Minh: "Chúng ta nên xem phim gì giờ? Phim khoa học viễn tưởng hay phim ma?"
Gia Minh suy nghĩ một lát, trả lời: "Cậu chọn đi."
Tư Nhiên băn khoăn, đáp: "Tớ cũng không biết nữa.
Hay là phim viễn tưởng đi."
Nhìn Tư Nhiên, Gia Minh dư sức đoán được Tư Nhiên đang