[Ngôn Tình] Mị Hoạn

Trở thành quận chúa


trước sau

Editor: Hân Hân

“Hoàng Hậu?” Lý Bảo Chương sửng sốt, hắn đứng lên, “Hoàng Hậu nương nương phái người tới, có nói là gì nguyên nhân gì không?”

Hương liễu lắc đầu, “Nô tài không biết, chỉ là ma ma kia thúc giục vô cùng, vội vã xin mời Châu phu nhân.”

Lý Bảo Chương trong lòng dâng lên một cổ cảm xúc nồng đậm bất an, hắn quay đầu nhìn thoáng qua Châu Châu còn ngây thơ mê mang, đi qua dắt lấy tay Châu Châu đi, “Ngươi đi nói với vị ma ma kia một tiếng, ta cùng Châu Châu theo sau liền tới đây.”

“Vị ma ma kia nói chỉ cần gặp Châu phu nhân.” Hương liễu biểu tình có chút xấu hổ.

Lý Bảo Chương hơi rũ hạ mắt, hai mí mắt của hắn nếp gấp từ trước đến nay rất sâu, lúc rũ mắt nhìn người khác, trên mí mắt còn có một cái dấu vết càng lớn hơn, “Đợi lát nữa ta đưa Châu Châu đi đến, ta cùng nàng nói hai câu đã.”

Hương liễu vâng dạ liền xoay người rời đi.

“Ca ca?” Châu Châu nghiêng đầu nhìn Lý Bảo Chương, “Hoàng Hậu vì sao lại muốn gặp ta a?”

“Chỉ sợ…… Có liên quan đến gia thế của ngươi.” Lý Bảo Chương hoãn thanh nói.

Đời trước, hắn chỉ là một tiểu thái giám trong cung, Châu Châu cả ngày quanh quẩn trong nơi ở của hắn, cũng chưa từng thu hút sự chú ý của người nào, càng đừng nói giống một đời này, mới vừa vào cung nửa năm, cùng đám người Hoàng Thượng Hoàng Hậu Thái Tử đều xảy ra chuyện.

Hoàng Hậu nhiều lần tìm hiểu thân thế Châu Châu, chỉ sợ cha ruột của Châu Châu là người khó lường, cho dù không phải, cũng cùng Hoàng Hậu có một chút quan hệ. Từ những gì Châu Châu kể qua đại khái cũng biết được thái độ Thái Tử đối nàng không quá kém, thậm chí quỳ cũng không cho quỳ, như vậy cho thấy cha ruột Châu Châu cùng Hoàng Hậu bên kia chắc không phải là kẻ thù.

Không phải kẻ thù, lại để ý như thế, là vì sao?

“Châu Châu, đợi lát nữa hãy ngoan, ở chỗ Hoàng hậu phải quy củ, chớ chọc bà ấy sinh khí.” Lý Bảo Chương nhẹ giọng nói cùng Châu Châu.

Châu Châu nhìn xuống tay nàng đang bị Lý Bảo Chương cầm, suy nghĩ hạ, “Yên tâm, ta đi rất nhanh sẽ trở lại, lần này khả năng là lại hỏi ta vấn đề kia.”

Nói là nói như thế, nhưng Châu Châu đi khỏi Bồ Hà diện cũng không thấy quay trở về.

………………………………

Châu Châu tròng mắt hết chuyển sang trái, lại chuyển sang phải, phát hiện hai bên trái phải thật sự không có những người khác, lại nhịn không được đưa tay xoa xoa hai bên tai. Hơn nửa ngày, nàng mới thốt ra một câu, “Hoàng Hậu nương nương người vừa mới nói cái gì ạ?”

“Châu Châu.” Hoàng Hậu vẻ mặt từ ái mà nhìn Châu Châu, còn duỗi tay sờ sờ đầu nàng, “Gọi bổn cung là cô cô đi con.”

Châu Châu lộc cộc một tiếng, mang theo nghi hoặc, “Cô cô?”

“Đúng.” Hoàng Hậu trực tiếp đáp lời.

Châu Châu một hồi cũng chưa kịp phản ứng lại, nàng có chút ngốc mà nhìn Hoàng Hậu. Mà Hoàng Hậu thấy Châu Châu này bộ dáng ngây thơ mờ mịt, không khỏi thở dài. Rồi sau đó, Châu Châu cuối cùng từ Hoàng Hậu trong miệng biết được bà ấy vì sao lại muốn nàng gọi Hoàng Hậu là cô cô.

Nguyên lai cha ruột nàng là ấu đệ Hoàng Hậu, năm đó nổi tiếng ở thủ đô là thần đồng từ bé – Diệp Thành Mậu. Nghe nói năm đó chỉ mới tám tuổi đã nổi danh Lương Quốc, đúng là thần đồng, sau khi lớn lên, càng là một người thông minh tài trí. Người người đều khen Diệp thành mậu, nói ông ấy là người thông minh nhất Lương quốc. Nhưng diệp thành mậu tuy thập phần thông minh, nhưng thực tin mệnh, hắn xem tinh tượng, bói toán đoán mệnh, nhưng mỗi lần chỉ có thể tính thời điểm 5 năm sau đó, hơn nữa tính toán xong liền sinh một hồi bệnh nặng. Ở thời điểm Vạn Lịch mười lăm năm, diệp thành mậu tự tính một quẻ cho chính mình, là quẻ tử. Sau đó Hoàng Hậu biết chuyện, lập tức triệu kiến diệp thành mậu tiến cung, trấn an hắn, nói quẻ này cũng có không chuẩn.

Nhưng diệp thành mậu hơi hơi mỉm cười, tựa hồ không thương tâm chút nào, chỉ cùng Hoàng Hậu nói: “Trưởng tỷ, thiên địa vô chung cực, mạng người nếu ánh bình minh.”

5 năm sau, diệp thành mậu tự thiêu.

Châu Châu nghe xong này mấy lời nói, ngây ngốc tại chỗ, không biết phản ứng thế nào.

Nếu nói trong lòng nàng có rất lớn phập phồng, là gạt người. Nàng chưa bao giờ gặp qua phụ thân chính mình, cũng không có tưởng niệm quá. A Đạt nuôi dưỡng thuộc hạ nữ hài đều giống nhau, các nàng chỉ có mẫu thân không có phụ thân. Mẫu thân hoài thai mười tháng, không màng sinh tử sinh hạ ra các nàng, mà phụ thân, chẳng qua chỉ là người vứt bỏ bọn họ.

Nhưng Châu Châu quả thực lại không nghĩ tới phụ thân của mình có địa vị lớn như vậy, cư nhiên là thần đồng.

“Tính tình này của ngươi hơn phân nửa là giống nương ngươi, năm đó nương ngươi may mắn hỏng rồi ngươi, Thành Mậu vốn muốn không cần, kết quả nương ngươi lại đào tẩu, nghĩ đến ở bên ngoài ăn không ít khổ, cũng không ăn uống được cái gì tốt lành.” Mới sinh ra ngươi một nữ tử ngu si như vậy.

Nửa câu sau, Hoàng Hậu không nhẫn tâm nói.

Ấu đệ nàng khi đó vẫn chưa thành thân, hiện tại chỉ có Châu Châu là hài tử, tuy rằng là một hài tử cho Mị Nô sinh ra, nhưng dù sao cũng là huyết mạch duy nhất.

Hơn nửa ngày, Châu Châu mới nhỏ giọng nói: “Hoàng Hậu nương nương, nô tài cảm thấy nô tài sống cũng khá ổn.”

Bởi vì so với mẫu thân nàng thì ít nhất nàng vẫn còn sống.

“Ngươi đứa nhỏ này, sao còn xưng nô tài trước mặt cô cô vậy?”

Mặt Hoàng Hậu có ý lộ vẻ giận dữ, nhưng lời nói thập phần ôn nhu, “Bổn cung hiện tại thật vất vả tìm được ngươi trở về, vừa thấy ngươi, như được nhìn thấy phụ thân ngươi. Nhớ năm đó, Thành Mậu cũng nhỏ xíu như vậy, là bổn cung nhìn thấy nó lớn lên.”

Nói lời này, Hoàng Hậu hơi đỏ mắt.

Hoàng Hậu hít sâu một hơi, đưa khăn tay xoa xoa khóe mắt, mới nói: “Bổn cung hiện tại xem mặt mũi ngươi, quả thực giống Thành Mậu như đúc. Ngoan, ngươi liền không cần làm tổn thương tâm cô cô, hảo sinh lưu tại bên người cô cô đi. Cô cô tuy rằng không thể không từ bất cứ việc xấu nào, nhưng rốt cuộc cũng là nhất quốc chi mẫu, từ đây thiên hạ này thứ tốt thì đều có phần của ngươi.”

Châu Châu nhìn vẻ mặt hiền lành của Hoàng Hậu, căn bản không có cách nào liên hệ với Hoàng hậu của trước đây, nếu không phải biết chính là một người, một hai nàng nhất định phải cho rằng đây là một đôi tỷ muội sinh đôi tính cách hoàn toàn bất đồng.

Nguyên lai mình lại có cha ruột có lai lịch ghê gớm như vậy sao, Hoàng Hậu đối
chính mình phá lệ khai ân?

Nhưng Châu Châu bỗng cảm thấy tại thái điểm Hoàng Hậu nhắc tới cha ruột nàng diệp thành mậu, chỗ sâu trong đáy mắt cất dấu một tia sợ hãi.

Không biết có phải nàng nhìn lầm rồi không.

Dân gian có câu nói, nói cá chép nhảy Long Môn liền hóa rồng. Sau khi Châu Châu được Hoàng hậu phát hiện ra là hài tử của Diệp Thành Mậu, Châu Châu lập tức liền trở thành thân chất nữ của Hoàng Hậu, cho dù là hài tử do một Mị Nô sinh ra, nhưng cũng là huyết mạch duy nhất của Diệp Thành Mậu, thân chất nữ duy nhất của Hoàng hậu.

Hoàng Hậu nói Châu Châu thật đáng thương, liền trực tiếp để Châu Châu ở lại thiên điện của bà, phân 8 cung nữ hầu hạ bên người Châu Châu, đến cả tên nàng cũng không gọi được hết, thường xuyên gọi sai.

Hoàng Thượng biết Hoàng Hậu nhận một thân thích, liền tới cung Hoàng Hậu tự mình xem qua Châu Châu. Hắn nhìn chằm chằm cẩn thận mặt Châu Châu một hồi lâu, nửa ngày mới nói: “Đích xác giống thành mậu, trẫm trước kia chỉ nhìn qua sơ sơ, không nhận ra.”

Lý Bảo Chương đứng phía sau Hoàng Thượng, chu sa hồng giữ ấn đường giống như đèn lồng màu đỏ bị tắt, mất đi tươi sống. Châu Châu có tâm nhìn Lý Bảo Chương nói chuyện, nhưng hắn lại không nhìn gì đến nàng.

Hoàng Thượng liền than vài tiếng, cuối cùng mở long khẩu, ban cho Châu Châu thành quận chúa, Châu Châu tiến cung được nửa năm, từ Châu Châu biến thành Châu phu nhân, cuối cùng biến thành quận chúa.

Việc Hoàng Hậu tìm về được thân chất nữ, nháy mắt truyền khắp đại giang nam bắc, dân gian bá tánh sôi nổi nghị luận. Bọn họ đều biết thần đồng diệp thành mậu, càng tiếc hận hắn tuổi xuân chết sớm, rốt cuộc diệp thành mậu kia chết năm hắn mới hai mươi lăm tuổi.

“Không biết vị quận chúa này có thông minh như diệp thần đồng không?”

“Nữ nhi của Diệp thần đồng, ắt hẳn sẽ là cực kỳ thông tuệ.”

- --------------------------

Châu Châu ngơ ngác nhìn người trước mặt, do dự mà hô một tiếng, “Đại…… Đại…… Biểu ca?”

Thái Tử lương tấn bách hơi hơi gật đầu, một bàn tay to vỗ vỗ trên đầu Châu Châu, vốn dĩ định chụp bả vai, nhưng với hắn Châu Châu thật sự quá lùn, vẫn là chụp đầu thuận tay hơn. =)))

“Đã nhiều ngày ôn sách ôn được thế nào rồi? Nói ta nghe nghe.”

Sách? Sách gì?

Châu Châu nỗ lực nghĩ nghĩ, trước đó vài ngày hình như có người đưa tới vài quyển sách, còn nói cái gì đó, nhưng sau đó nàng tùy tay để đó, toàn là những từ ngữ tối nghĩa nàng xem không hiểu, liền đem sách vứt ra sau đầu, rốt cuộc chúng không nhúc nhích.

Châu Châu tuy là con lai, nhưng là do người Hồ nuôi lớn, so với Hán ngữ, nàng càng tinh thông Hồ ngữ hơn. Đối với Hán ngữ bát đại tinh thâm, nàng chỉ học được da lông, đều không viết chữ nào, cho nên hương liễu chỉ tìm tập tranh để nàng xem, thông tục dễ hiểu.

Châu Châu vắt hết óc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đối Thái Tử lương tấn bách xấu hổ lại không mất lễ phép mà cười một chút.

Lương tấn bách lập tức nhíu mi, tâm hắn nghiêm túc, chau mày, liền lộ ra vài phần giận dữ, “Tuy nói nữ tử không tài mới là đức, nhưng ngươi cũng nên học chút gì đó, bằng không về sau sao giúp chồng dạy con được?”

Phu đã có, tử đời này là không có.

Châu Châu cảm thấy hoàn toàn không cần lo lắng vấn đề này đâu.

Lương tấn bách thấy vẻ mặt Châu Châu không có chút gì tự vấn, vung tay áo, cả giận nói: “Gỗ mục không thể điêu khắc.”

Hắn xoay người trực tiếp đi, Châu Châu liền lập tức thở dài nhẹ nhõm một hơi, nào biết hắn bước đi có vài bước, lại xoay người đi về, trầm khuôn mặt nói: “Qua mấy ngày ta sẽ đến kiểm tra ngươi, nếu còn giống hôm nay như vậy, ta liền phạt ngươi chép mấy quyển sách đó.”

Châu Châu: “……”

Làm chất nữ của Hoàng Hậu một chút đều không tốt, nàng vẫn mong được trở lại làm người bên cạnh Lý Bảo Chương sống bình dị.

Nói đến Lý Bảo Chương, Châu Châu rất muốn chuồn đi ra ngoài, đi tìm Lý Bảo Chương, nhưng người của Hoàng Hậu thật sự nhìn chằm chằm, căn bản không cho Châu Châu có cơ hội đi tìm Lý Bảo Chương.

Ngày đó khi Châu Châu mới vừa vào trụ thiên điện, Hoàng Hậu bên kia cấp đến hai vị ma ma, tiến hành kiểm tra toàn thân Châu Châu, cuối cùng hai vị ma ma kia cười tủm tỉm mà đi. Châu Châu cũng không hiểu các nàng kiểm tra cái gì, nhưng ngày thứ hai Hoàng hậu liền nói với Châu Châu.

“Bổn cung nghĩ Lý Bảo Chương đối với ngươi cũng không tệ, nếu không có hắn, bổn cung cũng không cơ hội tìm được ngươi, liền tha cho hắn một mạng, nhưng sau này ngươi không cần nhắc lại hắn, nếu không bổn cung liền không bỏ qua cho hắn.”

Hoàng Hậu hơi hơi mỉm cười, trong mắt lộ ra vài phần sát ý.

Hơn nữa Hoàng Hậu hạ lệnh đem tên Châu Châu đổi thành Diệp Mật, trong cung lại có đề cập Châu Châu hai chữ giả, sát.

Vì edit tốn nhiều thời gian nên mỗi lần mình chỉ thêm được đôi ba chương, mong mọi người thông cảm *^▁^* Những chỗ mình để lại câu cú khó hiểu là do mình edit từ bản convert, mà mình không hiểu câu đó nên để lại, ai hiểu thì comment để mình sửa câu đó nha. Yêu nhiều. Chỗ nào sai chính tả cũng cmt nha mình sẽ sửa ~^O^~

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện