Động tác Tịch Bạch rất nhẹ, giống như chuồn chuồn lướt nước, dán băng keo lên ngay chỗ vị trí vết thương cạnh lông mày anh.
Tạ Tùy thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở mềm nhẹ của cô gái, giống như một cơn gió lạnh mùa hè lướt trên mặt anh.Nháy mắt cô rút tay ra, Tạ Tùy bỗng nhiên dùng lực cầm cổ tay cô.Tịch Bạch thầm giật mình, cô cảm giác được bàn tay của người con trai truyền đến hơi nóng, theo bản năng muốn tránh thoát.
Mà Tạ Tùy kéo tay cô, để cho đầu ngón tay cô miết lên mặt ngoài của băng keo cá nhân.
“Dán chặt chút.”Anh giống như biết bản thân dọa đến cô, bỏ lại một câu giải thích.Xuyên qua băng keo cá nhân, cô thậm chí chạm đến xương lông mày bị lồi ra của anh, mang theo hơi ấm, thật cứng.
Tịch Bạch rút tay mình về, thậm chí cũng lùi người về sau.Tạ Tùy đứng thẳng người, nhạt cười: “Cảm ơn.”“Không có gì.” Tịch Bạch nhếch miệng, dặn dò: “Về sau anh đừng đánh nhau với người ta nữa.”“Không phải đánh nhau.” Tạ Tùy giải thích: “Là quyền anh.” “Đó cũng là đánh nhau.”Tạ Tùy không biết làm thế nào giải thích cho cô quyền anh không giống đánh nhau, đơn giản lại hung dữ lầm bầm nói: “Ít quản ông đây đi.” Tùng Dụ Châu vội vàng dùng khuỷu tay chọc chọc Tạ Tùy, rất không dễ dàng con gái nhà người ta chủ động quan tâm một lần, mắt nhìn thấy tên
này lại sắp làm hỏng bét rồi.“Tùy ca không phải ý này, Tịch Bạch, em chớ để trong lòng.”“Chính là ý cậu lý giải.” Tạ Tùy thản nhiên nói: “Muốn quản tôi, chờ em trở thành người phụ nữ của tôi hãy nói.”” “Tên này, bản thân vẫn còn là một thằng nhóc vậy mà lại mở miệng nói một tiếng người phụ nữ.Tịch Bạch tạm biệt bọn họ, trở lại bên nhóm bạn thân.Dọc theo đường đi Ân Hạ Hạ đều nói thầm: “Tạ Tùy đối với cậu như vậy, cậu lại còn mua băng keo cá nhân cho anh ta, nếu là tớ a, khẳng định cách xa được thì cách rồi.”“Đúng vậy đó, Bạch Bạch, thiếu niên xấu tính bất lương này chúng ta vẫn ít tiếp xúc mới được, nói không chừng khi nào lại làm ra chuyện thương tổn cậu.”Tịch Bạch lắc lắc đầu: “Anh ấy sẽ không thương tổn tớ.”Trải qua cảnh bị bạn bè xa lánh và chết chóc, trên thế giới này, nếu còn có người đáng cho Tịch Bạch tin tưởng vậy cũng chỉ có Tạ Tùy.Khuôn mặt Tạ Tuỳ bị thương, nơi vị trí lông mày lạnh lùng vô tình dán băng keo cá nhân, vậy mà không hiểu sao có phần hài hòa.Băng keo Tịch Bạch mua không phải loại băng keo một màu, mà là kiểu phim hoạt hình.
Mỗi lần có bạn nữ đi ngang qua bên cạnh Tạ Tùy, len lén đánh giá băng keo cá nhân giữa lông mày anh, cũng nhịn không được che miệng cười trộm.Khí chất Tạ Tùy xưa nay cao ngạo lạnh lùng, hiện tại phong cách thay đổi đột ngột, vậy mà trở nên có phần đáng yêu.
Mà anh lại không nỡ tháo băng keo xuống, dán ròng rã một tuần cũng chưa đổi qua.Lúc chơi bóng, Tùng Dụ Châu chỉ chỉ lông mày mình: “Tùy ca, băng keo rớt.”Trán Tạ Tùy nhễ nhại mồ hôi, băng keo cá nhân dán ở đuôi mắt anh bị anh thuận tay chụp tới, lại dán trở lại.Tùng Dụ Châu: … Tởm quá!Mãi đến nghĩ giữa tiết, Tùng Dụ Châu ngủ gà ngủ gật tỉnh lại, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Tạ Tùy quét keo lên miếng băng keo đã sớm không còn dính nữa, một lần nữa dán lên vị trí vết thương đã sớm khỏi nơi lông mày.
Này mẹ nó có bị tẩu hỏa nhập ma không.
Tùng Dụ Châu rốt cuộc vẫn chạy đến lớp 1 tìm Tịch Bạch: “Tùy ca của em bây giờ đã điên rồi, ai buộc chuông thì người đó đi cởi chuông, Tiểu Bạch giúp đỡ chút đi, tháo băng keo của anh ấy xuống, chủ yếu là mấy anh đây nhìn thấy tởm quá rồi!”Tịch Bạch không chần chừ, thừa dịp nghỉ giữa tiết, đứng ở đầu bậc thang chặn Tạ Tùy lại.“Tạ Tùy, còn muốn dán băng keo tới khi nào?”Tạ Tùy mặc chiếc áo khoác màu đen, không gài nút, tuỳ ý mở rộng, lộ ra áo len sáng màu bên trong.Anh đút tay trái vào trong túi, đôi mắt đẹp như thêu nheo một cái, nói một câu rất có tính ngôn tình: “Mãi đến tận cùng thế giới.”” “Mấy đứa con trai cố nén kích động muốn đánh anh tơi bời.Tiếng loa phát thanh tiết thể dục giữa giờ trên sân vận động đã thúc giục ba lần, Tịch Bạch chạy vội xuống lầu, đưa tay đến giữa lông mày Tạ Tùy, nhẹ nhàng nói: “Xé nha?”Ngoài ý muốn chính là Tạ Tùy cũng không có biểu hiện táo bạo giống như khi đám con trai tới xé băng keo của anh, anh dịu ngoan nhắm hai mắt lại, lầm bầm nói: “Ừ.”Vì thế Tịch Bạch tháo miếng băng keo hình hoạt họa sặc sỡ kia ra.
“Hở?”Anh mở to mắt, cô gái đứng cách anh hai bậc thang lầu, vừa lúc cao bằng anh, ánh mắt đen tuyền của cô đang nhìn trán Tạ Tùy, nhìn lại nhìn, lại vẫn nhịn không được đưa tay sờ sờ.Tạ Tùy cảm thụ được đầu ngón tay lạnh lẽo của cô gái vẽ trên lông mày anh, từng chút từng chút, trong lòng anh kích động một dòng điện tê dại.
“Lông mày, đứt mất rồi.”Lông mày bên trái Tạ Tùy có hai phần ba bị miệng vết thương làm rách mất, làm lông mày bị đứt, càng lộ ra vẻ oán khí.Bọn Tương Trọng Ninh vây quanh anh, kéo mặt Tạ Tùy hô lớn — “Con mẹ nó, thật sự bị đứt rồi!”“Xong rồi xong rồi, Tùy ca hủy dung rồi.”“Trời ơi, Tùy ca của tao mỹ nhan thịnh thế, hủy hoại chỉ trong chốc lát.” Tịch Bạch lấy từ trong túi ra cái gương nhỏ đưa tới trước mặt Tạ Tùy: “Bây giờ nhìn có phần hung dữ.”Tạ Tùy nhìn lông mày bên trái của mình, lông mày anh vốn đậm lại hếch lên, đột ngột bị chặt đứt một đoạn, đích xác có vẻ hung dữ hơn rất nhiều.
Tạ Tùy giống như cực kỳ để ý lông mày của mình, sắc mặt đã thay đổi.
“Hung… dữ sao?”Tịch Bạch: “Hung dữ.”Một đám con trai: “Hung dữ.”Tạ Tùy thấp giọng mắng một câu: “Mẹ nó.”Trong loa trường lại truyền ra tiếng thúc giục, Tịch Bạch nhanh chóng rời khỏi.
Tạ Tùy bỗng nhiên giữ chặt cổ tay cô, vội vàng nói: “Lông mày của tôi còn thể lại dài ra.”Tịch Bạch không hiểu đầu đuôi, lại nghe anh nói: “Em đừng sợ tôi, được không?”————-Tập thể dục giữa giờ là môn bắt buộc mỗi ngày ở trung học Đức Tân.
Buổi sáng nghỉ giữa tiết có 30 phút, toàn bộ học sinh đều tập trung trên sân thể dục, đứng xếp hàng dựa theo thứ tự lớp, sau đó tập thể dục tập thể theo nhạc.Vốn trước kia vẫn do Tịch Phi Phi làm mẫu, có một lần, giáo viên chủ nhiệm