Trên cầu thang cửa chính bệnh viện, Tạ Tùy ngồi song song với Tạ Anh Đào.
Tạ Anh Đào chống cằm, nhìn chằm chằm Tạ Tùy đang nhíu mày không dời mắt.
Tạ Tùy tỉ mỉ đọc lại báo cáo giám định kia một lần nữa, mấy thuật ngữ trong ngành không hiểu anh lấy di động ra tìm nội dung liên quan, ròng rã hai mươi phút, chân mày không giãn ra.“Ba, con đói rồi.” Cô bé kéo kéo đầu ngón tay út Tạ Tùy, “Muốn ăn cơm rồi.”Tạ Tùy buông giám định cha con xuống, hít sâu thở ra một hơi, nhìn về phía đứa con gái bên cạnh.
Nhìn dáng vẻ tính cách đứa nhỏ, có vẻ ngang tàng của anh, cũng có nét thanh tú của Tiểu Bạch, nếu nói không phải con gái của anh, như vậy thì rất giống rồi.Nhưng sao lại có thể như vậy!“Rốt cuộc con từ đâu chui ra?” Anh véo mặt cô bé, nặn nặn, ôn hòa hỏi: “Rốt cuộc con là ai?”Tạ Anh Đào bị anh bóp má kêu đau, đẩy tay anh ra: “Con đã sớm nói rồi, ba là ba con.”“Ông đây làm sao có con gái lớn như vậy.”
Cảnh sát Trình đứng dựa một bên xe cảnh sát, khoanh tay, bộ dạng đã sớm sáng tỏ mọi việc, nghiêm túc giáo dục Tạ Tùy, “Anh Tạ, đàn ông nào thời còn trẻ không từng phạm sai lầm, nếu con cái đã sinh ra rồi, mất bò mới lo làm chuồng, trễ còn hơn không, anh nên gánh vác trách nhiệm làm ba.” “Cái rắm…”Ngay trước mặt đứa trẻ, Tạ Tùy nhịn không được nói tục.“Tôi có thể chắc chắn nói với anh, tôi không có con, cũng không thể nào có con.”
Tạ Tùy khẳng định nhìn cảnh sát Trình, “Việc này chắc chắn có ẩn tình ở bên trong, có người hãm hại, anh không phải cảnh sát sao, anh nhất định phải điều tra rõ ràng.”
“Vậy báo cáo giám định cha con kia trên tay anh tổng không có ẩn tình bên trong đi.” Cảnh sát Trình lắc đầu nói: “Anh giải thích thế nào về kết quả trên đó, ai muốn hãm hại anh, còn tốn công đưa anh một đứa con gái lớn như vậy?”
Tạ Tùy nhìn sang Tạ Anh Đào vẻ mặt ngây thơ vô tội, không cách nào giải thích.
Chuyện này thật quá khó nghĩ, thậm chí anh còn cảm thấy, có phải lúc anh còn trẻ, có người thừa lúc anh ngủ hay uống say, làm gì đó với anh…Quả thực là hoài nghi nhân sinh.
Cảnh sát Trình đi tới, vỗ vỗ vai Tạ Tùy, “Anh Tạ à, tuổi trẻ khinh cuồng ai cũng có, nếu mẹ đứa bé đã đưa nó đến bên cạnh anh, chắc chắn là hi vọng anh có thể gánh trách nhiệm làm ba.
Hơn nữa, cô bé này cũng không còn nhỏ, phải đi học, đừng chậm trễ tiền đồ.”Tạ Anh Đào chen miệng nói: “Con học lớp 2 nha.”“Xem đi, con người ta học lớp hai rồi, đúng rồi, trước kia con học ở đâu.”
“Con học ở trường tiểu học của đại học S.” Tạ Anh Đào còn chưa nói hết, Tạ Tùy đã xoa xoa cái đầu của cô bé, tức giận bổ sung: “Nó học trong mơ.”
Cảnh sát Trình biết Tạ Tùy có ý định từ bỏ bản thân, anh hi vọng đứa con gái từ trên trời rơi xuống này có thể giúp Tạ Tùy bước ra khỏi sự đau thương và mờ mịt của mình, không nên tùy tiện từ bỏ sinh mệnh.“Vậy đi, anh chuẩn bị chút hồ sơ, tới đồn công an đăng ký hộ tịch cho bé trước.”“Chuẩn bị hồ sơ gì?”Tên nhóc này căn bản là từ trên trời rơi xuống, anh làm gì có giấy tờ của cô bé chứ, giấy khai sinh, sổ hộ khẩu gì cũng không có.
“Tình huống này của anh có hơi phiền toái, nếu như có thể liên hệ được với mẹ của bé thì tốt, có điều xem ra không thể.” Cảnh sát Trình nghĩ ngợi, nói: “Anh có thể ghi là sai lầm thời tuổi trẻ.”
Tạ Tùy trừng mắt liếc anh một cái, anh lập tức sửa lời: “Tóm lại, anh cứ viết rõ ràng làm sao đứa bé này tới, làm sao gặp nhau, báo cáo giám định cha con rất quan trọng, cũng phải mang theo, tôi sẽ trình xin lãnh đạo đặc biệt đặc cách, cho đứa trẻ đăng ký hộ tịch trước, nhanh chóng cho đi học.”————Sau khi cảnh sát Trình rời đi, Tạ Tùy đưa Tạ Anh Đào bụng đói ầm ĩ đi ăn KFC.Anh hoàn toàn không đói, nuốt gì cũng không trôi, cô nhóc ngược lại vô tư, cầm lấy gà rán gặm dính đầy dầu trên miệng.
Khó mà tưởng tượng nổi, cuộc đời còn lại của mình phải mang theo một đứa con gái ngu ngốc từ khe đá lọt ra này mà sống.Nghĩ tới cuộc sống như gà bay chó chạy sắp tới, Tạ Tùy càng muốn chết hơn.Tạ Anh Đào chú ý thấy ánh mắt đang hoang mang của ba không dời khỏi cô bé, cô nhún vai nói: “Đừng hỏi con, con đang nằm mơ.”Phút sau cô lại thấp giọng nói: “Ba của con đã trẻ hơn 10 tuổi rồi, không phải nằm mơ chứ là gì.”“…”
Tạ Tùy không nói nữa, được rồi, anh cũng nghĩ mình đang nằm mơ, cầm hamburger nhét vào miệng cô nhóc, chán ghét nói: “Mơ cũng ăn nhiều một chút, gầy như con khỉ.”“A, ba nói không cho con ăn nhiều, mập không tốt cho sức khỏe.” “Vớ vẩn.” Tạ Tùy dữ dằn nói: “Mập lên chút, đánh cho đã.”
Nếu anh thật sự là cha của cô bé, khẳng định là con gấu con này dăm ba bữa hành hung một trận, chuyện ‘măng xào thịt’ thường ngày.
Tạ Anh Đào kinh ngạc nhìn ông ba trẻ táo bạo, nhận ra được tương lai mình có khả năng có cuộc sống ‘bi thảm’, hamburger trong miệng cũng biến mất.
Cô bé im lặng bóp mình một cái.Sao còn chưa tỉnh lại nữa hả aaaa!!!————Buổi tối, có mấy ông chú tới nhà, Tạ Anh Đào đều nhận ra bọn họ, lễ phép chào hỏi: “Con chào chú Đái, chú Tương, chú Tùng.”Ba thanh niên trợn mắt há hốc mồm nhìn đứa bé gái ôm gấu ngồi xếp bằng trên bàn trà.Trước đó Tạ Tùy đã nói ngắn gọn chuyện này cho bọn họ, mấy người bạn còn tưởng anh uống say, không tỉnh táo nói linh tinh.Nhưng bây giờ, ba người sáu con mắt đang nhìn cô bé sống sờ sờ trước mặt họ, cảm giác không thể nào tưởng tượng nổi.Tạ Tùy ngồi dựa tường, day day chân mày.
“Tùy ca, anh kiếm đâu ra con gái vậy?” “Lại còn đáng yêu như thế.”
Đái Tinh Dã định đưa tay ra nhéo gương mặt cô bé lại bị Tạ Tùy đưa tay ngăn: “Nhìn được rồi, đừng đụng vào.”Tạ Anh Đào nghe lời này, cảm giác ba coi mình thành gấu trúc bảo vật quốc gia à.Đái Tinh Dã cười cười nói: “Tôi cảm thấy dáng dấp cô nhóc này rất giống Tịch Bạch lúc nhỏ.”Tùng Dụ Châu nghiêng đầu hỏi anh: “Mày biết dáng vẻ Tịch Bạch lúc nhỏ thế nào à?”
“Sao không biết, nhà tao với nhà họ Tịch cũng biết nhau mấy đời, tao với Tịch Bạch còn là hàng xóm.
Cô nhóc đó lúc nhỏ cứ ngơ ngơ ngốc ngốc, giống y chang con bé này.”Tạ Tùy nói: “Con bé này không ngốc, rất lanh.”Tùng Dụ Châu đánh giá dung mạo Tạ Anh Đào, nhíu mày hỏi: “Đây là con gái ruột của anh?”Tạ Tùy rất không tình nguyện ừ một tiếng.Tương Trọng Ninh ngồi ngoài rìa sofa vẫn đang đọc báo cáo giám định kia: “Giấy trắng mực đen, không thể là giả được.”
“Tùy ca, cậu giỏi thật, mấy năm trước đã có bản lĩnh đẻ ra đứa con gái lớn như vậy.” Đái Tinh Dã hâm mộ nhìn anh: “Thật là không uổng công làm đàn ông mà.”
Đái Tinh Dã là bạn quen sau này, nhưng Tùng Dụ Châu và Tương Trọng Ninh là bạn từ nhỏ với Tạ Tùy, bọn họ biết với tính cách của Tạ Tùy tuyệt đối không thể có chuyện này.Cô nhóc này kiểu gì cũng đã bảy tám tuổi, bảy tám năm trước, Tạ Tùy còn chưa có bạn gái, sao có thể có con gái.
Nhưng mà nơi này có ba báo cáo giám định cha con theo ba cách kiểm tra khác nhau, kết quả đều chỉ có một, bọn họ là quan hệ cha con trực hệ.Sự tình quỷ dị ở đây.
Mấy tên con trai mồm năm miệng mười bàn tính tất cả độ khả thi, hoặc là khẳng định Tạ