Thấy không còn bóng dáng tiểu nhị, Đỗ Tiểu Ngư cúi đầu lấy chiếc đũa lay đậu phụ khô.Một hai ba bốn…… Tổng cộng còn có bốn mươi lăm phiến, mỗi phiến mười văn tiền, cứ tính như phía trước nói mua năm tặng một, thì vẫn có thể bán được bốn trăm văn tiền, tiền lời này bằng với Đỗ Hoàng Hoa thêu cả tháng mới được, cái này Đỗ Tiểu Ngư rất vừa lòng, dù sao thì đậu phụ khô này phí tổn thấp, về sau lại làm lại bán, huống chi Vọng Nguyệt lâu bên kia còn có một phen làm ăn đang chờ đây!
“Lát nữa nếu chưởng quầy kia muốn cách làm, vậy phải làm sao?”
Đỗ Tiểu Ngư nhỏ giọng hỏi Đỗ Văn Uyên.
“Xem tình huống đã.”
Đỗ Văn Uyên lời ít mà ý nhiều.
Tương đương với chưa nói, Đỗ Tiểu Ngư tự mình tính, nếu chưởng quầy muốn lấy phương tử mà không phải chỉ lấy hàng thôi, vậy phải nhấc cao giá một chút, cái này tương đương với bán đứt tài lộ của người ta, không biết lấy năm mươi lượng thích hợp hay không nhỉ? Nàng nghĩ mà tim đập bịch bịch, năm mươi lượng đấy! Đó tuyệt đối là một khoản lớn, nếu cha và mẹ mà thấy chắc phải cười không khép miệng được
Hừ, còn chút tiền của Lưu phu tử kia coi là cái gì? Ruộng tốt cũng có thể mua được mười mẫu!
Nàng càng nghĩ càng cao hứng, khóe miệng càng vểnh lên cao.
Tiểu nhị kia quả nhiên lại tới nữa, lúc này không nói lảm nhảm nữa, trực tiếp lấy ra bốn trăm văn tiền mua toàn bộ đậu phụ khô còn lại.
Vọng Nguyệt lâu ở khu vực trung tâm náo nhiệt nhất trấn Phi Tiên, Đỗ Tiểu Ngư trước đây đã từng nhìn thấy, quả thật là khí phái, ước chừng có hai tầng, mỗi tầng ở dưới mái hiên đều treo đèn lồng màu đỏ, làm cho người ta không nhìn thấy cũng khó. Khách vào ăn cơm đều mặc lăng la tơ lụa, ăn mặc không đáng một đồng giống như bọn họ đây lại thành chọc mắt người.
Tiểu nhị không muốn để khách nhìn thấy bọn họ, dẫn theo cửa hông đi vào trong.
“Lão gia, người đã mang đến.”
Hắn thái độ cung kính.
Trong phòng chỉ có một lão nhân bán trăm ngồi, mặt chữ điền, râu ngắn, cái mũi hẹp dài, rất hồng hào, nhìn vốn rất nghiêm túc, nhưng thấy đến bọn họ lập tức liền cười rộ lên, “Mời ngồi, mời ngồi,” Nói xong trừng tiểu nhị, “Còn không mang cái ghế ngồi tới à? Lát nữa ra ngoài bảo người mang trà vào đây, trà ngon, đừng chậm trễ khách!”
Tiểu nhị tự nhiên nghe theo, sau đó đi ra ngoài gọi trà.
“Ba người các ngươi là tỷ đệ muội hả?”
Người nọ cười tủm tỉm nói, “Đừng khách khí, ngồi đi.”
Ba người thi lễ rồi ngồi xuống.
Đỗ Tiểu Ngư ỷ vào bản thân là tiểu hài tử, mở miệng trước, “Chưởng quầy ông họ gì?”
“Lão phu họ Mao.”
Người nọ tên đầy đủ Mao Tống, cười nói, “Tiểu nha đầu thật hoạt bát nha, thích ăn kẹo không?”
Nói xong chỉ vào hai cái đĩa nhỏ bên cạnh, bên trong có trái cây và điểm tâm, đủ mọi màu sắc rất mê người.
Làm sao lại giống hệt kiểu đang dụ dỗ trẻ con vậy, Đỗ Tiểu Ngư không muốn để ý, sau lại nghĩ biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, để hiểu biết lúc này là một chút ăn vặt, vội chạy lại cầm mấy cái đút vào túi quần, cất đi trở về chậm rãi nghiên cứu, dù sao tiểu hài tử đâu biết cái gì là mặt mũi, nàng càng cảm thấy trẻ con có lợi, nghịch ngợm chơi xấu đều dễ dàng được tha thứ.
Đỗ Văn Uyên liếc nàng một cái, nói xin lỗi Mao Tống, “Muội muội nhà ta không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, Mao chưởng quầy chê cười rồi.”
Mao Tống vuốt chòm râu ngắn, “Không sao, là lão phu bảo nó lấy mà, nếu thực sự thích cầm hết cũng được.”
Đỗ Tiểu Ngư thật đúng là muốn cầm đi, không chừng mang về thôn có thể bán được ít tiền đấy, nhưng ngẫm lại kiếm tiền của bọn trẻ con này tốn nước miếng lắm.
“Mao chưởng quầy lần này gọi chúng ta đến chắc là về chuyện đậu phụ khô.”
Đỗ Văn Uyên bắt vào đề tài.
“Đúng vậy, nhanh mồm nhanh miệng, lão phu thích người như vậy.”
Mao Tống đang nghĩ mở miệng như thế nào, không dự đoán được đối phương lại mở miệng trước, nghĩ đây chỉ là ba đứa nhỏ chưa đủ lông, muốn lấy cách làm đậu phụ khô không phải là chuyện đơn giản sao? Cùng lắm tiêu chút bạc mua, người nghèo như vậy, phỏng chừng đưa cho năm lượng bạc là vui vẻ không nhìn thấy phương hướng nào rồi.
“Mao chưởng quầy đã ăn đậu phụ khô chưa?”
Đỗ Văn Uyên hỏi.
Mao Tống cười cười, “Thật ra vừa ăn một khối, vừa rồi cháu họ của ta mua năm khối chỗ các ngươi.”
Thì ra công tử tuổi trẻ kia là cháu họ người này, Đỗ Tiểu Ngư không nói gì, nói mua đi hiếu kính cha mẹ, kết quả đi hiếu kính biểu cữu!
“Vậy Mao chưởng quầy có phải muốn nhập hàng của chúng ta phải không?”
Đỗ Văn Uyên nhíu mày nói, “Đậu phụ khô này của chúng ta quả thật thích hợp dùng trong tửu lâu, không chỉ có thể làm món kho, còn có thể phối hợp xào cùng các loại đồ ăn khác, nếu Mao chưởng quầy mua tương đương với đẩy ra rất nhiều thực đơn mới, để cho thực khách nếm thử, tửu lâu khác tuyệt đối không có.”
Mao Tống sắc mặt hơi biến, thiếu niên này nói từng câu từng chữ, nói hết ra ý tưởng của ông, ông đúng là ăn đậu phụ khô xong tán thưởng không thôi, cũng nghĩ đến có thể cho vào nhiều loại thức ăn. Có một số thương nhân sở dĩ có thể thành công tất cả là nhờ ánh mắt độc đáo, ông thấy được đậu phụ khô giá trị, nhưng thiếu niên này cũng đã nhìn ra!
“Tuy rằng có thể làm như thế, nhưng đậu phụ khô này chung quy là vật bình thường, chỉ dựa vào hương liệu, nếu không phải ở Vọng Nguyệt lâu chúng ta, chỉ sợ bán giá này không có người ăn.”
Đỗ Văn Uyên nghe xong cười, “Phi Tiên trấn không chỉ có mỗi Vọng Nguyệt lâu là tửu lâu, nghe nói Bách Phúc Lâu làm ăn cũng tốt lắm.”
Bách Phúc Lâu là đối thủ mạnh nhất của Vọng Nguyệt lâu, Mao Tống nghe vậy cơ bắp gò má nhảy lên, gần đây bên kia làm ra đồ ăn mới đã kéo đi không ít khách, cho nên ông mới có hứng thú nồng hậu như vậy với đậu phụ khô, mà cái này nếu cũng bị Bách Phúc Lâu cướp đi, như vậy sinh ý của ông không chừng sẽ bị ảnh hưởng, nhưng trên mặt không thể biểu hiện ra ngoài, ông hừ nhẹ một tiếng, “Bách Phúc Lâu tính cái gì, lão phu mở tửu lâu này đã năm mươi năm, mà bên đó mới một hai chục năm thôi.”
Nói đến căn cơ, quả thật Vọng Nguyệt lâu củng cố hơn, hơn một nửa quan to quý nhân vẫn nguyện ý tới nơi này.
Đỗ Tiểu Ngư nghe hai người bọn họ giương thương múa kiếm, xen mồm vào nói, “Nhị ca, trời sắp tối rồi kìa, chưởng quầy rốt cuộc có mua hay không, không mua thì chúng ta về nhà đi!”
Đỗ Hoàng Hoa vẫn trầm mặc, có hai người đệ đệ muội muội biết ăn nói, căn bản không tới phiên nàng phát huy tác dụng, chỉ cười nhìn Đỗ Tiểu Ngư, quỷ linh tinh này, trước kia thực sự không nhìn ra có thể