Ngư Dược Nông Môn

Tân niên tình cảnh mới


trước sau



Edit: Hắc Phượng Hoàng



Sáng sớm Đỗ Tiểu Ngư bị tiếng pháo đánh thức, tính thử mới được ngủ mấy canh giờ, nhưng một năm mới có một lần thế này, nàng không ngủ nướng nữa mà vùng dậy.



Bên trên đầu giường đã đặt quần áo mới, trên đất cũng xếp đặt giày mới, nàng vui rạo rực thay quần áo mới đi ra cửa phòng.



“Nhị ca, chúc mừng năm mới! Chúc mừng phát tài!” Người thứ nhất gặp là Đỗ Văn Uyên, cũng mới từ trong phòng đi ra, trong nhà chỉ hai người bọn họ từ trước đến giờ thức dậy trễ nhất.



Đỗ Văn Uyên cũng một thân quần áo mới, trường bào hoa văn hình mây màu đỏ sậm nổi bật hắn càng thêm ngọc thụ lâm phong, nghe vậy mỉm cười với nàng, “Ừm, chúc mừng năm mới.”



“Không chúc mừng muội phát tài à?” Đỗ Tiểu Ngư chớp mắt một cái.



“Ta phát tài chính là muội phát tài mà.” Đỗ Văn Uyên nói xong đi phía lên trước.



Làm sao giống nhau được chứ? Đỗ Tiểu Ngư bĩu môi, nếu hắn tự mình phát tài giấu đi làm tiền riêng, chẳng phải là nàng không được dính tý nào à!



Bên kia vợ chồng Đỗ Hiển và Đỗ Hoàng Hoa đã thức dậy rồi, điểm tâm đã làm xong xếp đặt một bàn, có màn thầu, bánh bao, cháo, bốn món ăn nguội, còn có canh táo đỏ tối hôm qua làm sẵn, so với ngày thường chỉ một chén mì mà nói được coi là cực kỳ phong phú.




Đỗ Tiểu Ngư đi theo Đỗ Văn Uyên cung cung kính kính dập đầu chúc tết cho cha mẹ, lại chúc mừng đại tỷ xong mới ngồi xuống.



“Đến nào, nhận lấy tiền mừng tuổi nào.” Đỗ Hiển cười ha ha móc từ trong lòng ra lì xì tiền thưởng cho mỗi người một cái, “Ba đứa con theo chúng ta chịu không ít khổ, cuối năm vừa rồi mới tích cóp được một ít tiền, mẹ các con nói, thế nào cũng phải cho thêm, cầm mua thứ mình thích, ôi, không cần tiết kiệm. Hoàng Hoa, ngày mai có xe đi vào trấn đấy, bên kia rất náo nhiệt, đến lúc đó mang theo hai đứa đi dạo.”



Đỗ Tiểu Ngư lúc tiếp nhận tiền thưởng ánh mắt có chút ẩm, nói tiếng cám ơn cha mẹ rồi cúi đầu.



“Đứa nhỏ này bình thường vô lý nhiều nhất, hôm nay làm sao mà mê đồ tới ngốc rồi.” Triệu thị trêu ghẹo.



“Trong lòng vui sướng đấy, nhìn nó túm tiền chặt chưa kìa.” Đỗ Hoàng Hoa cười tiếp lời.



Dùng cơm xong Đỗ Hoàng Hoa lại đi rửa bát giúp, Đỗ Tiểu Ngư mở lì xì ra nhìn, thấy bên trong có năm mươi đồng tiền, đối với một gia đình trong năm thu nhập mấy lượng bạc đã tính rất nhiều rồi, thì ra mẹ nàng cũng chẳng phải là một vị bất công, vẫn yêu tỷ muội các nàng. Nàng trong lòng có chút chua chát, như vậy đến cùng mẹ có đồng ý đại tỷ học thêu Tô Châu không?



Thời gian cấp bách, nửa tháng sau chính là nguyên tiêu rồi!



Nghĩ tới đó nàng vội đi tìm Triệu thị.



“Mẹ à, con có việc hỏi người.”



Nghe giọng nói của nàng run run, Triệu thị duỗi tay sờ đầu của nàng, “Sao thế, muốn mua thứ gì à?”



“Không phải.” Đỗ Tiểu Ngư hít sâu một hơi, “Mẹ à, lần trước không phải nói đến chuyện thêu Tô Châu sao, kỳ thực mợ cả Chương Trác Dư bằng hữu của Nhị ca biết thêu, Hồng Tụ Phường trên trấn kia là của bà ấy mở?. Chương Trác Dư nói nếu đại tỷ muốn học có thể thử xem, hắn có thể giúp một chút, mẹ, người nói có được hay không?”



“Còn có chuyện này.” Triệu thị nhíu mày lại, nhất thời không nói gì.



“Tỷ rất yêu thích thêu Tô Châu đấy, lúc con theo tỷ đi Bách Tú phòng bán hàng thêu, chính miệng tỷ nói nhưng không dám nói cho mẹ.” Đỗ Tiểu Ngư nói: “Chỉ lo mẹ không cho phép?.”



Triệu thị lại nhăn lông mày chặt hơn.



“Mẹ, tỷ mỗi ngày đều khổ cực như vậy, mẹ để tỷ học một ít bản thân mình thích đi, cùng lắm sau này con cần cù một chút, được không?”



“Haiz, không phải mẹ không muốn cho.” Triệu thị cuối cùng mở miệng, “Hoàng Hoa đứa bé này chuyện gì cũng để trong lòng, nếu con nói nó thích học cái này, vậy thì học cũng được, ngược lại trì hoãn không mất bao nhiêu thời gian.”



Xem ra có chút nhả ra rồi, chẳng qua sao có thể không trì hoãn thời gian chứ, mất ba năm đấy! Đỗ Tiểu Ngư do dự muốn nói rõ ràng hay không, lại nghe Triệu thị nói: “Chúng ta sang năm chung quy phải mua ít ruộng, con còn nhỏ đâu giúp được gì, vẫn phải khổ cực tỷ con một thời gian ngắn, nếu nó gả ra ngoài thì thôi, đương nhiên mẹ không trông nổi.”




Nói vậy Đỗ Tiểu Ngư không mở miệng được nữa, ruộng càng nhiều tỷ nàng nào có thời gian thêu thùa! Không được, nhất định phải nghĩ ra biện pháp! Về phần lấy chồng hay không, chưa có người thích hợp nên không gấp việc này.



“Vậy thì trước tiên con coi như mẹ đồng ý rồi.” Đỗ Tiểu Ngư nói xong đi ra ngoài.



Ngày đầu tiên thường là đi tới nhà trưởng bối thân thích chúc tết, chẳng qua tổ mẫu gần trong gang tấc lại không thể đi, mà ngoại tổ phụ đã qua đời sớm, nghe nói ngoại tổ mẫu là mới tạ thế mấy năm trước, Triệu thị có một người đại ca và một người muội muội, đều cách thôn Bắc Đổng khá xa, bình thường không có lui tới gì, cho nên Đỗ gia không có thân thích bái kiến, nên chỉ ở nhà vui đùa.



Chỉ không ngờ buổi chiều có hai thân thích nhỏ đến, chính là nữ nhi Ngô thị Đỗ Phượng và Đỗ Ngọc, còn mang theo chút đồ ăn, thấy là vãn bối, Triệu thị không tiện từ chối hoặc là đuổi bọn họ đi, để ba đứa hài tử bồi tiếp trò chuyện.



Toàn là cô nương, Đỗ Văn Uyên nói chào hỏi rồi bước đi, Đỗ Hoàng Hoa oán niệm khá sâu về bên chỗ tổ mẫu, viện cớ muốn làm việc nhà, cuối cùng chỉ còn sót lại Đỗ Tiểu Ngư. Tuy không tính là chán ghét hai tỷ muội này, nhưng cũng chẳng thốt ra câu nào, nhìn Đỗ Ngọc mặt đầy thiếu kiên nhẫn thì biết nếu không phải ý của tổ mẫu thì hai tỷ muội này chắc chắn sẽ không đến, mà Đỗ Phượng hoàn toàn khác, vừa hỏi han vừa vòng vèo nói tổ mẫu quan tâm cả nhà bọn họ như thế nào.



Đỗ Tiểu Ngư tùy ý qua loa vài câu, Đỗ Phượng đại khái thấy nàng tuổi nhỏ không hiểu chuyện lắm, sau đó đi tìm Đỗ Hoàng Hoa, kết quả có thể tưởng tượng được đương nhiên là một bên lạnh một bên nóng, không bao lâu thì cáo từ.



Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nho nhỏ không ảnh hưởng đến tâm tình bọn họ, vừa mới sáng sớm ngày hôm sau ba người kích động muốn đi trấn Phi Tiên.



Quả nhiên tân niên có khác, quả nhiên trên trấn có khác, mọi

cửa hàng đều mở, bởi vì tết đến tiểu hài tử đều có tiền mừng tuổi, mà những người lớn thì đi ra ngoài tìm thú vui, làm ăn há sẽ bỏ qua cơ hội như vậy.



Mục tiêu đầu tiên của Đỗ Tiểu Ngư chính là đi Vọng Nguyệt Lâu, nàng tất nhiên không quên mang tới bơ lạc của nàng.



Chưởng quỹ Mao Tống nghe nói lại là ba tỷ đệ kia đến đây rất cao hứng gọi vào gặp mặt, lần trước đậu phụ khô tuy có ngay tửu lâu khác chế tác được, nhưng trước hết mười ngày nửa tháng vẫn làm cho ông vớt khoản bạc trắng, đưa đi chỉ hai mươi lượng kia thực sự không đáng gì, cho nên lần này có chút mong đợi.



Chẳng qua ai ngờ chỉ là bơ lạc thông thường, Mao Tống khó tránh có hơi thất vọng, cái này vào tửu lâu chỉ là thêm gia vị mà thôi cho tửu lâu thôi, hơn nữa còn không biết được người khác có thích ăn hay không.



May mà Đỗ Tiểu Ngư không có chào giá trên trời, chỉ hai lượng bạc thì bán, cộng thêm còn dâng tặng cách làm mấy loại thực đơn, Mao Tống trái lại không vui không ghét.



Đỗ Tiểu Ngư chờ chính là hiệu quả này, mục đích ban đầu của nàng chính là muốn nhờ vào đó thành lập quan hệ hợp tác lâu dài cùng Mao Tống, như vậy sau này lại có tốt gì điểm sẽ tương đối dễ dàng mở ra nguồn tiêu thụ. Lúc đi Đỗ Tiểu Ngư hỏi: “Mao chưởng quỹ, nơi này của ông có nhiều khách thích ăn thịt thỏ không?”



Mao Tống suy nghĩ một chút nói, “Không phải rất nhiều.”



“Vì sao vậy?” Đỗ Tiểu Ngư nói: “Thịt thỏ ăn ngon lắm mà, cháu còn nhìn thấy ở trên sách, thịt thỏ còn có thể chữa bệnh đấy, phải không nhị ca?”



Vừa rồi vẫn xem nàng phát huy, Đỗ Văn Uyên thầm nghĩ, ngay cả Mao Tống đại chưởng quỹ này còn nói chuyện mặc cả với nàng, đủ thấy trong lúc vô tình quên người trước mắt là một tiểu nha đầu, mà coi nàng như một người lớn, hắn dừng lại một chút rồi nói: “Trong bản thảo cương mục nhắc tới, thịt thỏ bổ trung ích khí, lương huyết giải độc, thanh bổ tỳ phế, dưỡng dạ dày lợi ruột, nói chung, ăn cực kì có ích với thân thể.”



“Thì ra là thế,” Mao Tống gật đầu cười rộ lên , “Trong tửu lâu trước đây từng tiếp đãi mấy vị quý khách nước khác tới, mỗi lần đều nói muốn ăn thịt thỏ, làm ta phải đi tìm một trận, xem ra bọn họ hiểu được chỗ tốt của thịt thỏ hơn chúng ta!”



Nghe nói người nuôi thỏ không có nhiều, người Trung quốc còn không có thói quen nuôi ăn thịt? Nhưng đây là chuyện sớm hay muộn, bởi vì sự thật chứng minh, về sau Trung Quốc danh xứng với thực đại quốc nuôi thỏ!




Rời khỏi Vọng Nguyệt Lâu, ba người bọn họ đi dạo ở chợ, vẫn là đề nghị của Đỗ Tiểu Ngư, mục tiêu của nàng rất rõ ràng, kế tiếp đương nhiên là muốn đi tìm con thỏ trắng lần trước Bạch Liên Hoa nhắc tới.



Có công mài sắt, có ngày nên kim, sau khi đi một vòng lớn quả nhiên ở phía tây chợ phát hiện một sạp hàng nhỏ bán thỏ.



“Tỷ, nhìn có con thỏ trắng này!” Nàng nói xong xông lên cẩn thận nhìn, đúng là thỏ trắng lớn, nhưng lại không giống thỏ trắng trong ấn tượng của nàng, đầu nó to hơn một chút, lỗ tai tương đối ngắn, không biết là chủng loại gì.



“Trong nhà không phải cũng có thỏ sao.” Đỗ Hoàng Hoa không hiểu nàng làm cái gì kích động như vậy.



Đỗ Tiểu Ngư ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ vào hỏi: “Thỏ này bao nhiêu tiền một con ạ?”



Hàng rong lười nhấc đầu, “Hai trăm văn một con.”



“Đắt thế á!” Đỗ Hoàng Hoa kinh ngạc thốt lên, một con thỏ hoang mập bán nhiều nhất chỉ được một trăm đồng, mà những thỏ trắng này vẫn chỉ là con non, áng chừng còn chưa được một cân.



Kỳ thực thỏ trắng trước đây rất hiếm thấy, thường được coi là điềm lành, hồi đó nếu bán đắt là nên, nhưng bây giờ quốc gia cường thịnh phồn vinh, có nhiều giao dịch với nước khác, quá nửa là loại màu trắng này, còn bán mắc như vậy thì có chút dọa người.



Đỗ Tiểu Ngư bĩu môi cười hỏi, “Thỏ này của ngươi ở đâu ra vậy, trước đây chưa từng thấy loại màu sắc này, không phải lấy được từ quốc gia khác chứ?”



“Hì, tiểu nha đầu còn thật biết hàng.” Hàng rong cuối cùng ngẩng đầu, “Thỏ con này là thương đội từ Văn Lai quốc mang tới, ngươi xem thử, nó sạch đẹp không, thỏ hoang sao so được với nó, có phải không? Bình thường đều là thái thái tiểu thư mua chơi, giống như nuôi chó nuôi mèo, còn thông minh nữa đấy?.”



“Thông minh thế nào mà còn đi ị khắp nơi.” Đỗ Tiểu Ngư không đồng ý điểm ấy, nàng ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm những thỏ con kia, hồi lâu sau mới chỉ vào một con trong đó, “Cầm con này cho ta xem một chút.”



“Tiểu nha đầu thật sự muốn mua à?” Hàng rong nhìn thử nàng.



“Tốt thì mua, không được thì không mua.” Đỗ Tiểu Ngư nói giọng bình thản.



Nhìn nàng khẩu khí rất lớn, lại thấy chất vải quần áo cũng rất tốt, hai cô nương mặc vào hoàn mỹ như hoa, có lẽ hoàn cảnh trong nhà không tệ, hàng rong nghĩ rồi cầm con thỏ kia đi ra, căn dặn: “Đừng làm rơi đấy.”



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện