Phố Trung Hoàn nổi tiếng kinh doanh buôn bán tấp nập, một cô gái trẻ ngọt ngào cầm trong tay cây kẹo bông gòn màu hồng phấn nhẹ nhàng đi ở phía trước, phía sau là một người con gái rất xinh đẹp lại có khí chất, phụng phịu tràn đầy bất đắc dĩ đi cùng, hai tay cầm đủ các túi đồ của những thương hiệu quần áo khác nhau.
"Nè, chị nói cái, tay em không chịu xách đồ, còn đi nhanh như vậy để làm gì?" Lương Tiểu Nhu thở hổn hển nói: "Em đứng lại cho chị, nghỉ xíu đi."
Người này, lôi cô đi nói muốn cùng cô đi mua sắm, thật sự đúng là "đi cùng" cô nha, từ giữa trưa đến bây giờ, mua sắm không ngừng nghỉ, cũng không buồn hỏi ý kiến của cô, thẳng tay cà thẻ, còn không sợ phá sản!
Lương Tiểu Nhu lại muốn mắng chửi.
Ăn kẹo bông gòn có cần mê say như vậy không, em thật sự muốn đi vào con đường loli sao. Không sợ A Sâm sẽ không cần em nữa à...
Lâm Thinh Thinh liếm kẹo bông gòn, quay đầu lại nhìn cô, giọng điệu rất chán ghét: "Chị Tiểu Nhu, chúng ta mới đi có một lúc, mà chị đã mệt như vậy à, thể chất của chị không đủ tốt rồi. Còn cứ cằn nhằn như vậy, không cẩn thận sẽ sớm bước vào hàng ngũ của thời kỳ mãn kinh đó nha."
"Em giỡn cái gì đó hả, em!" Lương Tiểu Nhu căng mắt ra liếc. "Cái gì mà mới có một lúc, cô Lâm à, chúng ta đi mua sắm cũng đã bốn tiếng rồi đó."
Hơn nữa, mua đồ xong thì trực tiếp nhét vào tay cô, xem cô là osin không công sao!
"Được rồi, được rồi, chúng ta ghé thăm một cửa hàng nữa thôi. Ok, cửa tiệm này đi!" Lâm Thinh Thinh đẩy cửa bước vào, không cho cô bất kỳ cô hội để phản đối hay từ chối nào.
Lương Tiểu Nhu không nói gì, ngước lên nhìn cái bảng hiệu "Girl's Garden" thật lớn, khóe miệng giật giật.
Cái tên tầm thường thật không có phẩm chất, nhưng bên trong lại rất có không khí, thiết kế nội thất theo kiểu cung đình Châu Âu, vô cùng hoa mỹ, các món đồ trang sức cho thấy cũng đã bỏ ra rất nhiều tâm tư để tuyển chọn, rất đẹp.
Xem ra thật đúng là một người không giống với dáng vẻ bên ngoài.*
*Cái này ý nói bên trong cửa tiệm thì tốt không giống với vẻ ngoài tầm thường.
Lương Tiểu Nhu vuốt cằm gật đầu.
"Wow, đẹp quá, cái này chất ghê, cái này nhìn cũng được!" Lâm Thinh Thinh trăn trở xem quần áo giống như mới khám phá ra được lục địa mới, cô lấy ra một bộ đưa đến trước mặt Lương Tiểu Nhu, "Chị Tiểu Nhu, xem giùm em, cái này thế nào?"
Yo, rốt cuộc cũng biết hỏi cô rồi à?
Lương Tiểu Nhu cử động cánh tay đau nhức, ngồi trên ghế nghỉ ngơi, uể oải nhìn qua.
Màu xám bạc, chất liệu voan mềm mại thoải mái, lộ bờ vai, ở giữa là thắt lưng màu đen sáng bóng, lấp lánh, có vẻ vô cùng thanh lịch.
"Cũng được, em cứ thử đi." Nói xong liền đẩy Thinh Thinh về phía phòng thử đồ.
Có điều, cái này nhìn có vẻ trưởng thành, gợi cảm sexy, Thinh Thinh suốt ngày mặt váy lolita kiểu công chúa dễ thương có thể mặc hợp kiểu này sao?
Lương Tiểu Nhu nhướng mày, thích thú chờ đợi.
Trong chốc lát, có người con gái bước ra từ phòng thử đồ, đang đứng trước gương đánh giá.
Tốc độ cũng nhanh ghê. Lương Tiểu Nhu nhe răng cười, tiện tay cầm lấy một cái khăn choàng màu đen loại tốt trong cửa tiệm, hai tay quàng qua chiếc cổ mảnh khảnh, nhẹ nhàng khoác lên vai, "Nè người đẹp của chị, nhìn xem có phải rất hợp không?"
Người con gái xoay người lại, rõ ràng là bản mặt băng sơn mà gần đây Lương Tiểu Nhu vô cùng quen thuộc, giọng nói cũng vẫn lạnh lùng, "Cô cũng bạo quá ha?"
Lương Tiểu Nhu giật mình, nhìn kỹ lại, trời ơi, đây còn không phải là cái cô Mã Lạc Xuyên đó sao!
Sao cô ấy lại ở đây?! Thinh Thinh đâu, Thinh Thinh ở đâu rồi, mau ra đây cứu chị, chị muốn xỉu!
Ở trước mặt Mã Lạc Xuyên tràn ngập khí thế lấn áp, lợi hại như cô cũng không khỏi lùi lại phía sau một bước.
Nhìn phản ứng của cô, Mã Lạc Xuyên nhướng hai hàng chân mày thanh mảnh, sợ hãi như vậy để làm gì, cô rất khủng khiếp hay sao?
"Tôi mặc không đẹp sao?" Vểnh môi, giọng điệu nhàn nhạt lại mang theo ý chế giễu.
Hả?
Lương Tiểu Nhu ngẩng lên nhìn Mã Lạc Xuyên, lễ phục màu xám bạc lộ bờ vai được mặc ở trên người cô ấy, lại có vẻ rất phù hợp. Dùng đá acrylic để trang trí, đá quý được đính lên vành đai thắt lưng sáng bóng, dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài rũ thẳng xuống, chiếc khăn choàng màu đen càng mang đến cho Mã Lạc Xuyên cảm giác sang trọng và bí ẩn. Cô ấy đứng dưới ánh đèn, ánh sáng chuyển động trong con ngươi, càng thêm rạng rỡ, chói lóa cả mắt.
Trong lúc này, Lương Tiểu Nhu thừa nhận, cô đúng là đã bị vẻ đẹp này làm kinh ngạc.
"Đẹp, nhìn đẹp lắm..." Lương Tiểu Nhu vừa nói lắp bắp vừa tự khinh bỉ bản thân ở trong lòng, sao lại nói cà lăm vậy nè, Lương Tiểu Nhu, mày có thể nào nên thân hơn được hay không!
Nghe xong lời của cô, Mã Lạc Xuyên hơi hơi nhoẻn miệng cười, có vẻ rất hài lòng.
"Cô, sao cô lại ở đây?" Giọng điệu của Lương Tiểu Nhu có chút thái quá.
Mã Lạc Xuyên nhướng mày, "Như cô có thể nhìn thấy."*
*Ý nói là đi mua đồ, thử đồ, nhìn là biết rồi còn hỏi.
Lương Tiểu Nhu còn muốn nói thêm điều gì đó, lúc này, cửa ở hai phòng thử đồ khác được mở ra, có hai người bước ra ngoài.
Một người là Thinh Thinhtrùng hợp cũng mặc một bộ quần áo giống Mã Lạc Xuyên, người còn lại là một cô gái với mái tóc ngắn, mặc một chiếc áo khoác khảm đinh tán theo phong cách Rock, bên dưới mặc skinny jeans, gương mặt rất xinh đẹp, sáng sủa cho thấy một nét đẹp trai.
Cô bé này, nhìn rất quen mắt, nếu cô nhớ không lầm thì hình như là cấp dưới của Mã Lạc Xuyên, là một người mới.
Hai người đều có vẻ bối rối trước tình huống hiện tại, cô gái tóc ngắn hỏi Mã Lạc Xuyên: "Madam, làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?" Bên này, Lâm Thinh Thinh cũng nhìn thấy chị Tiểu