Người Cha Hàng Tỷ Sủng Nghiện

Chương 171-175


trước sau

Chương 171: Anh rất đáng ghét


Chỉ sau hơn một tiếng đồng hồ, Tống Nhã đã chuẩn bị đầy đủ thông tin để Tô Lạc Lạc vào nhận việc, tên trên giấy tờ tùy thân giả của Tô Lạc Lạc là Mạc Tiểu Du, cái tên dễ thương và chân chất này rất phù hợp đối với cô.


Cô Tô, từ bây giờ trở đi, tên của cô khi làm ở trong công ty là cái tên Mạc Tiểu Du này, hy vọng cô có thể nhanh chóng thích nghi.” Tống Nhã nói với cô.


Tô Lạc Lạc nghiêm túc gật đầu: “Được rồi, cảm ơn trợ lý Tống.”


“Tôi qua chào hỏi giám đốc bộ phận đã, chiều nay hai giờ cô có thể tới văn phòng của tôi, công việc của cô với tài liệu nhân sự của bộ phận tương đối nhẹ nhàng, làm từ chín giờ sáng tới năm giờ chiều, nghỉ hai ngày cuối tuần, đãi ngộ lương bổng tôi sẽ yêu cầu bộ phận tính toán cho cô cao một chút, nếu như cô gặp vấn đề gì có thể trực tiếp nói với tôi hoặc là nói với giám đốc Long.”


“Cảm ơn cô nhiều, có vấn đề gì tôi sẽ tìm cô nhé!” Tô Lạc Lạc cười khan một tiếng.


“Được rồi!” Tống Nhã có chút ngạc nhiên, người phụ nữ này rõ ràng dựa vào giám đốc là có thể sống, tại sao cô lại muốn tự mình tới đây làm việc?


Tô Lạc Lạc từ trong văn phòng của Tống Nhã đi ra, trong tay cô đã thêm một giấy chứng nhận công tác giả, chứng minh thư giả, còn có một bản lý lịch, khoảng hai giờ chiều nay, cô có thể tới văn phòng của cô ta làm việc.


Tô Lạc Lạc gõ cửa phòng làm việc của Long Dạ Tước, đẩy cửa ra, nhìn người đàn ông đang bận rộn ở bàn làm việc, cô lặng lẽ ngồi trên ghế sô pha, cầm chiếc iPad Tống Nhã đưa cho, tìm được lịch trình làm việc dày đăc của vị trí cô làm việc, xem xét cẩn thận.


Thân hình Long Dạ Tước uy nghiêm ngồi trên ghế ông chủ, cao lớn đẹp trai, tràn đầy phong thái lãnh đạo, Tô Lạc Lạc thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, đáy lòng thầm khắc họa nhân vật nam chính của cô.


Cô đột nhiên thấy một bóng đen bao trùm trên đầu mình, có chút ngạc nhiên, ngẩng đầu lên, chỉ thấy Long Dạ Tước đã đứng trước mặt cô.


“Có chuyện gì sao?” Tô Lạc Lạc ngẩng đầu hỏi.


“Ăn trưa thôi.” Đôi môi mỏng gợi cảm của Long Dạ Tước hơi mở.


Tô Lạc Lạc lập tức cầm lấy điện thoại ở trên bàn xem qua, quả nhiên là vậy! Cô đột nhiên lấy chứng minh thư giả từ trong cặp đưa cho anh, có chút vui vẻ cười ha ha với anh: “Anh xem, đây là tên mới của em, thấy thế nào?”


Long Dạ Tước cầm lên xem lướt qua, nhẹ nhàng nói: “Mạc Tiểu Du, khá thích hợp với tính cách ngốc nghếch và ngọt ngào của em.”


Tô Lạc Lạc có chút không khuất phục ngẩng đầu nhìn anh: “Chỗ nào của em giống cô gái trong sáng ngốc nghếch ngọt ngào?”


“Chỗ nào của em cũng giống.” Long Dạ Tước không khách khích nhìn chằm chằm ngược lại cô.


Tô Lạc Lạc nhanh chóng giành lại chứng minh thư, không cam lòng mắng lại một câu: “Anh mới là đồ xấu xa ngốc nghếch.”


Long Dạ Tước nghe xong, không tức giận mà lại cười, anh ở trong mắt cô giống như đã khiến bản thân mình trở thành hình tượng của một tên khốn, nếu không làm chuyện khốn nạn, xem như anh có lỗi với cái tên này!


Tô Lạc Lạc vừa đứng dậy, đột nhiên có một cánh tay dài ngang tàng ở trên eo cô, kéo một cái, cô lao thẳng vào vòng tay của người đàn ông, chưa tới một giây, chiếc cằm tinh xảo của cô bị anh nâng lên, hơi thở tràn ngập hương vị đàn ông hạ xuống, đôi môi ấm áp của người đàn ông hôn xuống môi cô.


Con ngươi của Tô Lạc Lạc trợn trừng, nhìn thấy sự xâm chiếm tùy tiện này, cả kinh thở một hơi, ngược lại khiến cho người đàn ông trực tiếp tiến sâu hơn vào bên trong khoang miệng của cô, hơi thở nhẹ nhàng rõ ràng cũng chuyển thành hơi thở trầm đục: “Ưm…”


Long Dạ Tước đã sớm biết mùi vị ngọt ngào của cô, khiến anh hôn xuống không muốn dễ buông ra, tùy ý khám phá sự ngọt ngào của cô.


Sau nụ hôn kéo dài gần hai phút, khi Tô Lạc Lạc đã gần nghẹt thở, người đàn ông cuối cùng cũng tốt bụng buông cô ra, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, cô bực bội đẩy anh ra: “Long Dạ Tước, đồ khốn nạn.”


“Nếu anh đã là đồ khốn nạn, đương nhiên phải làm những chuyện khốn nạn rồi!” Ngón tay thon dài của Long Dạ Tước ưu nhã nhẹ nhàng lau khóe miệng, cười một cách đáng ghét.


Tô Lạc Lạc không còn lời nào để nói, nhìn anh, cô đeo ba lô lên lưng, đi trước về phía cửa lớn.


Sau lưng, Long Dạ Tước chớp chớp mắt cười theo sau.


Tô Lạc Lạc tới cửa thang máy, giơ tay ra ấn, lại phát hiện thang máy không hoạt động, lúc Long Dạ Tước gần đi tới, thang máy mới có phản ứng, đây là thang máy cảm ứng tự động, ngoại trừ anh và một vài nhân vật cấp cao được chỉ định, không ai có thể sử dụng.


Bước vào trong thang máy, Tô Lạc Lạc cố ý di chuyển cơ thể, cách xa anh một chút.


Người đàn ông nào đó bắt đầu có chút không vừa lòng, cánh tay mạnh mẽ kéo cô qua: “Cách xa anh như vậy làm gì?”


Tô Lạc Lạc loạt xoạt đứng không vững, cả người bị kéo vào trong vòng tay của anh, Long Dạ Tước nhếch môi giễu cợt: “Tư thế ôm ấp yêu thương càng mãnh liệt, anh thích.”


“Đồ khốn nạn nhà anh…”


“Ngoại trừ mắng đồ khốn nạn ra, em còn có thể nghĩ ra từ nào mới mẻ chút không?” Long Dạ Tước cười tới mức xấu xa.


Tô Lạc Lạc vội vàng đẩy anh ra: “Chỉ trách em được dạy dỗ tốt, anh muốn chọc giận em, những gì có thể mắng chửi em đều nói ra hết rồi.”


Long Dạ Tước cười khẩy một tiếng, lại bị cô chọc cười rồi: “Em đây cũng gọi là giáo dưỡng tốt sao? Thục nữ sẽ không chửi người đâu.”


Tô Lạc Lạc tức giận trừng mắt nhìn anh: “Anh thích thục nữ như vậy, thì mau đi tìm những thiên kim tiểu thư kia, đừng chọc phá em.”


Mà lúc này cửa thang máy tinh một tiếng mở ra, người đàn ông nào đó một bên bước ra ngoài, một bên để lại lời nói: “Đáng tiếc anh chỉ thích những con mèo hoang nhỏ như em này.”


Tô Lạc Lạc không cảm thấy vui vẻ, ngược lại lộ ra vẻ chán ghét: “Ai bắt anh thích đâu.”


Long Dạ Tước mở cửa chiếc xe thể thao của mình, ngang tàng như chính con người anh, chiếc duy nhất trên thế giới.


Tô Lạc Lạc hít thở một hơi, có tiền không có lỗi.


Đẩy cửa ngồi vào ghế phụ, Tô Lạc Lạc liền cảm nhận được cảm giác chạm đất, người đàn ông bước vào, không gian vốn rộng rãi lập tức trở nên chật hẹp, hơn nữa còn tràn đầy áp lực.


Đôi mắt to của Tô Lạc Lạc nhìn trái phải, đây cũng là mẫu xe hạng xe cô muốn viết trong truyện, đặc biệt liếc nhìn nhiều lần, Long Dạ Tước khởi động siêu xe, chiếc xe như con mãnh thú gầm một tiếng, lập tức rung động.


Bước ra khỏi gara, Tô Lạc Lạc ngoái đầu hỏi người đàn ông ở bên cạnh: “Chúng ta đi đâu ăn đây?”


“Nhà hàng lần trước.”


Long Dạ Tước biết hương vị ở đó vẫn phù hợp với khẩu vị của cô, Tô Lạc Lạc cũng không phản đối, chỉ là quá đắt đỏ.


Lúc dùng bữa, Tô Lạc Lạc vẫn còn một chút lo lắng về những ngày đi làm sắp tới mà cô phải đối mặt, vì sau khi cô tốt nghiệp, cô không chính thức làm việc ở trong văn phòng, trước đó, cô sống cuộc sống vui vẻ thoải mái ở trong tiệm trang điểm, cũng rất khó để đón tiếp một vài khách trong một ngày.


Ăn xong, trên đường quay trở về công ty, Tô Lạc Lạc quay đầu nhìn anh: “Lỡ như em phạm sai lầm, anh có mắng em không?”


“Em làm ở trong bộ phận nhỏ đó, anh không có thời gian rảnh để quản lý.” Long Dạ Tước thẳng thừng nói ra, giọng điệu có chút ruồng bỏ.


Tô Lạc Lạc có chút không nói nổi, anh ở trong công ty cao cao tại thượng, mà cô chẳng qua chỉ là một nhân viên cấp dưới nho nhỏ không đáng để mắt tới, anh đương nhiên không có thời gian rảnh quan tâm.


Long Dạ Tước tới bãi đỗ xe, Tô Lạc Lạc theo anh đi lên văn phòng của anh, khoảng hai giờ, Tống Nhã gõ cửa bước vào, nói với Tô Lạc Lạc đang ngồi trên ghế sô pha chuẩn bị: “Cô Tô, đi với tôi! Tôi đưa cô xuống. ”


“Được rồi, cảm ơn cô!” Tô Lạc Lạc có chút vui mừng.


Mà lúc này, một giọng nói có chút lạnh lùng vang lên: “Không cần đâu, để cô ấy tự đi xuống.”


Chương 172: Chính thức đi làm rồi


Tô Lạc Lạc quay đầu, chỉ thấy ánh mắt của Long Dạ Tước lạnh lùng có chút hà khắc, Tống Nhã cũng cảm nhận được ông chủ cố ý, lẽ nào cô Tô một lúc nào đó đã làm phật ý anh rồi? Rõ ràng cô là mẹ của các con anh, anh cũng không đối xử tốt hơn sao?


Tô Lạc Lạc cắn cắn môi, nói với Tống Nhã: “Trợ lý Tống, để tôi tự đi xuống báo cáo là được rồi.”


“Được rồi!” Tống Nhã gật gật đầu.


Tô Lạc Lạc vừa ra khỏi cửa liền tức giận, nhưng là tức không nổi, Long Dạ Tước thật sự không cần phải giúp đỡ mình đâu!


Cô ấn thang máy của nhân viên xuống lầu, một mạch xuống tới tầng mười hai, nơi này chẳng qua chỉ là một bộ phận nhỏ trực thuộc doanh nghiệp sản xuất nội địa của Long Dạ Tước, còn toàn bộ tòa nhà rộng lớn này là tòa nhà trụ sở công nghiệp quy mô lớn trên toàn thế giới của Long Dạ Tước.


Tô Lạc Lạc tới tầng mười hai, một mình cô đi tới bộ phận nhân sự báo danh, Tống Nhã đã xử lý mọi việc xong xuôi trong buổi phỏng vấn của cô, mọi thứ rất thuận lợi, một cô gái có tính cách không tồi đã dẫn cô đến ô bàn làm việc ở trong văn phòng chung: ” Bàn làm việc của cô ở đây, còn danh sách công việc ở trong máy tính, cô có chỗ nào không hiểu có thể hỏi tôi, tôi làm cùng với cô. ”


“Chào cô! Tôi tên là Tô…Mạc Tiểu Du.” Tô Lạc Lạc suýt tiết lộ tên thật của mình.


“Chào cô, tôi tên là Phương Phương.”


Tô Lạc Lạc vừa nhìn đã là kiểu người khiến người ta yêu thích, xinh đẹp với nụ cười ngọt ngào, ánh mắt của một vài đồng nghiệp nam chưa vợ bên cạnh bỗng sáng ngời, một cô gái xinh đẹp ở văn phòng như vậy, rõ ràng chính là phong cảnh mê hoặc lòng người.


Có điều, trong mỗi văn phòng làm việc luôn có một hai người con gái vừa thanh cao vừa hiền lành như vậy, nhìn thấy nhân viên mới trẻ trung xinh đẹp, bọn họ không hề chào đón, bởi vì sự tồn tại của những người con gái này đã là làm nổi bật lên sự già cả của bọn họ, tuy rằng chẳng qua cũng mới qua ba mươi tuổi.


Sau khi Tô Lạc Lạc chào hỏi các đồng nghiệp xung quanh một tiếng, điện thoại di động của cô vang lên, cô cầm lên xem, có chút ngạc nhiên, đó là cuộc gọi của Dạ Trạch Hạo.


Tô Lạc Lạc vội vàng hạ giọng nghe máy: “Alo!”


“Chiều nay đi dạo phố cùng anh được không?’


“Chân của anh lành rồi sao?”


“Có thể đi bộ được rồi.”


“Sợ là không được rồi! Bây giờ em phải làm việc rồi, ban ngày em không có thời gian, thật xin lỗi!” Tô Lạc Lạc có chút áy náy.


“Em đi làm gì thế?”


“Hiện tại em đang làm việc trong công ty của Long Dạ Tước.”


“Cái gì? Anh ta thật sự bắt em tới công ty anh ta làm việc sao?” Giọng điệu của Dạ Trạch Hạo ở đầu dây bên kia rõ ràng vô cùng tức giận, cho rằng cô bị Long Dạ Tước ép tới làm việc.


Tô Lạc Lạc nghe ra được sự tức giận của anh ta, lập tức cười nói: “Không phải là anh ấy ép tôi tới, là do tôi rảnh rỗi quá muốn tìm công việc để làm, Dạ Trạch Hạo, anh cố gắng chăm sóc bản thân, sau này, chúng ta có khả năng không thể gặp mặt được rồi.”


Dạ Trạch Hạo cũng không phải tên ngốc: “Là anh ta ra lệnh cho em không được gặp anh đúng không!”


“Ơ…Tại sao anh biết?” Tô Lạc Lạc có chút bối rối cười hỏi.


“Tôi đương nhiên biết chứ.”


“Dạ Trạch Hạo, anh cố gắng chăm sóc bản thân, quay phim phải cẩn thận, đi du lịch cũng phải cẩn thận, bây giờ tôi bận rồi, gặp lại sau.” Nói xong, Tô Lạc Lạc ngắt máy, Dạ Trạch Hạo biết cô không thể gặp anh ta, anh ta có thể hiểu là tốt rồi.


Tô Lạc Lạc vừa mới tới, cũng không có chuyện gì quan trọng, chẳng qua chỉ cần xem hiểu danh sách chuyển giao công việc là được rồi, những chỗ khác chưa hiểu, cô sẽ đi làm phiền Phương Phương.


“Người mới đến, đi photo cho tôi một thứ được không?” Đột nhiên, một giọng nữ có phần kiêu ngạo vang lên trên đầu cô.


Tô Lạc Lạc ngẩng đầu, chỉ thấy chỉ thấy một người phụ nữ trong bộ đồ công sở thời thượng và trang điểm cũng hợp mốt mỉm cười với cô và hỏi.


“Cái này…”


“Đây là một trong những việc trong phạm vi công việc của cô. Những người bận rộn như tôi không có thời gian đi photo, chỉ những người ở vị trí của cô mới có thời gian.” Sau đó, cô ta ném hai trang giấy cần sao chép xuống: “Nhớ này, mỗi trang photo mười bản, chút nữa tôi sẽ dùng trong cuộc họp.”


Tô Lạc Lạc sững sờ, Phương Phương từ phía trước thò đầu vào nói: “Tiểu Du, cô có biết tại sao những người ở vị trí của cô lại nghỉ việc không? Đó là do nhóm người của cô ta, bọn họ không làm việc gì cả, nhưng họ tra tấn những người mới đến, đó là bậc nhất. ”


“Lẽ nào cấp trên không quan tâm sao?” Tô Lạc Lạc có chút không nói thành lời, đây đơn giản là bắt nạt!


“Cấp trên làm sao coi trọng những nhân viên nhỏ bé như chúng ta chứ? Hơn nữa, công việc mà bọn họ phụ trách quan trọng hơn nhiều so với chúng ta, chúng ta chỉ phụ trách văn kiện tài liệu mà thôi.”


Tô Lạc Lạc nhìn hai trang giấy: “Vậy tôi phải đi photo sao?”


“Đi đi! Đây là một trong những công việc của chúng ta.”


Tô lạc Lạc cầm hai trang giấy đi photo, nhưng cô rất ít khi dùng máy photo, đành nhờ một đồng nghiệp nam giúp đỡ dạy cô cách sử dụng một chút, người đồng nghiệp nam đó vô cùng vui vẻ, hơn nữa sau khi dạy cô xong, cũng không lập tức rời đi.


“Cô là Mạc Tiểu Du mới đến phải không! Mỹ nữ nha!” Đồng nghiệp nam lão luyện bắt chuyện với cô.


Tô Lạc Lạc mím môi cười: “Tôi mới tới, xin được giúp đỡ nhiều hơn.”


“Yên tâm đi! Tôi thích nhất là chăm sóc người mới tới, có vấn đề gì không hiểu, cứ việc hỏi tôi.” Nói xong, còn không quên lưu luyến lại vài giây trên khuôn mặt xinh đẹp của cô.


Tô Lạc Lạc photo xong đem tới để trên bàn làm việc của người phụ nữ kia, vừa quay về, Phương Phương lập tức chồm đến hỏi: “Này! Tiểu Du, cô đã nộp đơn xin việc như thế nào? Có vẻ như công ty chúng ta gần đây không tuyển dụng người, chỉ tuyển dụng nội bộ.”


Trái tim Tô Lạc Lạc thắt một cái: “Có tuyển dụng mà! Tôi từ thị trường nhân tài bên kia tuyển dụng qua đây.”


“Ừ! Vậy có thể là tôi nghe nhầm rồi.”


“Cô nghe nhầm cái gì?”


“Lúc nãy ở trong phòng uống trà, tôi nghe người ta nói, cô dựa vào quan hệ để vào đây.”


“Không phải…Làm sao có thể…Tôi chỉ làm theo thủ tục đăng ký bình thường thôi.” Tô Lạc Lạc nở một nụ cười khô khốc, cô không nghĩ mới vào làm việc đã gặp sự việc như thế này, nếu biết cô dựa vào quan hệ để làm, những nhân viên khác sẽ coi thường.


Tô Lạc Lạc cùng với Phương Phương vào trong phòng tài liệu, dạy cô cách lưu trữ dữ liệu trong tương lai, Tô Lạc Lạc cũng học rất nghiêm túc.


Cô đang cầm sổ tay ghi nhớ, đột nhiên có đồng nghiệp bước vào, “Mạc Tiểu Du, có người tìm cô.”


“Hả? Tìm tôi sao?”


“Đúng vậy! Gọi điện thoại nội bộ cho tôi, mau tới đây nghe.”


Tô Lạc Lạc vội vàng đi theo anh ta ra ngoài, bước tới trước bàn làm việc của anh ta, giơ tay đón lấy điện thoại: “Alo, xin chào.”


“Điện thoại của em tại sao không mang theo người?” Đầu bên kia, giọng nói trầm thấp không vui của Long Dạ Tước vang lên.


Tô Lạc Lạc lập tức kinh ngạc vài giây, có chút gấp gáp nói: “Anh gọi em làm gì thế?”


“Mười phút nữa tới bãi giữ xe.”


“Em…em có thể nghỉ làm sớm không?”


“Được.” Đầu bên kia hạ thấp giọng, cúp điện thoại.


Tô Lạc Lạc có chút căng thẳng nhìn xung quanh, lúc này, nam đồng nghiệp kia có chút tò mò hỏi: “Bạn trai của cô sao?”


“A…không phải.” Tô Lạc Lạc vội vã phủ nhận, cô bước tới bên cạnh Phương Phương, nói với cô ta: “Tôi có thể phải tan làm sớm.”


“Năm rưỡi chúng ta mới tan ca đó!”


Tô Lạc Lạc liếc đồng hồ, bốn rưỡi rồi, đến giờ đón hai đứa nhỏ, cô cầm túi lên nói với Phương Phương: “Sáng mai tôi sẽ đến sớm làm việc, tạm biệt.”


Phương Phương nhìn bóng cô rời đi có chút ngạc nhiên, nếu cô làm như vậy thì mấy ngày nữa cô sẽ phải rời đi.


Chương 173: Tiểu Hinh đáng yêu


Long Dạ Tước ngồi trong xe thể thao của mình, nhìn cô gái lén lút đi từ thang máy ra như ăn trộm, sau đó nhìn trái ngó phải bốn phía rồi mới vội vã đi đến ngồi vào ghế lái phụ trên xe anh. Vừa ngồi xuống, Tô Lạc Lạc đã vỗ vỗ ngực: “Làm em sợ gần chết, nhỡ để người ta nhìn thấy em ngồi lên xe của anh thì thảm lắm.”


Nhưng câu nói này lọt vào tai của người đàn ông bên cạnh lại biến thành nghĩa khác. Anh không vui nhíu chặt đôi mày kiếm lại: “Làm sao? Ngồi xe của anh khiến em mất mặt như vậy à?”


Tô Lạc Lạc im lặng nhìn anh: “Không phải đâu! Ý em là em không muốn để người khác biết em dựa vào anh mới được vào công ty làm.”


Long Dạ Tước không khỏi buồn cười lườm cô một cái: “Chẳng lẽ điều này không đúng à?”


Tô Lạc Lạc lập tức ngậm miệng, im lặng nhìn anh, rồi lại vẫn hơi không cam lòng nên phản bác: “Em dựa vào quan hệ với trợ lý Tống.”


Long Dạ Tước càng cười bất đắc dĩ hơn: “Thôi được rồi!”


Tô Lạc Lạc thấy rõ ràng là anh đang đùa cợt mình, gương mặt xinh đẹp của cô hơi đỏ lên. Nói cho cùng, chẳng phải vẫn là cô dựa vào quan hệ của anh sao? Cô cắn môi nói: “Về sau em có thể tan tầm vào khung giờ này không?”


“Ừ! Anh sẽ bảo Tống Nhã nói một tiếng với cấp trên của em.”


“Vâng!”


Long Dạ Tước không tiện ra mặt, bởi vì anh cũng không muốn để Tô Lạc Lạc được đối đãi quá đặc biệt. Tính tình của cô nhóc này khá bướng bỉnh, phải để cô đi làm để mài bớt góc nhọn đi, đây cũng là chuyện quan trọng.


Đến nhà trẻ, hai đứa bé đã đứng đợi hai người. Hôm nay hai đứa bé đã bắt đầu được học bài, mặc dù mới là trẻ con bốn tuổi, nhưng cũng nên bắt đầu được dạy viết chữ.”


“Mommy, hôm nay con và anh trai có việc làm rồi nhá!” Tiểu Hinh lấy vở bài tập trong cặp ra, đắc ý vẫy sách.


“Tốt lắm! Vậy thì tối nay các con về nhà rồi bắt đầu làm bài tập nhé, mommy sẽ kiểm tra các con.”


“Dạ!”


“Đề bài quá đơn giản.” Tô Tiểu Sâm đứng bên cạnh oán trách một tiếng.


Tô Lạc Lạc nhìn con trai mà không biết nên nói gì, trên đời này còn có kiểu học sinh ghét bỏ thầy cô vì đề bài quá đơn giản sao?


Quay về biệt thự, Tô Lạc Lạc thấy chị Trương đã về và nấu cơm xong rồi, lần này cô không cần làm việc nhà nữa. Hai đứa bé thì đang ngồi trên bàn nhỏ trong phòng khách, bắt đầu chăm chú làm bài tập. Long Dạ Tước ngồi bên cạnh hai đứa, nhìn hai đứa trẻ làm bài tập.


Đề bài lần này của hai đứa khá dễ dàng, chỉ làm phép trừ từ một đến mười rất đơn giản. Tô Tiểu Hinh gặp khó khăn ngay từ bài đầu tiên, cô bé nhìn chằm chằm vào đầu bài, vẻ mặt cực kỳ phong phú. Có lẽ là do cô bé không chú ý nghe giảng!


Cô bé quay sang nhìn anh trai ở bên cạnh đang làm hết bài này đến bài khác, không khỏi ngó cái đầu nhỏ qua, muốn nhìn bài anh trai mình.


Long Dạ Tước thấy buồn cười, nhưng trên mặt vẫn thể hiện biểu cảm nhìn con gái chăm chú, nói: “Tiểu Hinh, việc của con thì con phải tự hoàn thành, nếu không biết thì daddy có thể dạy cho con.”


“Daddy, con muốn đi tiểu.” Tô Tiểu Hinh bắt đầu cổ quái, nhìn ba mình bằng ánh mắt đáng thương.


Long Dạ Tước gật đầu nói: “Đi toilet đi!”


“Dạ!” Tô Tiểu Hinh lập tức nhảy nhót chạy băng băng tới chỗ toilet.


Lúc Tô Tiểu Hinh quay lại phòng khách thì đã thấy anh trai đã làm bài xong, daddy thì đang kiểm tra bài cho anh trai! Khuôn mặt nhỏ của cô bé có hơi bối rối, tranh thủ thời gian ngồi vào bàn, cô bé còn một đề chưa làm xong nữa!


“Anh trai, anh làm xong rồi ạ?”


“Ừm! Tiểu Hinh cố lên nha!” Tô Tiểu Sâm hoàn toàn không phát hiện ra sự bối rối của em gái mình. Với cậu bé mà nói, đề bài này thật sự rất đơn giản.


Tô Tiểu Hinh hơi hoang mang ngồi xuống bàn học, ngẩng đầu lên thì đã thấy daddy đang mỉm cười nhìn mình, cô bé lập tức cảm thấy có chút áp lực. Tô Tiểu Hinh cầm bút chì, nhìn đề bài cộng trừ trên bàn, không biết nên bắt đầu làm từ đâu.


“Tiểu Hinh, duỗi tay ra, daddy dạy con làm.” Long Dạ Tước nhìn thấu tâm trạng không biết làm bài của con gái nhà mình, anh dịu dàng lên tiếng.


Tô Tiểu Hinh duỗi mười ngón tay nhỏ múp míp ra, Long Dạ Tước chỉ vào đề bài, đọc rồi giải thích cho cô bé: “Năm với hai tương đương với mấy, đếm số ngón tay của con đi.”


Tô Tiểu Hinh nháy mắt to nhìn Long Dạ Tước. Giờ phút này, trong mắt cô bé thì daddy rất là uy nghiêm.


“Hình như là sáu…” Tô Tiểu Hinh nhỏ giọng nói, trả lời một cách không chắc chắn, chớp đôi mắt to sợ sẽ bị ba mắng.


“Không đúng.” Long Dạ Tước lắc đầu, cười dịu dàng duỗi ngón tay thon dài ra trước mặt cô bé, làm mấy động tác dạy Tô Tiểu Hinh: “Năm ngón tay cộng thêm hai ngón tay là mấy? Con đếm thử xem.”


Sau khi Tô Tiểu Hinh đếm xong, lập tức trở nên hưng phấn: “Là bảy ngón tay.”


“Đúng rồi, con viết vào bài đi!” Tô Tiểu Hinh cầm bút chì viết một số bảy rất to vào bài.


Viết xong rồi, cô bé lại gượng cười: “Daddy, con viết to quá rồi.”


“Vậy thì con tẩy đi, viết lại một lần nữa! Daddy tin con có thể viết đẹp hơn.”


“Vâng ạ!” Tô Tiểu Hinh lập tức tẩy đi, viết lại số, quả nhiên trông đẹp hơn lúc trước. Có daddy dạy học, cô bé cũng tự tin hơn nhiều.


Tô Lạc Lạc không tham gia trận náo nhiệt này, có Long Dạ Tước ở đây, việc giáo dục các con không còn là vấn đề. Cô đứng ở lan can lầu hai nhìn con gái ở dưới lầu, chắc con trai đã ra sân

cỏ bên ngoài đá bóng rồi! Tô Tiểu Hinh được Long Dạ Tước kiên nhẫn giáo dục thì cũng dần hoàn thành bài tập của mình.


Cuối cùng, Tô Tiểu Hinh đã làm bài xong, cô bé lập tức vui vẻ ôm lấy Long Dạ Tước, hôn một cái lên má anh: “Cảm ơn daddy.”


“Đi chơi đi!”


Tô Tiểu Hinh nhanh chóng đi chơi, Long Dạ Tước dọn sách bài tập cho hai đứa bé, dáng người cao dong dỏng đi theo hai đứa trẻ ra ngoài.


Ở lầu hai, Tô Lạc Lạc nhìn hoàng hôn đang buông xuống, kéo cái bóng của anh thật dài, trong lòng bỗng tuôn ra một cảm xúc phức tạp. Cô đi đến ban công trên lầu hai, ngắm ba cha con đang đá bóng dưới trời chiều.


Dưới hoàng hôn trống trải có tiếng cười khanh khách sung sướng của bọn trẻ, đồng thời còn có tiếng cười trầm thấp thuần hậu của người đàn ông, khung cảnh cực kỳ ấm áp.


Dáng người Long Dạ Tước thon dài cao lớn, hai đứa trẻ vây quanh anh, so với đôi chân dài của anh thì trông hai đứa lại càng nhỏ hơn. Thỉnh thoảng Long Dạ Tước lại bế con gái lên hôn một cái, rồi lại xoa đầu nhỏ của con trai, tình thương của người ra biểu hiện ra cực kỳ rõ.


Bữa tối ngon miệng bắt đầu, trước kỹ năng nấu nướng của chị Trương, Tô Lạc Lạc chỉ có thể xấu hổ, hiện giờ cô chỉ đành thưởng thức mà thôi.


Ăn xong, Tô Tiểu Hinh muốn đối xử với mommy tốt một chút, đôi tay mũm mĩm của cô bé cầm hai chiếc đũa gắp một con tôm bóc vỏ: “Mommy, há miệng ra, con gắp tôm cho mẹ ăn này.”


Tô Lạc Lạc thấy con gái biểu hiện hiếu thảo như vậy, mãn nguyện mở miệng ra, chờ cô bé gắp đồ ăn cho mình.


Thế nhưng cô bé lại không biết dùng đũa, gắp mãi vẫn không được. Tô Lạc Lạc thì không hề từ bỏ, chờ con gái mình.


Đúng lúc này, người đàn ông ngồi đối diện gắp một miếng đậu hũ nhiều nước, ngon miệng lên, cứ thế nhét vào miệng Tô Lạc Lạc. Tô Lạc Lạc lập tức ngậm miệng lại. Hơn nữa bên trong miệng còn ngậm miếng đậu hũ mà Long Dạ Tước gắp, cô lập tức che miệng lại, tức giận khẽ nói: “Em không muốn ăn đậu hũ của anh.”


“Mommy, từ khi con còn nhỏ mẹ đã dạy bọn con không được lãng phí đồ ăn rồi mà.” Tô Tiểu Sâm lập tức trở nên ranh ma, ra vẻ chững chạc, đàng hoàng nói với mẹ của mình.


Chương 174: Vừa động tay lại vừa động chân


Thật ra Tô Lạc Lạc cũng không muốn phun ra, nghe con trai nói vậy, xem ra cô không ăn cũng không được.


Trong mắt người đàn ông ngồi đối diện lộ ra một ý cười khó đoán: “Đậu hủ của anh ăn ngon không?”


Lúc này Tô Lạc Lạc mới phát hiện ra người đàn ông này đã hiểu lầm lời cô nói rồi. Đậu hủ của anh không thể ăn được!


“Mommy, há miệng nào, a…” Cuối cùng Tô Tiểu Hinh cũng gắp thức ăn thành công, đưa lên miệng cô. Tô Lạc Lạc lập tức giơ ngón tay cái lên: “Con giỏi quá.”


Cơm nước xong, đã có chị Trương dọn bàn. Long Dạ Tước định dẫn các con đến phòng chiếu phim xem phim thiếu nhi, Tô Lạc Lạc cũng muốn xem cùng các con một lát.


Phòng chiếu phim ở lầu ba, thiết kế cực kỳ xa hoa, sô pha mềm mại, còn có màn hình cực to rộng, hiệu quả tốt chuẩn cơm mẹ nấu rồi.


“Daddy, mommy, hai người ngồi ở hàng sau, con và em gái ngồi phía trước được không?” Tô Tiểu Sâm sắp xếp.


Tô Lạc Lạc không có ý kiến, cô ngồi xuống hàng ghế dưới. Long Dạ Tước cũng ngồi xuống bên cạnh cô, thân hình cao lớn tản ra khí thế áp bách vô hình.


Ở đằng trước, hai đứa trẻ ngồi sóng vai với nhau cực nghiêm túc. Long Dạ Tước chọn cho hai bé hai bộ phim thiếu nhi rất có ý nghĩa nhân văn, chỉ dài khoảng ba mươi phút, xem xong sẽ vừa đúng thời gian đi ngủ của hai đứa bé.


Bình thường thì hai đứa bé này cũng khá ngoan, sẽ không đòi xem ti vi, nhưng cũng cần thiết phải chọn mấy bộ phim có ý nghĩa giáo dục cho hai bé xem. Những bộ phim có chủ đề kính già yêu trẻ, không nhặt của rơi của người khác làm của mình được thể hiện bằng hình thức phim hoạt hình, như vậy thì các bé sẽ dễ hiểu hơn.


Phim bắt đầu được chiếu, điều khiến Tô Lạc Lạc thích thú nhất là nhìn hai đứa trẻ ngồi nghiêm túc ở phía trước, ánh mắt cô tràn ngập sự dịu dàng và thỏa mãn


Phim rất sinh động, phối âm cũng cực kỳ thú vị, hai đứa trẻ lập tức xem phim rất chăm chú.


Tô Lạc Lạc vốn cúi người nhìn hai đứa trẻ, bởi vì vị trí bọn họ ngồi thấp hơn một chút. Đến khi cô quyết định xem phim, định dựa lưng vào ghế thì bỗng có một cánh tay cường tráng của người đàn ông, không biết đã duỗi ra từ khi nào, cứ thế ôm lấy eo của cô.


Tô Lạc Lạc sợ tới mức há hốc miệng, một bàn tay đã kịp thời bưng kín miệng của cô, đè tiếng mà cô chưa kịp phát ra trở về.


Ngay sau đó Tô Lạc Lạc đã dựa sát vào ngực người đàn ông. Tô Lạc Lạc tức giận đến nỗi mặt đỏ lên, người đàn ông này dám động tay động chân với cô trước mặt hai con, đáng ghét, thật là đáng ghét.


Cô đang định giãy giụa, bên tai bỗng có tiếng hít thở trầm thấp lại nóng rực: “Đừng lộn xộn.”


Ai mới là người đang lộn xộn? Tô Lạc Lạc cảm thấy bàn tay to đang đặt trên eo mình nóng như bàn ủi, mà hắn một cái tay khác của anh còn nhẹ nhàng che lại cái miệng nhỏ của cô. Tô Lạc Lạc tức đến nỗi đầu óc nóng lên, há miệng định cắn lên ngón tay anh.


Đầu tiên, Long Dạ Tước ngẩn ra, ngay sau đó thì bị cô cắn ngón trỏ, nên anh cứ tiếp tục xằng bậy trong miệng cô, Tô Lạc Lạc lập tức nhả tay anh ra.


Trong bóng tối, ánh mắt Long Dạ Tước nóng rực như muốn đốt chết người ta. Tô Lạc Lạc gỡ cái tay đang ôm eo cô ra, nói với hai đứa bé đang ngồi phía trước: “Mommy đi WC xíu, các con cứ xem phim đi.”


Hai đứa bé hoàn toàn không phát hiện ra mommy nhà mình đã đi ra ngoài với khuôn mặt đỏ bừng.


Ra khỏi phòng chiếu phim, Tô Lạc Lạc tức giận đến nỗi hít sâu mấy hơi liền. Nghĩ đến chuyện vừa nãy mình cắn ngón tay anh, cô vỗ đầu một cái, sắp tức đến mức nổ tung. Làm sao mà cô biết được anh sẽ dùng phương thức này để trừng phạt cô chứ?


Tô Lạc Lạc cảm thấy mình sắp phát điên, đành phải quay lại phòng. Cô lấy laptop ra, viết tiếp câu chuyện của ngày hôm qua, đúng lúc cô cũng viết đến đoạn nữ chính làm việc ở một công ty lớn.


Mà nam chính lại là tổng giám đốc của công ty này, còn về hình tượng của tổng giám đốc, trong đầu Tô Lạc Lạc cứ thế dùng luôn hình tượng của Long Dạ Tước.


Dùng một đống tính từ để miêu tả sự đẹp trai của nam chính, đến khi cô kiểm tra lại thì mặt hơi đỏ lên. Đây chẳng phải là cô viết dựa theo hình tượng của Long Dạ Tước sao? Đây hoàn toàn là viết về anh ấy!


Cô nghĩ, nếu sau này bộ tiểu thuyết của cô được xuất bản, tuyệt đối không được để người đàn ông này nhìn thấy nó.


Tô Lạc Lạc trau chuốt lại cốt truyện của mình cho rõ ràng, dù sao thì đây là lần đầu tiên cô viết truyện theo motip này, cần phải dùng rất nhiều nơron thần kinh.


Chờ đến khi cô khép laptop lại, vừa nhìn thấy giờ, cô lắp bắp sợ hãi. Đã chín giờ rưỡi rồi, đến lúc phải giục hai đứa bé lên giường đi ngủ.


Tô Lạc Lạc ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy Long Dạ Tước đang nhẹ nhàng đi ra từ phòng hai đứa bé. Tô Lạc Lạc nhìn về phía anh, nhỏ giọng tìm hỏi: “Hai con ngủ rồi sao?”


Long Dạ Tước gật đầu: “Mới ngủ rồi.”


Tô Lạc Lạc thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô xoay người chuẩn bị về phòng, bỗng có một giọng nói bá đạo gọi cô lại: “Chờ một chút.”


Tô Lạc Lạc lập tức cảnh giác nhìn anh: “Anh có chuyện gì sao?”


“Ánh mắt của em là ý gì đấy?” Long Dạ Tước có chút không vui cất bước tới gần cô.


“Có chuyện gì thì cứ nói đi, đừng đến gần như vậy, chúng ta không thân.” Tô Lạc Lạc lập tức lùi về phía sau vài bước theo bản năng, mà sau khi lùi vài bước lại là mặt tường.


Long Dạ Tước duỗi tay ra bao vây cô ở giữa ngực mình và vách tường, giọng điệu mờ ám: “Chúng ta không thân sao? Không thân chỗ nào?”


Tô Lạc Lạc nghe thấy rõ ràng là anh đang đùa giỡn mình, cô tức giận không ngừng đẩy anh ra: “Không thân chỗ nào cả.”


Long Dạ Tước hưởng thụ cảm giác hơi ngứa khi hai bàn tay nhỏ của cô đặt lên ngực mình: “Tô Lạc Lạc, sau này chúng ta sẽ sống với nhau cả đời, em định từ chối anh cả đời sao?”


“Ý anh là gì?” Hành động đẩy Long Dạ Tước ra của Tô Lạc Lạc cứng đờ lại, nhìn anh bằng ánh mắt chứa chút sợ hãi.


“Dù sao thì cả đời này anh cũng sẽ bảo vệ em và hai con, mà em, trừ anh ra thì cũng không được phép có người đàn ông nào khác.”


Tô Lạc Lạc choáng váng vài giây, ngay sau đó, cô hơi ngại ngùng đỏ mặt, nói: “Sống cả đời thì cả đời, nhưng anh đừng có động tý là táy máy tay chân là được.”


Long Dạ Tước nghe xong, mặt đen xì vài giây: “Tất nhiên nếu chúng ta đã quyết định sống cùng nhau, vậy thì em chính là người phụ nữ của anh. Mà nếu đã làm người phụ nữ của anh, em phải biết mình cần làm cái gì.”


Tô Lạc Lạc nuốt nước bọt, cảm thấy có một luồng điện mạnh mẽ đang vây quanh mình. Cô căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay túa mồ hôi: “Làm cái gì?”


“Phụ trách nhu cầu sinh lý của anh.” Long Dạ Tước nói thẳng.


Tô Lạc Lạc vội đẩy anh ra: “Anh ra ngoài tìm người phụ nữ khác em cũng không nói gì đâu.” Nói xong, cô chui ra cạnh người anh, định chạy thoát.


Long Dạ Tước kéo tay cô lại bằng một tay, một câu cảnh cáo chứa đầy sự không vui thoát ra khỏi miệng anh: “Tô Lạc Lạc, em nói lại lần nữa xem.”


Tô Lạc Lạc thử tránh mà không tránh ra được, cô quay đầu lại buồn bực nói: “Nếu anh không thỏa mãn về tình dục, có nhiều người phụ muốn bò lên giường của anh như vậy, hà cớ gì anh phải làm em khó xử?”


Long Dạ Tước tức giận đến nỗi gõ đầu cô một cái, hừ lạnh một tiếng, nói: “Anh là một người chung tình, nếu đã ngủ với em một lần, thì cả đời này chỉ ngủ với em.”


Tô Lạc Lạc che đầu lại vì bị anh gõ đau điếng: “Em không muốn bị anh ngủ.”


“Chuyện này không phải do em quyết định, anh cho em thời gian suy nghĩ là ba tháng, nếu em không trả lời, thì ba tháng sau, anh sẽ ngủ với em.”


“Anh dám ngủ em thử xem.” Tô Lạc Lạc ngẩng đầu khiêu khích.


Long Dạ Tước đã ngắm chuẩn cái miệng nhỏ của cô từ lâu, cứ thế phủ môi mình lên môi cô, nói mơ hồ: “Thử thì thử.”


“Ưm.”


Chuơng 175: Bị móc túi lấy mất điện thoại


Tô Lạc Lạc bị Long Dạ Tước cưỡng hôn một cách không rõ ràng như thế. Sau khi thoát khỏi Long Dạ Tước để chạy về phòng, môi cô đã sưng lên, hơi đau một chút. Chết tiệt, người đàn ông này là sói hay là cún thế, có ai hôn môi mà bá đạo như thế này không?


Tô Lạc Lạc lau đi hơi thở của anh vẫn còn vương vấn trên môi mình, tim đập nhanh vẫn chưa thể bình tĩnh lại được. Trong phòng quá yên tĩnh nên tiếng tim đập thình thịch vang lên cực kỳ rõ ràng.


Tô Lạc Lạc ảo não nằm xuống giường, đặt tay lên ngực muốn che kín trái tim không biết cố gắng, đang đập cực nhanh của mình. Sao nó phải đập nhanh vì một tên khốn như vậy?


Trong đầu cô không kiềm chế được hiện ra mấy câu mà anh vừa nói, đời này anh chỉ bảo vệ cô và hai con, ừ thì sống chung thôi! Cô không có ý kiến.


Nhưng tại sao cô phải thỏa mãn nhu cầu sinh lý của anh ta? Nếu anh ta muốn phụ nữ bên ngoài, cô cũng không để ý đâu. Hơn nữa, anh ta còn nói cô không được tìm người đàn ông khác, cái này thì cô cũng biết thân biết phận lắm. Dù sao thì đời này cô cũng hoàn toàn không nảy sinh hứng thú nổi với loại sinh vật mang tên đàn ông.


Vào cái đêm của năm năm trước đã để lại bóng ma tâm lý hoàn toàn không thể xóa nhòa trong lòng cô. Vậy nên, cô không bao giờ muốn trải qua cái chuyện được mọi người ca thán là chuyện đẹp đẽ nhất đời này thêm bất cứ lần nào nữa.


Tô Lạc Lạc cầm laptop lên, định viết thêm gì đó, nhưng trong đầu cô toàn là gương mặt khốn kiếp của người đàn ông Long Dạ Tước kia. Tô Lạc Lạc đành phải viết nam chính thành một tên xấu xa, còn nữ chính thì cô dung hợp luôn với cuộc đời của người bị hại là mình.


Thế là cốt truyện hoàn toàn biến thành thể loại máu chó: tổng giám đốc bá đạo bắt nạt thỏ trắng nhỏ.


Viết xong hai nghìn chữ, Tô Lạc Lạc xem thời gian một chút thì thấy đã mười một giờ đêm, đến giờ đi ngủ, cô buồn ngủ đến nỗi vừa nằm xuống là ngủ luôn.


Sáng sớm hôm sau.


Hai đứa bé đến trường rồi ăn sáng sau, còn Tô Lạc Lạc thì phải đến công ty lúc chín giờ. Long Dạ Tước thường ăn sáng ở nhà hàng cao cấp, nhưng Tô Lạc Lạc không muốn trở thành một nhân viên mới đi làm đã đến muộn về sớm


Lúc Long Dạ Tước dẫn cô đến phòng ăn sáng ở dưới lầu thì đã là tám giờ rưỡi


Tô Lạc Lạc vừa xuống đến đây đã nói dự định của mình ra: “Anh cứ ăn đi! Em phải vào công ty điểm danh.”


“Thế bữa sáng của em thì sao?”


“Không ăn cũng được!” Tô Lạc Lạc nói xong, vẫy tay với anh: “Em ra trạm dừng xe buýt trước đây.”


Thân hình thon dài của Long Dạ Tước hơi cứng lại, người phụ nữ này tích cực như vậy làm gì? Anh vốn chỉ định cho cô gia nhập công ty để cô trải nghiệm cuộc sống, để cô chơi mà thôi.


Nhưng Tô Lạc Lạc lại không nghĩ như vậy.


Nhìn cô chen vào xe buýt, rõ ràng xe buýt đã chen chúc đến nỗi sắp biến hình, sắc mặt Long Dạ Tước lập tức hiện lên một tia lo lắng. Bây giờ trên xe buýt nhiều kẻ biến thái như vậy, người phụ nữ này lại trông ngon miệng như thế, lỡ gặp phải biến thái thì sao?


Long Dạ Tước đột nhiên hết muốn ăn sáng nữa, anh lập tức gọi điện cho Tô Lạc Lạc. Lúc này Tô Lạc Lạc đang thở dốc không xong, có một cô gái ở bên cạnh đã tốt bụng nhắc nhở cô: “Chị ơi, chuông điện thoại của chị kìa.”


Tô Lạc Lạc chuyển túi ra trước ngực một cách khó khăn, lấy điện thoại ra thì thấy là Long Dạ Tước. Anh ta không ăn sáng của anh ta đi, gọi điện thoại cho cô làm gì? Có một câu là không nên để lộ tiền tài ra ngoài, hiện giờ cô đang cầm máy Iphone loại mới nhất trị giá mấy nghìn tệ.


Tô Lạc Lạc vội nghe máy: “Alo!”


“Đến trạm tiếp theo thì xuống xe đi, anh đang ở sau xe buýt, anh đưa em đến công ty!”


“À! Không cần đâu, em chen lên đây rồi.”


“Nhanh lên, nếu không anh sẽ chặn đầu xe buýt đấy.” Long Dạ Tước bá đạo để lại một câu rồi tắt máy luôn.


Tô Lạc Lạc hết chỗ nói nổi, cô kiễng chân lên định nhìn xem có đúng là xe của Long Dạ Tước đi theo không, nhưng cuối cùng chỉ nhìn thấy một đám hành khách chen chúc nhau đến nỗi mặt đỏ tai hồng. Lúc này, tiếng nhắc nhở của xe buýt vang lên, sắp đến điểm dừng tiếp theo.


Tô Lạc Lạc nói với mấy người đang chắn trước mặt mình: “Nhường một chút với, tôi muốn xuống xe!”


Đột nhiên có hai người đàn ông trung niên cao lớn chen vào trước mặt Tô Lạc Lạc, cô cực kỳ ghét cái mùi thuốc lá nồng nặc trên người bọn họ. Tô Lạc Lạc che miệng, muốn thoát ra, nhưng xe buýt lại đông như vậy, cô hoàn toàn không biết hai người đàn ông này đã theo dõi điện thoại của cô từ lâu.


Một tên thì chắn tầm mắt của người khác, một tên còn lại thì ra tay. Trong tình huống chen chúc như vậy, cho dù túi có điều gì khác thường thì Tô Lạc Lạc cũng không phát hiện được. Hơn nữa bọn họ đã móc túi quen tay, Tô Lạc Lạc chỉ mới cất điện thoại di động vào túi được vài giây thì điện thoại đã rơi vào tay của kẻ khác.


Mà Tô Lạc Lạc vất vả mãi mới xuống được xe, cô nhìn trái ngó phải thì thấy một chiếc siêu xe Rolls-Royce màu đen đang đậu lại cách đó không xa. Tô Lạc Lạc lập tức chạy tới, sau khi ngồi vào ghế phụ thở hổn hển, cô mới kinh ngạc nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh.


“Sao anh không đi ăn sáng?”


“Hôm nay không ăn.” Long Dạ Tước lạnh nhạt lên tiếng, không muốn làm cô quá đắc ý.


Tô Lạc Lạc thở phào một hơi, sau khi xe chạy được một lúc, Tô Lạc Lạc định nhắn tin báo cho Hạ Thấm biết chuyện cô đi làm, nhưng cô mò trong túi một lúc vẫn không thấy điện thoại đâu. Bình thường thì cô chỉ cần sờ một cái là thấy điện thoại ngay, nhưng lần này cô sờ mãi vẫn không thấy điện thoại.


Cô vội vàng kéo khóa túi ra, vừa nhìn vào thì chỉ thấy trong túi trống rỗng, làm gì có bóng dáng chiếc điện thoại của cô?


“A!” Tô Lạc Lạc trợn to mắt, phát ra một tiếng thét chói tai.


Long Dạ Tước ngồi bên cạnh bị hoảng sợ, lập tức phanh xe lại, cứ tưởng cô xảy ra chuyện gì. Phía sau có một chiếc xe điện đi theo xe anh, không kịp phanh lại nên đâm thẳng vào đuôi xe của anh.


Người qua đường đâm vào xe anh vừa nhìn thấy hãng xe thì sợ tới mức chân nhũn ra, vội vàng chạy xe tới chỗ ghế điều khiển xe. Cái người chuẩn bị phải bồi thường một số tiền kếch xù này là một anh chàng shipper chuyên giao đồ ăn ngoài cho khách.


“Thưa ngài, tôi xin lỗi, tôi không cẩn thận đâm phải xe của ngài.” Anh shipper sợ tới mức mồ hôi lạnh ròng ròng.


“Không sao, cậu đi đi!” Long Dạ Tước hạ cửa sổ xe xuống, lạnh nhạt lắc đầu.


Anh chàng shipper vội vàng đi ngay, đến lúc này Tô Lạc Lạc mới phát là do mình sợ hãi hét lên một tiếng khiến xe của anh bị người ta đâm vào, cô lại bị dọa ngẩn người thêm một lần nữa.


“Rốt cuộc là em làm sao vậy?” Long Dạ Tước híp mắt lại nhìn cô chằm chằm.


“Em.. em, vừa nãy lúc ở trên xe buýt, điện thoại của em bị trộm mất rồi.” Tô Lạc Lạc tức giận không thôi: “Đáng ra vừa nãy anh không nên gọi điện thoại cho em, làm những tên móc túi kia biết em để điện thoại trong ngăn nhỏ cạnh sườn túi. Rõ ràng em đã đeo túi ở trước ngực rồi, sao vẫn bị trộm được nhỉ?”


Long Dạ Tước còn tưởng là cô bị thương, nghe thấy chỉ là cô bị trộm mất điện thoại, không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười. Khuôn mặt anh đen xì, nói: “Chỉ là mất điện thoại thôi mà? Hay là trong điện thoại của em có ảnh gì bất nhã à?”


“Ảnh gì cơ?” Tô Lạc Lạc chớp mắt.


“Là ảnh nhạy cảm của em ấy.”


“Không có đâu!” Tô Lạc Lạc lập tức lắc đầu, cô không bao giờ chụp ảnh nhạy cảm, mà trong điện thoại cũng không có nhiều số điện thoại, chủ yếu là do điện thoại đắt mà thôi!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện