Tiền duyên 1: Thẩm x Tiêu
Lần đầu tiên Tiêu Mộ Vũ gặp Thẩm Thanh Thu, bản thân vẫn còn đang nằm trong nôi, tuy nói trẻ con tuổi ấy không có kí ức, nhưng Tiêu Mộ Vũ lại cảm thấy bản thân vẫn nhớ ra rõ cảnh tượng ấy.
Sau khi trưởng thành, cô cũng từng nghĩ rốt cuộc bản thân thật sự ghi nhớ cảnh tượng ấy, hay là sau này tái hiện lại qua lời kể từ chỗ bố mẹ, nhưng những hình ảnh ấy rất rất rõ ràng.
Nhưng có một vài chuyện kì lạ là, cảm giác và tâm trạng đó thuộc về cô, nhưng góc nhìn lại là góc nhìn của Thượng đế, giống như bản thân khi đó lơ lửng giữa không trung quan sát chính mình và Thẩm Thanh Thu.
Thẩm Thanh Thu lúc đó vẫn chưa được 2 tuổi, vì mới tập đi, cho nên đi lại giống như con chim cánh cụt, lắc bên nọ lắc bên kia.
Tiêu Mộ Vũ nhớ rất rõ, bản thân được mẹ bế trong lòng, mẹ ngồi trên chiếc ghế thấp, còn cô nhìn khắp nơi, sau đó nhìn thấy Thẩm Thanh Thu.
Thẩm Thanh Thu mặc chiếc áo phông trắng và quần yếm, tóc máu vẫn chưa cắt, buộc thành búi tròn nhỏ nhỏ.
Khuôn mặt tròn xoe trắng trẻo đáng yêu.
Thẩm Thanh Thu lật đật đi tới, bàn tay nhỏ bé mềm mại vịn lên cánh tay của mẹ mình, nhón mũi chân cố gắng nhìn vào trong lòng mẹ Tiêu, miệng còn bi ba ba bô không rõ chữ.
Không biết có phải được người thân nuông chiều hay không, Thẩm Thanh Thu biết nói muộn, tập đi cũng muộn, chỉ biết gọi bố và mẹ, không biết gọi em gái.
Nhìn thấy Thẩm Thanh Thu nhỏ bé cố gắng nhón lên, mẹ Tiêu tươi cười hạ thấp cánh tay, cuối cùng cũng để Thẩm Thanh Thu nhìn thấy Tiêu Mộ Vũ như ý nguyện.
Những chuyện sau đó Tiêu Mộ Vũ còn nhớ kĩ hơn, Thẩm Thanh Thu chăm chú nhìn bản thân, hiếu kì quan sát một lúc lâu, trong đôi mắt to tròn long lanh như hai ngọt nước đều là nghi hoặc, sau đó lại cười lên.
Giây tiếp theo, đặt nụ hôn dính chút nước bọt lên mặt Tiêu Mộ Vũ, mềm mềm ươn ướt, vẫn còn ngập mùi sữa, khiến người lớn cười thật to, bị trêu đùa không ngớt.
Chỉ có Tiêu Mộ Vũ ngẩn ra chăm chú nhìn cục pudding trước mặt, há miệng muốn khóc, nhưng lại nhịn lại, cứ như thế nhìn Thẩm Thanh Thu.
Đây có lẽ là lần đầu tiên kết duyên, sau này hai nhà qua lại thường xuyên hơn, trong cuộc đời của Tiêu Mộ Vũ, nếu nói người chiếm giữ thời gian nhiều nhất trong cuộc đời cô là bố mẹ, thì phần còn lại chính là Thẩm Thanh Thu.
Tiêu Mộ Vũ đã sớm bộc lộ bản thân khác biệt với những đứa trẻ bình thường khác, biết nói sớm, sắp xếp suy nghĩ đều rất có logic, hơn nữa yêu thích đọc sách, không nô đùa khóc lóc như những đứa trẻ khác.
Chỉ cần đưa cho Tiêu Mộ Vũ một quyển sách, cô có thể ngồi lặng yên suốt cả một buổi chiều, điều này thật sự khác một trời một vực với Thẩm Thanh Thu.
Tiêu Mộ Vũ rất thông minh, những người từng tiếp xúc với cô đều nói con gái của Tiêu Chấn Diệp là thiên tài, khi người khác vẫn còn học mặc quần áo, đánh răng, chơi trò chơi ở nhà trẻ, Tiêu Mộ Vũ đã học chương trình của học sinh tiểu học.
Năng lực lí giải của cô vượt xa bạn bè cùng trang lứa, sau khi học một học kì cấp một, học sinh giáo viên thật thà nói Tiêu Mộ Vũ không cần thiết phải học cấp một.
Sau khi suy nghĩ, Tiêu Chấn Diệp trực tiếp dẫn Tiêu Mộ Vũ về nhà, bắt đầu mời giáo viên dạy riêng.
Sau khi kết thúc chương trình, Tiêu Mộ Vũ lại bắt đầu tự học, rất nhanh sau đó đã hoàn thành chương trình cấp hai.
Cũng vì thiên phú và tính kỉ luật của Tiêu Mộ Vũ đã khiến Tiêu Chấn Diệp dần quên đi con gái mình vẫn là một đứa trẻ, cho dù Tiêu Mộ Vũ có thông minh, có hiểu chuyện nhường nào, cô vẫn là một đứa trẻ chưa trưởng thành.
Vì trải nghiệm đặc biệt này, Tiêu Mộ Vũ mất đi cơ hội tiếp xúc với những đứa trẻ khác, cũng không có bạn bè.
Vì không có người bạn nào thích đứa trẻ như Tiêu Mộ Vũ.
Tiêu Mộ Vũ lạnh lùng quá mức lại thông minh hơn người, cô không hiểu được niềm vui của những người kia, mà những người kia cũng không cách nào hiểu được những quyển sách khô khan nhàm chán của Tiêu Mộ Vũ.
Dẫn tới tuổi thơ của Tiêu Mộ Vũ chỉ có một người bạn là Thẩm Thanh Thu.
Thẩm Thanh Thu giống như đa phần những đứa trẻ khác, ngày ngày trưởng thành trong sự nâng niu của phụ huynh, hoạt bát thông minh, tinh nghịch bướng bỉnh.
Hơn nữa Thẩm Thanh Thu còn khác hẳn hoàn toàn với việc chậm nói lúc nhỏ, chiếc miệng của cô ấy mãi không chịu dừng lại.
Hơn nữa ở trước mặt Tiêu Mộ Vũ, Thẩm Thanh Thu biểu hiện năng lực chịu áp lực khác hẳn với tính cách yếu ớt của cô ấy, Tiêu Mộ Vũ không cười với Thẩm Thanh Thu, còn nhíu mày với Thẩm Thanh Thu khi cô ấy làm ồn, mặt không cảm xúc nhìn Thẩm Thanh Thu.
Nếu đổi lại là người khác, không bị dọa chạy cũng sẽ không chịu nổi, nhưng Thẩm Thanh Thu thì không, Thẩm Thanh Thu sẽ tươi cười giơ tay che miệng mình lại, cẩn thận ngồi bên Tiêu Mộ Vũ, yên lặng mấy phút hiếm thấy.
Nhưng loại yên lặng này không kéo dài được tới phút thứ 10, ngay sau đó Thẩm Thanh Thu lại bắt đầu nhỏ tiếng hỏi Tiêu Mộ Vũ trong sách viết cái gì, thảo luận một vài suy nghĩ của bản thân với Tiêu Mộ Vũ, lại bắt đầu thao thao bất tuyệt, thật sự là một kẻ lắm lời.
Tiêu Mộ Vũ bất lực, thật sự bị làm phiền, cô mím môi nhíu mày nhìn Thẩm Thanh Thu, nói một câu, "Chị ồn quá."
Thẩm Thanh Thu chỉ cười lên rồi ngậm miệng, sau đó lại cố làm vẻ đáng yêu.
Lúc đó Tiêu Mộ Vũ Cảm thấy Thẩm Thanh Thu là đứa trẻ khiến người ta thấy phiền nhất trên đời, ngây thơ ấu trĩ, lại lắm lời.
Nhưng trước mỗi lần Tiêu Chấn Diệp và nhà họ Thẩm hẹn gặp mặt, Tiêu Chấn Diệp hỏi Tiêu Mộ Vũ đã làm bài tập xong chưa, cô luôn vô thức thản nhiên nói, "Con làm xong rồi."
Thực ra vẫn chưa làm xong, Tiêu Mộ Vũ không biết tại sao bản thân phải nói dối.
Chỉ là sau khi nghe thấy đáp án khẳng định của Tiêu Mộ Vũ, Tiêu Chấn Diệp sẽ tự động dẫn theo cô, cô sẽ được ở cùng một ngày hoặc nửa ngày với đứa trẻ lắm lời kia.
Cách thức ở chung mà cả hai bên ngầm thừa nhận đã thay đổi sau khi Tiêu Mộ Vũ được tuyển vào lớp thiếu niên của đại học M.
Tiêu Mộ Vũ học đại học, mà Thẩm Thanh Thu vẫn đang học tiểu học, khoảng cách cực lớn này khiến Thẩm Thanh Thu buồn bã rất lâu, mà vì khối lượng kiến thức nhiều thêm, thời gian đó Tiêu Mộ Vũ rất ít đi gặp Thẩm Thanh Thu.
Mà cho dù có gặp mặt, nhìn thấy Thẩm Thanh Thu vẫn giống cô công chúa nhỏ, mỗi ngày đều vui vẻ hạnh phúc, trong lòng Tiêu Mộ Vũ lại có một cảm giác rất phức tạp, không thoải mái.
Vợ chồng nhà họ Thẩm nâng niu Thẩm Thanh Thu trong lòng bàn tay, chuyện gì cũng xử lí thay cô ấy, gần như là có cầu ắt được đáp ứng.
Mà khi đó công việc của Tiêu Chấn Diệp gặp phải nút thắt, sự nghiệp của Lưu Giai Nhân lại có tiến triển, trong nhà chỉ có cô giúp việc chăm sóc Tiêu Mộ Vũ, những chuyện khác đều do một mình cô xử lí.
Mỗi lần Thẩm Thanh Thu gặp Tiêu Mộ Vũ đều kể chuyện cô ấy đã gặp phải cho Tiêu Mộ Vũ, nói bản thân bị người nhà trông coi chặt chẽ không có tự do, muốn nhảy cấp sớm học đại học cùng Tiêu Mộ Vũ, như thế sẽ tốt nhường nào.
Năm thứ hai đại học, Thẩm Thanh Thu lại nhắc tới chuyện này thêm lần nữa, lần này Tiêu Mộ Vũ không còn nhẫn nại nhìn Thẩm Thanh Thu một cái, lạnh lùng nói: "Thẩm Thanh Thu, có lẽ chị đang sống trong phúc mà không biết hưởng, với tính cách của chị, chị chịu được không? Không có cô Lục chú Thẩm chăm sóc chị, chị có thể vô lo vô nghĩ cả ngày được à?"
Khi đó Thẩm Thanh Thu chỉ muốn tìm chủ đề để nói chuyện với Tiêu Mộ Vũ, không ngờ lại bị Tiêu Mộ Vũ nói nặng lời như thế, từ nhỏ Thẩm Thanh Thu được chiều chuộng hết lòng, nào chịu