Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 371


trước sau

Tất cả mọi người đều nín thở, quay sang nhìn Lâm Chính. 

Đến lúc này thì Hoa Thanh Tùng đã không còn ý định nói lý lẽ với Lâm Chính nữa. 

Nơi này là Thượng Hỗ, một bác sĩ Đông y nhỏ bé như anh sao có thể đối phó được với nhà họ Hoa chứ? 

Anh không còn lựa chọn nào khác. 

Lúc này chỉ có thể thỏa hiệp mà thôi! 

Nhưng! 

Lâm Chính lại bước tới mấy bước, đứng trước mặt Hoa Thanh Tùng, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm ông ta. 

Hoa Thanh Tùng bỗng cảm thấy áp lực tăng vọt, nhưng dù sao ông ta cũng là lão hồ ly đã lăn lộn ở Thượng Hỗ nhiều năm, sao có thể bị một thanh niên dọa sợ chứ? Ông ta cũng nhìn lại Lâm Chính, không chút sợ hãi. 

Không khí trong phòng cũng sắp đông cứng lại. 

Dường như ai cũng có thể nghe thấy tiếng trái tim đang đập thình thịch của nhau. 

"Cậu mau quyết định đi! Lẽ nào phải để chúng tôi ra tay thì cậu mới cam lòng?", bà Hoa mất kiên nhẫn quát. 

"Vậy các bà ra tay đi!", Lâm Chính đáp. 

"Ý cậu là gì?", bà Hoa sửng sốt. 

"Ý tôi còn chưa đủ rõ ràng sao? Tôi từ chối!", Lâm Chính lại nói. 

Ba chữ cuối cùng như một chiếc búa nện mạnh vào đầu mọi người, khiến hai tai bọn họ ong lên. 

"Cậu Lâm, cậu chắc chứ?", Hoa Thanh Tùng nheo mắt lại. 

"Tôi chờ các ông ra tay!". 

Lâm Chính điềm nhiên nói. 

"Thần y Lâm, cậu ép chúng tôi phải làm như vậy sao?", sắc mặt Hoa Thanh Tùng vô cùng lạnh lẽo. 

Lâm Chính chẳng nói chẳng rằng. 

"Thanh Tùng, ông nhiều lời với cậu ta làm gì? Cứ đánh cho cậu ta tàn phế, rồi đẩy từ trên tầng xuống! Chờ cậu ta xuống địa ngục, tôi xem cậu ta còn cứng miệng được không!", bà Hoa nổi giận đùng đùng, nói. 

Nhưng… Hoa Thanh Tùng mãi không có hành động gì. 

"Thanh Tùng, ông bị điếc à?", bà Hoa cáu lên. 

Hoa Thanh Tùng vẫn không nói gì. 

Cuối cùng, bà Hoa không nhịn được nữa, cướp khẩu súng trong tay người áo đen ở bên cạnh, đang định bóp cò. 

"Dừng tay!". 

Hoa Thanh Tùng quát. 

"Ông làm cái gì hả?", bà Hoa hét lên. 

"Cậu ta không sợ chết", Hoa Thanh Tùng mặt không cảm xúc nói: "Chúng ta cứ thế giết cậu ta cũng chẳng được tích sự gì, huống hồ giết cậu ta rồi thì không ai có thể chữa bệnh cho Mãn Thần cả". 

"Thế bây giờ phải làm thế nào?", bà Hoa tức giận hỏi. 

"Cứ đưa cậu ta về rồi tiếp đãi từ từ. Nếu Mãn Thần quả thực gặp chuyện gì ngoài ý muốn, thì chôn cậu ta cùng!", Hoa Thanh Tùng khàn giọng nói, ánh mắt đầy âm độc. 

Ông ta vừa dứt lời, những người áo đen ở phía sau đã bước tới. 

Nhưng khoảnh khắc bọn họ xông tới, Lâm Chính khẽ phất tay. 

Vèo vèo vèo… 

Mấy cây châm bạc bay ra từ đầu ngón tay anh, đâm vào người đám người áo đen kia. 

Bọn họ lập tức trở nên bất động, cứ như đã bị đóng băng. 

“Này, các cậu còn ngây ra đó làm gì? Mau ra tay đi chứ!”, bà Hoa quát. 

Nhưng những người áo đen này vẫn bất động. 

"Các cậu… Một lũ vô dụng!", bà Hoa tức giận xông tới, cho mỗi người một cú đấm. 

Bà ta đấm xong, những người áo đen kia cứ thể ngã xuống đất, cả người vẫn thẳng đờ. 

Bà Hoa sửng sốt. 

Mọi người trong phòng cũng giật nảy mình. 

Đám người này trúng tà sao? 

"Cậu đã làm gì?", Hoa Thanh Tùng nhìn Lâm Chính, trầm giọng nói. 

Lâm Chính không nói gì, chỉ gật đầu về phía cửa. 

Yến Mại vẫn luôn đứng ở cửa cũng hiểu ý, lập tức đóng cửa lại. 

Rầm! 

Âm thanh nặng nề vang lên đúng lúc này có vẻ vô cùng chói tai. 

"Các cậu… muốn làm gì hả?", bà Hoa kinh ngạc, cũng bắt đầu hoảng hốt. 

Hoa Thanh Tùng dường như ý thức được gì đó, cũng không còn khách khí mà hét lên: "Nổ súng! Bắn chết cậu ta!". 

Ông ta dứt lời, mấy người áo đen còn lại cũng không do dự nữa, bóp cò súng. 

Nhưng đúng khoảnh khắc bọn họ đặt ngón tay vào cò súng… 

Vèo vèo vèo… 

Tay Lâm Chính lại vung lên, châm bạc bay ra từ đầu ngón tay anh như sao băng, tiếng xé gió vang lên rõ mồn một. 

Trong chớp mắt, bọn họ lại giống như những người áo đen trước đó, đứng im bất động. 

"Hả?". 

Bà Hoa trợn tròn mắt. 

Hoa Thanh Tùng lùi lại liên tiếp, sắc mặt tái nhợt. 

Tất cả những người áo đen như bị trùng bùa, đứng im bất động, hơi thở cũng trở nên vô cùng yếu ớt. 

"Cậu ta… lẽ nào cậu ta biết yêu thuật? Thần y Lâm này là quái vật! Cậu ta là quái vật!", bà Hoa gào lên. 

Cung Hỉ Vân trong lòng giật thót, túa mồ hôi
lạnh. 

Cô ta biết Lâm Chính có thủ đoạn không đơn giản, nhưng bây giờ thấy chiêu thức cao minh của anh, cô ta vẫn có cảm giác như đang nằm mơ. 

Rốt cuộc… người này là ai? 

"A Lộc! A Thọ!". 

Hoa Thanh Tùng cuống quýt kêu lên. 

"Ông chủ yên tâm, chúng tôi sẽ đảm bảo an toàn cho ông bà". 

A Lộc và A Thọ đồng thời tiến lên, chắn trước mặt Hoa Thanh Tùng, đưa tay lên thủ thế. 

Nhìn tư thái của bọn họ thì hiển nhiên là có võ. 

"Ra tay!". 

Hoa Thanh Tùng cũng không nhiều lời, nhỏ giọng quát. 

Hai người lập tức xông tới, một người song quyền như rồng, đấm mạnh về phía Lâm Chính, một người chân như gió lốc, tấn công thân dưới của anh. 

Ánh mắt Lâm Chính đanh lại. 

Lần này anh không dùng châm bạc, mà đá vào bàn chân A Thọ đang đá tới. 

Bốp! 

Hai chân chạm vào nhau. 

Nhưng lực đá của Lâm Chính mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. 

Rắc! 

Chân của A Thọ bị đá cho gãy xương, sức mạnh to lớn còn đá bay ông ta đi. 

A Thọ ngã xuống sô pha, không gượng dậy nổi. 

Mọi người như ngừng thở, nhìn xem nắm đấm của A Lộc có quật ngã được Lâm Chính hay không. 

Khoảnh khắc nắm đấm sắp chạm vào huyệt Thái Dương của Lâm Chính, một bàn tay nhanh như chớp tóm lấy cổ A Lộc, sau đó đẩy ông ta vào cái cột bên cạnh. 

Rầm! 

Cơ thể A Lộc nặng nề va vào cột, khiến cả cái cột nứt ra. 

Sức mạnh khủng khiếp khiến A Lộc choáng váng. 

Lâm Chính buông tay ra, A Lộc nhũn người trượt xuống đất, không bò dậy nổi nữa. 

Thấy hai tay đấm lợi hại nhất bên cạnh mình đã bị Lâm Chính hạ gục, bà Hoa và Hoa Mãn Thần cứng đờ người, vẻ mặt đầy sợ hãi. 

"Vừa rồi ông nói là các ông phóng hỏa sao?". 

Lâm Chính nhìn chằm chằm Hoa Thanh Tùng, hỏi. 

"Không ngờ thần y Lâm lại lợi hại như vậy, chúng tôi đã nhìn nhầm cậu rồi. Thần y Lâm, bệnh này chúng tôi không chữa nữa, tất cả là lỗi của chúng tôi. Làm người để đường lui, về sau còn gặp lại, tôi nghĩ chắc chúng tôi có thể đi được rồi chứ?", Hoa Thanh Tùng hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh nói. 

"Nhưng tôi không có ý định thả các ông đi". 

Lâm Chính lắc đầu: "Tôi vốn dĩ định cho các ông cơ hội rồi, nhưng các ông còn lấy hẳn súng ra chĩa vào tôi… Hình như chuyện này cũng không thể trách tôi được nhỉ?". 

Dứt lời, Lâm Chính bước tới, nhưng anh không dùng châm bạc để đối phó với Hoa Thanh Tùng, mà lấy một gói thuốc trong túi áo ra. 

"Cạy miệng bọn họ ra", Lâm Chính bình thản nói. 

"Vâng, cậu chủ Lâm". 

Cung Hỉ Vân lập tức bước tới, cưỡng chế cạy miệng của hai vợ chồng Hoa Thanh Tùng. 

Lâm Chính chia gói thuốc thành hai phần rồi đổ vào miệng bọn họ, sau đó lại rót một ngụm nước trà. 

"Khụ khụ khụ…" 

Hai người họ ho không ngừng, lấy tay móc họng, nhưng vô ích. 

"Cậu đã cho chúng tôi ăn gì vậy?", Hoa Thanh Tùng cắn răng gầm lên. 

"Thuốc độc", Lâm Chính bình tĩnh đáp.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện