Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 757


trước sau

Đám đông bao vây lấy hai người bọn họ. Đầu tiên là Đào sư tỷ tát cho Lâm Chính một phát. 

“Cái thứ chết tiệt này còn dám xen vào chuyện của Trường Phong sư huynh à? To gan đấy, quỳ xuống”, Đào sư tỷ hét lên, cú tát của cô ta dồn toàn lực. 

Đồng tử của Diên Nữ co lại, cô ta quát lớn: “Lâm Chính, anh tránh ra”. 

Sau đó cô ta đưa tay ra kéo Lâm Chính lại. Đúng lúc này có vài người vội ghì vai cô ta xuống. Diên Nữ thở hắt ra, lập tức phản công. 

Một tay của cô ta bị Đào sư tỷ giẫm chặt. Mặc dù võ công của cô ta không tệ nhưng lúc này chỉ có thể dùng một tay để chiến đấu. 

Ngay sau đó, Diên Nữ bị tấn công tới tấp, không thể làm gì được. Cô ta cuống cả lên, nhìn về phía Lâm Chính. Khi mà cô ta không tự bảo vệ được mình nữa thì cũng khó mà giúp được anh.Thế nhưng ngay sau đó Diên Nữ đã phải sững sờ. 

Đào sư tỷ tát mạnh vào mặt Lâm Chính. 

Bốp! Một âm thanh nặng nề vang lên. Lâm Chính chỉ đứng bất động, một giây sau, anh siết chặt cổ Đào sư tỷ và nhấc cô ta lên bằng một tay. 

Đào sư tỷ với khuôn mặt trang điểm đậm lập tức trở nên méo mó. Sức mạnh từ bàn tay anh khiến cổ của cô ta như bị biến dạng. Cô ta điên cuồng giãy giụa, hai chân chới với trong không gian, miệng thì há hốc. 

Đám đệ tử sợ hết hồn. Lâm Chính bước tới trước, lôi theo một người sống sờ sờ quăng mạnh về phía đám đệ tử đang khống chế Diên Nữ. 

Rầm! Đào sư tỷ bị đập mạnh vào đám đông, cả đám đổ rạp xuống. 

“Cái gì?”, tất cả đều há mồm trợn mắt. Trương Tử Tường cũng tái mặt. 

“Hả?” 

Huyết Trường Phong khẽ chau mày, nhìn chăm chăm Lâm Chính. Đảo chủ và các trưởng lão cũng phải quay qua nhìn. 

“Gã này…sao lại khỏe thế cơ chứ?”, Huyết U U bụm miệng, nhìn với vẻ thất kinh. 

“Thật không ngờ, cậu Lâm cũng là một kẻ biết võ”, Huyết Nham kêu lên. 

“Chưa tới mức vậy nhưng mà cũng có chút sức khỏe. Các vị trưởng lão, đảo chủ, tôi không muốn kết thù với đảo Vong Ưu. Tôi hi vọng mọi người mau kiểm soát những đệ tử này, nếu không lát nữa tôi sẽ khiến họ bị thương cả đấy, tới lúc đó lại khó nói chuyện”, Lâm Chính nói bằng giọng thản nhiên. 

“Cậu nói cái gì?” 

“Khốn khiếp!…Cậu tưởng chúng tôi hết người rồi à?”, một vị trưởng lão tức giận chửi Lâm Chính. 

“Cậu Lâm, cậu ngang ngược quá”. 

“Cậu khinh thường chúng tôi đúng không?”, những vị trưởng lão khác cũng lên tiếng. Họ tức lắm. 

“Sao thế, tôi nói sự thật mà cũng giận sao?”, Lâm Chính sầm mặt. 

“Cậu Lâm, cậu chữa khỏi bệnh cho phu nhân nên là ân nhân của đảo chúng tôi, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu có thể sỉ nhục đảo Vong Ưu và thích làm gì thì làm ở đây", Huyết Nham lạnh lùng nói: “Nếu như chạm vào giới hạn thì chúng tôi cũng không nhẫn nhịn được thêm đâu”. 

“Vậy thì, giới hạn của các người là gì?”, Lâm Chính hỏi. 

Huyết Nham hừ giọng: “Hừ, cậu Lâm đã nói vậy thì được! Các người ra tay đi! Cậu Lâm, nếu như đám đệ tử này không đánh được cậu thì tức là họ không bằng cậu, chúng tôi sẽ không làm khó, sống chết chúng tôi cũng sẽ không truy cứu!” 

“Được! Ông nói đấy nhé. Vậy thì tôi không nương tay nữa”. 

Lâm Chính gật đầu, tiếp tục ra tay. Thế nhưng Diên Nữ ở phía sau đã vội vàng giữ anh lại. 

“Lâm Chính, nghĩ cách rời đi thôi. Đừng đấu với họ nữa. Tiếp tục đánh, chúng ta không phải là đối thủ của họ đâu”. 

Diên Nữ không kiêng dè Trương Tử Tường, Đào sư tỷ mà là kiêng dè Huyết Trường Phong. Bởi vì từ nãy tới giờ hắn vẫn đứng đó quan sát. Đó là thiên tài số một của đảo Vong Ưu. Là ‘thiên kiêu’ đấy. 

Mặc dù
không biết thực lực của Lâm Chính tới mức nào nhưng dù sao thì cũng không thể bằng ‘thiên kiêu’ được. 

“Không cần, cô đứng qua một bên. Ở đây giao cho tôi”, Lâm Chính thản nhiên nói. 

“Lâm Chính, anh…anh ngốc đến vậy sao? Lẽ nào anh còn muốn hạ gục bọn họ”, Diên Nữ không dám tin. 

Lâm Chính chỉ cười thản nhiên: “Sao? Cô nghĩ tôi không làm được à?” 

“Anh…”, Diên Nữ á khẩu. Đám đông tức lắm. 

“Khốn nạn!” 

“Cậu coi thường người khác quá đấy”. 

“Cậu tưởng mình là ai?”, tiếng chửi rủa vang lên không ngớt. 

“Ra tay!”, Huyết Trường Phong ra lệnh. Tát cả đều hằm hằm sát khi lao tới tấn công Lâm Chính. Các thể loại đấm đá giáng xuống như vũ bão. Lâm Chính nhanh như điện xẹt luồn lách qua cơn mưa những cú đấm đá khiến không một ai có thể chạm vào được anh. 

“Thân pháp tinh diệu quá?” 

Đám trưởng lão cũng phải kinh ngạc. Được vài hiệp thì đám đệ tử bắt đầu đuối sức, thế là Lâm Chính phản công. 

Rầm! Rầm!…Tất cả đám đệ tử đều bị đấm thẳng vào người, bay bật ra ngoài, ngã rầm xuống đất, kêu la thảm thiết. 

“Hả!”, Diên Nữ bàng hoàng. Trong chớp mắt, Lâm Chính đã đánh bay hơn mười tên. Huyết Nham cũng sững sờ. Ông ta không ngờ, Lâm Chính còn trẻ mà đã có sức mạnh tới mức như vậy. 

“Khôn khiếp! Xông lên!” 

Số đệ tử còn lại không cam tâm, đồng loạt lao lên. Thế nhưng kết cục của họ cũng giống y đám người trước đó, bị đánh bay ra ngoài 

Trương Tử Tường sững sờ. Đào sư tỷ vừa từ dưới đất bò dậy cũng phải tái mặt. 

“Gã này rốt cuộc là ai vậy?" 

“Hắn không phải chỉ là một bác sĩ thôi sao?", mọi người cảm thấy không hiểu. 

“Trương sư huynh, Đào sư tỷ, chúng tôi không phải là đối thủ của hắn, nhờ cả vào hai người thôi", đám đệ tử chật vật bò dậy, đau đớn lên tiếng. 

Những người khác cũng bị dọa hết hồn, không ai dám lao lên nữa. Trương Tử Tường tái mặt. 

“Chuyện này…" 

“Trương Tử Tường, sao thế? Không dám à?”, Huyết Trường Phong hỏi với vẻ vô cảm. 

“Trường Phong sư huynh, làm gì có chuyện đó! Mọi…mọi người nhìn nhé!”, Trương Tử Tường cố nặn ra một nụ cười, sau đó nín thở, tung ra một quyền đánh. Thế nhưng hắn vừa cử động thì… 

Vụt. Lâm Chính đã ra tay trước. Anh lao tới trước mặt Tử Tường như một cơn gió, túm lấy cổ áo của hắn. Trương Tử Tường căng thẳng, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị lâm Chính ném qua một bên. 

Rầm! Mặt đất rung chuyển. Rồi những đường nứt xuất hiện. Còn Tử Tường thì đã bị trầy da tróc vẩy, không nhúc nhích nổi. 

“Một chút sức lực như vậy mà đòi đánh với tôi sao?”, Lâm Chính hừ giọng, túm chặt Trương Tử Tường và ném mạnh vào bức tường gần đó. 

Rầm. Người hắn không khác gì quả bom lao về phía bức tường. 

Rầm. Âm thanh kinh hồn vang lên. 

Bức tường nứt toác. Cả người Trương Tử Tường biến mất. Hắn bất động, không biết sống chết ra sao.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện