Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 776


trước sau

Tất cả các đệ tử đều quay qua nhìn Lâm Chính: “Lâm thiên kiêu, châm bạc…” 

“Tiềm lực của mỗi người chỉ có hạn. Số châm bạc này chỉ giúp mọi người có thể kích hoạt được tiềm lực của mình và duy trì được một lúc thôi chứ không được mãi. Giờ thời gian đã hết. Những gì mọi người có được đương nhiên cũng biến mất. Nếu giờ muốn tôi kích phát tiếp, một khi rút châm ra sẽ khiến thể lực và tu vi của mọi người bị tổn thương vĩnh viến đấy”, Lâm Chính thản nhiên nói. 

“Nhưng lúc này rồi mà anh còn cân nhắc nhiều như vậy sao? Nếu như không có sự đột phá về sức mạnh thì chắc là chúng ta sẽ chết hết ở đây mất”. 

“Thần y Lâm, anh mau nghĩ cách đi, nếu không chún tôi không thể nào áp tải anh rời đi an toàn được đâu”. 

Đám đệ tử cuống cả lên. Mất đi sự gia trì của châm bạc, đệ tử ngoài đảo bị rơi vào thế hạ phong, trong nháy mắt đã bị đám đệ tử trong đảo chèn ép. 

“Á!” 

“Tay của tôI!" 

“Đừng! Đừng giết tôi!" 

“Cứu với…” 

Tiếng gào thét, la hét vang lên không ngớt. 

“Tốt! Tốt lắm, giờ kẻ họ Lâm đó khó mà thoát được rồi. Hôm nay sẽ là ngày giỗ của hắn”, Huyết Trường Phong đứng dậy và đi về phía Lâm Chính với ánh mắt vô cùng dữ dằn. Hắn muốn đích thân giải quyết Lâm Chính. 

“Đi đi Trường Phong, đi lấy Thiên Kiêu Lệnh của Lâm Chính”, đảo chủ cười ha ha rồi hô vang. 

Đám đệ tử ngoài đảo thấy vậy thì cảm thấy tuyệt vọng. Thế trận đã định! Lương Huyền Mi mặt xám xịt, đứng ngây ra. Cô ta định tới giúp đỡ nhưng vào lúc tuyệt vọng như thế này thì cô ta biết bản thân cũng không giúp gì được Lâm Chính. Đừng nói là cứu người khác, đến cả cô ta e rằng cũng khó cứu được chính mình. 

“Anh hối hận chưa?”, Huyết Trường Phong nhìn Lâm Chính và mỉm cười. 

“Hối hận gì cơ?" 

“Đương nhiên hối hận vì đối đầu với đảo Vong Ưu rồi!” 

“Có gì mà hối với hận! Tôi có thua đâu”, Lâm Chính lắc đầu. 

“Hai tay bị phế rồi thì đấu với tôi kiểu gì mà chẳng thua!”, Huyết Trường Phong cười lạnh lùng, sau đó bước tới, dội một cú đấm về phía ngực của Lâm Chính. Mặc dù cú đấm không khủng khiếp như của đảo chủ nhưng cũng đủ đệ đấm lõm cả một miếng sắt dày. 

Lực đấm vô cùng khủng khiếp. Nhưng đúng lúc này Lâm Chính đột nhiên… 

Ầm…Âm thanh nặng nề vang lên. Cả cơ thể Huyết Trường Phong b ắn ra như một viên đạn đập thẳng vào đám đệ tử khác. Cả đám ngã rạp ra đất. 

“Cái gì!” 

Cả hiện trường sững sờ. Đảo chủ nín thở, trợn tròn mắt nhìn Lâm Chính. 

“Lâm Chính!”, Lương Huyền Mi vội vàng kêu lên. 

Chỉ thấy Lâm Chính đang giơ chân lên, vẫn trong tư thế đạp về phía trước. Rõ ràng là Huyết Trường Phong đã bị anh đạp bay. 

Anh điềm đạm nói: “Hai tay của tôi đúng là bị nứt xương cộng thêm với đòn tấn công liên tiếp nên tạm thời không làm gì được. Thế nhưng hai chân của tôi vẫn còn nguyên vẹn. Tay bị phế thì có nghĩa là chân cũng phế luôn à?” 

“Anh…”, Huyết
Trường Phong chật vật đứng dậy, trừng mắt không nói nên lời. Sau đó hắn nôn ra một ngụm máu tươi. 

“Giết! Giết hắn cho tôi! Ai có thể giết được hắn thì lập tức được trở thành đệ tử nhập thất, được truyền thụ toàn bộ võ công của đảo Vong Ưu", đảo chủ gầm lên, cả người như phát điên. 

Có thưởng có khác ai cũng trở nên dũng cảm. Đám đệ tử trong đảo hai mắt hừng hực lửa. Đệ tử nhập thất sao? Đó là một ưu đãi cực kỳ lớn đấy! 

Tất cả các đệ tử trong đảo chỉ có thể học võ từ trưởng lão của mình, còn đệ tử của đảo chủ thì chẳng có mấy người…Chỉ có mình thiên kiêu Huyết Trường Phong. 

Có ai mà không muốn trở thành thiên kiêu như Huyết Trường Phong chứ? Thế là tất cả đều như mất đi lý trí. Đám đông gào thét lao lên. Lúc này, Lâm Chính dường như biến mất trong biển người. 

“Mau, mau đi giúp Lâm thiên kiêu!” 

Đám đệ tử ngoài đảo vội vàng hét lên. Cả đám vội vàng lao tới. 

“Dựa vào đám vô dụng các người mà muốn chống lại đảo Vong Ưu sao?”, một đệ tử trong đảo bèn nhào tới. 

Mất đi sự gia trì của châm bạc, những người đệ tử ngoài đảo không khác gì chó mèo khiến cho đám đệ tử trong đảo một có thể chọi lại cả mười người. 

“Sư đệ, để tôi tới giúp!” 

“Tôi cũng vậy!” 

“Đám vô dụng này, dám cứng à? Để xem tôi bẻ gãy chân các người như thế nào nhé!” 

Lại thêm một đám đệ tử trong đảo nhào lên. Một lúc sau, đám đệ tử ngoài đảo ngã ra như rạ. Họ không thể nào hỗ trợ Lâm Chính được nữa. 

“Chết tiệt!” 

Lương Huyền Mi nóng ruột, điên cuồng lao lên. Thế nhưng cô ta cũng đành bất lực. Địch quá đông. Sau khi sự việc xảy ra,toàn bộ người của đảo đã được điều động tới đây. 

Dù sao thì đây cũng là đảo Vong Ưu mà. Đệ tử ngoài đảo cũng chỉ có một nhúm đó người, sao đối kháng lại được… 

Kết cục đã được định trước rồi sao? Lương Huyền Mi tuyệt vọng, cô ta tấn công cũng không còn lực nữa. 

Rầm! Cô ta bị đánh bật lùi lại. Đợi cô ta đứng vững lại thì mới phát hiện quá nửa đệ tử ngoài đảo đã bị hạ gục. Tình hình thật tuyệt vọng. 

“Sư tỷ…đầu hàng đi”. 

Một đệ tử chộp lấy cánh tay của Lương Huyền Mi và hét lên. 

“Đầu hàng sao…”, Lương Huyền Mi run rẩy. 

“Đầu hàng thì chúng ta mới có cơ hội sống sót, nếu không sẽ chết hết đấy”, người kia khóc. 

Lương Huyền Mi sững sờ. Một lúc sau, cô ta gật đầu: “Thôi được…vậy thì…đầu hàng đi…”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện