Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

Chương 778


trước sau

Hai tay không thể cử động của Lâm Chính giờ bỗng hồi phục lại như thường thì còn có ai chống lại được anh nữa chứ? 

Đám đệ tử đều chìm vào im lặng. Tất cả đều run lên như cầy sấy. Những người khác cũng vô cùng kinh ngạc. 

“Xong rồi…xong thật rồi…”, một trưởng lão dựa vào một phiến đã vỡ như người mất hồn. 

“Lẽ nào đảo Vong Ưu lớn đến như vậy mà lại không đấu nổi một người thanh niên mới có hai mươi tuổi đầu sao?” 

Đảo chủ đảo Vong Ưu nhìn chăm chăm Lâm Chính bằng vẻ tuyệt vọng. 

“Đảo chủ, tôi thắng rồi”, Lâm Chính ngồi xuống trước mặt đảo chủ, thản nhiên lên tiếng. 

“Thật không ngờ Lâm Chính trong truyền thuyết lại đáng sợ như vậy. Sức mạnh của toàn đảo mà hợp lại cũng không đối phó nổi với cậu…là tôi đã nhìn lầm rồi…”, đảo chủ lầm bầm. 

“Sức mạnh của toàn đảo sao? Có lẽ là không phải rồi. Chưa nói tới việc đệ tử ngoài đào không giúp ông thì ngay cả nhiều đệ tử trong đảo cũng chẳng có thực lực gì. Bọn họ xông lên chẳng qua là khua chân múa tay thôi. Đối với những người này tôi khá nương tay, chỉ đánh lui họ, phần lớn không có ai bị thương”. 

Đồng tử của đảo chủ dãn rộng, vội vàng nhìn đám đệ tử của mình và nói bằng giọng chua chát: “Vậy có nghĩa là…những kẻ này đều làm trái…mệnh lệnh của tôi sao…” 

“Cũng không hẳn là như thế. Bọn họ đều có nhận thức cả, biết thế nào là đúng là sai. Hành động của ông sớm đã khiến nhiều người cảm thấy phẫn nộ. Bọn họ phản cảm với việc ông cứ ức hiếp người khác, phản cảm với mưu đồ cướp lệnh bài của ông nên đương nhiên không muốn giúp ông rồi”, Lâm Chính thản nhiên lên tiếng. 

“Cậu…”, đảo chủ mặt đỏ linh căng, không biết phải nói gì. 

“Vậy thì Lâm thiên kiêu, giờ anh muốn thế nào?”, Huyết Trường Phong ngồi phịch xuống đất, ôm ngực hỏi bằng vẻ khó khăn. 

Lâm Chính ngồi lẳng lặng nhìn hắn. Lúc này Huyết Trường Phong bèn run rẩy lấy Thiên Kiêu Lệnh từ eo ra và cố gắng vứt về phía Lâm Chính. Anh đưa tay lên nhận lấy. 

“Thiên Kiêu Lệnh đã đưa cho anh rồi, tôi hi vọng…anh mau chóng rời khỏi đảo…được không…”, Huyết Trường Phong hét lên. 

“Rời khỏi đảo sao?” 

Lâm Chính cười lạnh lùng: “Tôi vốn định rời khỏi đảo….có điều bây giờ…không còn đơn giản như vậy đâu”. 

“Anh còn muốn làm gì?", Huyết Trường Phong trầm giọng. 

“Các người muốn giết tôi, lẽ nào tôi phải coi như không có chuyện gì xảy ra rồi rời khỏi đây sao?” 

Lâm Chính nhặt một cây kiếm của đệ tử lên rồi đi về phía đảo chủ. 

“Thứ mà tôi chú trọng nhất là có ơn báo ơn, có oán báo oán. Đợi tôi chặt chân của đảo chủ, phế bỏ các trưởng lão xong thì tôi sẽ rời đi nhé”, đôi mắt Lâm Chính ánh lên vẻ lạnh lẽo. 

“Anh muốn hủy đảo Vong Ưu của chúng tôi?”, Huyết Trường Phong kinh hãi hô lên. 

“Đúng vậy, khoảnh khắc anh muốn giết tôi thì tôi đã có dự định đó rồi!”, Lâm Chính lạnh lùng nói sau đó chém kiếm xuống đảo chủ. 

Cả hiện trường bàng hoàng. Đảo chủ đã không còn sức lực nữa, lúc này nào có thể phòng ngự nên đành nhắm mắt, chấp nhận cái chết đang đến gần. 

“Không!” 

“Dừng tay!” 

“Đảo chủ!” 

Bốn phía kêu lên. Các vị trưởng lão cũng bàng hoàng. Thế nhưng bọn
họ không thể nào ngăn cản được Lâm Chính. 

Thanh kiếm như sét đánh giáng xuống. Đúng lúc lưỡi kiếm sắc bén sắp chạm vào nạn nhân thì anh đột ngột dừng lại và chăm chú nhìn. 

Phía bên cạnh đảo chủ xuất hiện một bóng hình. Đó chính là Huyết U U. Cô ta dang hai tay, nhắm mắt lại đứng chặn ngay trước mặt đảo chủ để ngăn nhát kiếm. 

“U U…”, đảo chủ lập tức ngẩng đẩu kéo Huyết U U qua một bên. Thế nhưng ông ta nào còn sức lực nữa, cơ thể run rẩy chẳng thể kéo được cô ta. 

“Bố, trước đây bố bảo vệ con, lần này tới lượt con gái bảo vệ bố”, Huyết U U rưng rưng nước mắt, nói giọng khàn khàn và nhìn Lâm Chính bằng ánh mắt đầy kiên định. 

“Lâm thiên kiêu, đảo Vong Ưu đã sai, tôi cũng không cầu anh tha cho ông ấy. Tôi chỉ hi vọng trước khi ra tay với ông ấy thì anh hãy giết tôi đi, như vậy thì tôi sẽ không cảm thấy đau khổ nữa…” 

Lâm Chính lắc đầu: “Hành động của cô mặc dù rất cảm động nhưng tôi sẽ không mềm lòng đâu. Bố cô muốn giết tôi, tôi đã nhiều lần nhân nhượng là đã giữ thể diện cho các người lắm rồi. Cô tránh ra, tôi chỉ phế ông ta thôi” 

“Lâm thiên kiêu anh biết đấy, anh phế bố tôi thì ông ấy cũng chẳng sống được bao lâu. Nếu đã như vậy thì chi bằng anh giết ông ấy đi”, Huyết U U khóc nức nở. 

“Nếu đã vậy thì giết thôi”, Lâm Chính lạnh lùng đưa tay lên chộp lấy Huyết U U và giáng kiếm xuống đảo chủ. Anh cũng không có thiện cảm nhiều với Huyết U U. Bởi vì cô gái này trước đó muốn hại anh nên anh cũng không cần phải nể nang gì. Còn đảo chủ nếu không giết thì đánh phế, sao phải giơ cao đánh khẽ? 

“Không!”, Huyết U U tái mặt, gào lên. Nhưng vô ích. Mọi ánh mắt đổ dồn vào nhìn cảnh tượng này, ai cũng nín thở. 

Đảo chủ nhắm mắt, không hề phản kháng. Dù là ai lúc này thì cũng chỉ có thể nói rằng do ông ta quá tham lam mà thôi. Mũi kiếm sắc bén, lạnh lùng phóng tới. Đầu mũi kiếm đâm vào da thịt. 

Bỗng một tiếng hét khác vang lên: “Thiếu hiệp, xin hãy dừng tay”. 

Dứt lời, một viên đá bay tới, búng chính xác lên thanh kiếm. Thanh kiếm lập tức rơi xuống ngay bên cạnh đảo chủ. 

“Hả?”, Lâm Chính giật mình nhìn thì thấy một người với mái tóc bạc, ăn mặc rách rưới đang vội vàng bước tới hiện trường.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện