Mạc Uyển Dư nhíu mày, định lướt qua anh ta rời đi, lại bị anh ta cầm cổ tay kéo lại.
Mạc Uyển Dư xoay cánh tay, muốn vặn tay anh ta về phía sau, nhưng Tiêu Lãng cũng là người biết đánh nhau, với sức lực của Mạc Uyển Dư cũng không thể làm gì anh ta, nhưng cũng thành công khiến anh ta buông tay ra.
Hôm nay Lạc Phi Phi không tới trường, một mình cô đối phó với anh ta, Mạc Uyển Dư cũng thấy hơi đau đầu.
Tôi nói này, sao anh cứ như âm hồn bất tán vậy.
Tôi tỏ thái độ chưa rõ ràng sao.
Anh cứ tới làm phiền tôi mãi vậy?
Tiêu Lãng trước nay luôn nhận được sự chào đón của nữ giới, chưa bao giờ lại bị ghét bỏ như thế này, cô đúng là ngừoi đầu tiên.
Anh đã không dám có tâm tư nào với em nữa rồi.
Anh tới đây gặp em là vì công việc.
Tôi với anh thì có thể bàn công việc gì?
Tiêu Lãng khó xử:" Là do trước đây anh có mắt mà như mù, anh không nên trêu chọc em.
Bây giờ Mạc Khải Liêm trả đũa anh, chèn ép đủ đường.
Em có thể giúp anh khuyên bảo vài câu được không?
Mạc Uyển Dư không biết những việc này: Chuyện trên thương trường tôi không hiểu, cũng sẽ không can dự vào sự nghiệp của chú ấy.
Tôi không giúp được anh đâu, anh chỉ có thể dựa vào nỗ lực của bản thân thôi.
Tiêu Lãng biết không thể cầu cứu gì ở chỗ hai người nữa rồi, đành đổi giọng: Lần này là do anh không tự lượng sức mình, đây cũng coi như bài học của anh.
Không đánh không quen biết, từ giờ vẫn muốn trở thành một người bạn của em.
Có gì cần giúp đỡ cứ tìm anh.
Mạc Uyển Dư cũng chẳng từ chối: Được.
Vậy tạm biệt em.
Sau đó Tiêu Lãng không cố chấp với hai dự án đó nữa, anh ta tìm được một cơ hội mới, dự án chung cư nghỉ dưỡng ở ngoại ô, tập toàn của anh ta cũng vượt qua giai đoạn khó khăn.
Trợ lý cứ ngập ngừng muốn hỏi, Mạc Khải Liêm không cảm xúc lên tiếng
Cậu muốn nói gì?
Trợ lý: Dự án nghỉ dưỡng đó là sếp mở đường cho anh